Mai nở dưới Sao: Chương 11: Vướng tương tư - Phần 6.
Mai Lang Vương và Vĩnh Nghiêm đi được tầm một khắc thì
bọn đầy tớ quay trở lại, khác với thái độ hách dịch ban đầu, chúng giờ đây trở
nên rất khúm núm và ngoan ngoãn, không còn dám dùng ánh mắt xấc láo nhìn em nữa.
Khi chúng quay về, cửa nhà chính vẫn mở rộng như thế,
dẫu vậy chúng không hề lấy làm khó chịu, thậm chí còn cung kính mở thêm các
cánh cửa khác và dọn dẹp mớ lộn xộn trong nhà.
Sao được mời sang căn nhà bên phải, một tên đầy tớ
tháp tùng em đến tận sập và cười hiền lành nói - Cô ngồi đây đợi một chút,
Vương bảo các tiểu đồng rồi, họ sẽ đến chăm sóc cho cô.
Sao quá sửng sốt với thái độ khác biệt một trời một vực
của hắn ta, em thật sự không quen với sự thay đổi chóng mặt này chút nào, rõ
ràng mới sáng nay thôi bọn họ còn chửi mắng em ầm trời. Sao cố gắng nén nỗi
hoài nghi của mình xuống, cố gắng chấp nhận sự ân cần của họ dù rằng em không
biết, những nụ cười lễ phép kia được tạo nên bởi bao nhiêu phần thật lòng, bao
nhiêu phần giả dối.
Quả đúng như những gì tên đầy tớ thông báo, chỉ chốc
sau thôi là các tiểu đồng của Mai Viện đến. Khi thấy Sao, chúng khóc nức nở,
không chỉ riêng Vương lo lắng cho em mà cả các tiểu đồng cũng vậy.
Các tiểu đồng chia việc ra mà làm, một nhóm chuẩn bị
thức ăn nước uống cho Sao còn một nhóm thì mang theo dụng cụ trị thương và chăm
sóc vết thương cho em. Lúc tiểu đồng băng bó vết thương ở lưng Sao, chúng không
ngừng ái ngại, một tiểu đồng không kìm được, bực tức thốt lên - Bọn họ thật quá
đáng! Không những vu oan cho Mai Viện chúng ta mà còn khiến chị lâm vào hoàn cảnh
nguy hiểm như thế này! Chẳng mấy chốc rồi Vương sẽ tìm ra chân tướng sự việc
thôi! Đến lúc đó bọn họ sẽ ăn nói với chúng ta thế nào? Thật đáng chờ đợi!
Sao nghe vậy, nhẹ giọng khuyên can - Thôi đi, dù gì họ
cũng bị hại.
- Sao ạ?! - Các tiểu đồng không hiểu lời em, chúng ấm ức
kêu lên. Sao thấy vẻ mặt ngờ vực của chúng, em chỉ cười gượng lắc đầu.
Các tiểu đồng đương nhiên không nắm rõ sự thật như em
và Mai Lang. Chúng và cả những người khác nữa đều không biết đến sự tồn tại của
người áo đen, hiển nhiên suy nghĩ cũng sẽ đơn giản và thuần phác.
Vào lúc này, Sao lại không tiện tiết lộ quá nhiều với
chúng.
Trước khi Mai Lang làm sáng tỏ mọi chuyện, em không được
phép tiết lộ bất kì thông tin nào ra ngoài.
Trong lúc Sao được các tiểu đồng chăm sóc thì một toán
người khác lại tiến vào Biệt khu, đi đầu là người đầy tớ trưởng được Vĩnh
Nghiêm tin cậy nhất - Người chịu trách nhiệm quản lý những sự vụ trong phủ. Ông
ấy cùng hơn hai mươi đầy tớ khác mang những nội thất mới vào nhà chính, khi đi
qua căn nhà bên phải, thấy Sao đang ngồi trên sập nhìn ra, ông ta rất lễ tiết
mà cúi người chào em.
Sao không dám nhận cái chào của người lớn tuổi nhã nhặn
ấy, em rối rít cúi chào lại. Người đầy tớ trưởng thấy thế, đôi mắt già nua sáng
lên, ông ấy mỉm môi cười nhẹ.
Dưới sự đôn đốc khẩn trương của người đầy tớ trưởng,
những nội thất mới nhanh chóng được xếp đặt ngăn nắp, chỉ trong vòng một canh
giờ sau, nhà chính tan hoang đã lấy lại vẻ bệ vệ thuở nào, những vết tích của
cuộc truy sát đã bị xóa sạch.
Giải quyết êm xuôi nhà chính xong, người đầy tớ trưởng
lại đến gặp Sao và mời em vào lại nhà, bấy giờ các tiểu đồng cũng đã lo xong bữa
ăn cho em, Sao cùng với mười tiểu đồng di chuyển qua nhà chính, khi em đã an ổn
bên trong nhà rồi người đầy tớ trưởng mới bảo bọn hạ nhân cẩn thận khóa cửa lại.
- Cô ở đây chịu khó một thời gian, nếu có gì không thoải
mái cứ bảo tiểu đồng nói với bọn tôi tớ là được. - Đứng ngoài song cửa, người đầy
tớ trưởng ân cần nói.
- Vâng ạ, con cảm ơn. - Sao lễ phép cúi đầu.
- Ừm, khi đến giờ ăn các tiểu đồng khác sẽ mang thức
ăn đến, lúc đó chúng ta sẽ mở cửa cho cô được thưởng không khí bên ngoài, dù
sao dùng bữa ở không gian quang đãng vẫn ngon miệng hơn.
- Vâng ạ.
- Cô đừng lo, cậu Vĩnh Nghiêm đã bí mật sai thị vệ
canh phòng nghiêm ngặt khu vực này rồi, nếu thích khách quay lại thì hắn sẽ bị
tóm thôi. - Ông ấy nhẹ nhàng nói.
- Sao ạ? - Sao ngẩng phắt lên, mắt sáng lóe sững sờ.
Em không nghĩ Vĩnh Nghiêm lại làm thế, ban nãy chẳng phải chàng ấy đã nói rằng
không rảnh quan tâm đến an nguy của em ư?
Người đầy tớ già như hiểu được suy nghĩ của Sao, ông ấy
nén cười, giọng hiền từ - Cậu Vĩnh Nghiêm là như vậy đấy. Cậu ấy không bộc lộ
con người thật của mình ra bên ngoài. Cậu ấy thật sự rất quan tâm đến Vương và
cô, nếu không cậu ấy cũng không cần phải tức giận như vậy.
- Con hiểu rồi ạ. - Sao mỉm cười, nghe lòng thật thư
thái. Thời gian qua em cứ nghĩ là mình đã bị rơi vào bóng tối của sự lạnh nhạt,
hoài nghi. Nào ngờ xung quanh vẫn lẩn khuất tia sáng ấm áp. Chỉ là tia sáng đó
luôn lẩn trốn, khiến em không thể nhận ra mà thôi.
- Được rồi, tôi đi đây, mỗi ngày tôi sẽ quay lại kiểm
tra hai lần, nếu bọn kia mà dám xấc xược gì với cô thì cô cứ nói cho tôi.
- Dạ.
Dặn dò đâu đó kĩ càng rồi người đầy tớ trưởng liền rời
khỏi Biệt khu. Sao nhìn theo bóng ông khuất dần, chỉ thấy vạt áo xanh khẽ bay
nhè nhẹ dưới nắng. Những chiếc lá me trên cao lả tả rơi lên vai áo ông, chúng bị
ánh nắng chiếu vào mà hấp háy sáng. Bóng dáng từ tốn ung dung ấy dường như
không bận tâm đến chúng, ông bỏ mặc những chiếc lá me xanh xanh vàng vàng, hướng
về cổng tròn, chậm bước rời đi.
- Em nghe nói ông ấy là bạn thân của Thần sông. - Một
tiểu đồng bất chợt lên tiếng.
- Thế à? - Sao quay sang nó, ngạc nhiên.
- Vâng, ông ấy rất khác với những người trong phủ, ít
ra là ông ấy không dùng ánh mắt đáng ghét đó để nhìn chúng ta. - Tiểu đồng vừa
nói vừa bày cờ cá ngựa[1] lên sập.
Sao ngẫm nghĩ lời của tiểu đồng, lòng em chợt xót xa.
Hóa ra không phải chỉ mình em chịu khổ mà các tiểu đồng cũng bị di nghị. Bất chợt
Sao lại nhớ đến chàng, phải chăng Mai Lang cũng bị người trong phủ Thần sông
đàm tiếu?
Em lại nhớ đến bó đuốc bị cắm chặt trên vách tường…
- Mai Lang… - Sao nghe lòng trũng sâu xuống.
- Chị, đến đây cùng chơi cờ nào! - Bàn cờ đã sẵn sàng,
các tiểu đồng háo hức vẫy tay gọi Sao.
- Chuẩn bị từ lúc nào thế? - Sao bất ngờ với sự nhanh
nhạy của chúng, em nén nỗi sầu xuống, chậm rãi tiến lại.
- Vương bảo bọn em mang mấy trò thú vị đến để chơi cùng
chị. - Tiểu đồng vừa nói vừa lấy ra rất nhiều món cờ khác nhau, nào là cờ tỷ
phú, cờ thú, cờ ca rô, ô ăn quan[2] và một vài món đồ chơi khác.
Đó đều là những món từ hồng trần mà Thần Tình mang đến
tặng Sao, em rất yêu quý chúng nên luôn mang theo mỗi dịp đi xa. Mỗi khi có thời
gian rảnh, Sao lại bày chúng ra và chơi cùng các tiểu đồng, nhờ vậy mà dẫu Mai
Lang Vương không ở cạnh em thì Sao cũng chẳng buồn chán.
- Cùng chơi thôi! - Các tiểu đồng háo hức tung xúc xắc.
Sao ngồi bên cạnh, chăm chú nhìn chúng, sự có mặt của
các tiểu đồng khiến nỗi cô độc trong em biến mất hoàn toàn. Những nỗi khổ, nỗi
buồn mà em phải trải qua trong hai ngày vừa rồi nhanh chóng lùi xa.
- An bài như vậy vừa ý ngươi rồi chứ?!
Trên con đường chính nối liền các khu của phủ Thần
sông, Vĩnh Nghiêm không ngừng cằn nhằn vặn hỏi Mai Lang Vương. Hai người đang
bước đi dưới những tán điệp xanh rợp trời, nở chi chít hoa vàng. Trên tường nhà
đôi khi còn có mấy nhành hoa giấy, mấy cụm sử quân tử trĩu xuống. Những cánh
hoa bị nắng trưa chiếu lên, hương sắc không những không hề phai nhạt mà còn
càng thêm nồng nàn.
- Ừm, tạm được. - Mai Lang Vương lay quạt, khó đăm đăm
đáp lời.
- Gì hả?! - Vĩnh Nghiêm tức xì khói định túm lấy áo
chàng theo thói quen.
Mai Lang Vương gấp quạt lại, dùng quạt cản tay chàng
ta. Đôi mắt nâu tư lự đột ngột lóe lên ánh nhìn bức bách, khiến Vĩnh Nghiêm
không dám lấn tới nữa.
Em trai Thần sông bực mình hạ tay xuống, giữ tay sau vạt
áo như đang cố kiềm chế, bộ dạng thật khổ sở.
Mai Lang Vương liếc nhìn chàng ta, quạt vẫn đong đưa
trước ngực, lạnh nhạt nói - Ta đã có manh mối điều tra rồi, chúng ta sẽ đến miếu
Nổi.
- Gì cơ?! - Vĩnh Nghiêm hếch cằm lên, hỏi lại với thái
độ không tin cậy.
- Ta đến gặp Sao để hỏi cặn kẽ về sự việc diễn ra hôm
đó và bắt được một manh mối, nó đang nằm ở hầm rùa tại miếu Nổi. - Mai Lang
Vương vẫn ôn hòa giải thích.
- Hừ! Cái gì từ miệng ngươi và con bé đó thốt ra thì đều
không khách quan và không thể tin tưởng tuyệt đối! - Vĩnh Nghiêm khoanh tay lại,
khăng khăng buông giọng.
- Ừ, ta không phủ nhận. - Mai Lang Vương thở dài, hết
cách. Chàng dùng quạt che ngang mặt, đáy mắt mệt mỏi bực mình, từ tốn bày tỏ
quan điểm với Vĩnh Nghiêm - Tuy đó là thông tin từ Sao nhưng là một manh mối hữu
ích, ngươi không thể phủ định nó được, trước mắt hãy đi tìm nó về và điều tra cặn
kẽ đã.
- Đi tìm về? - Vĩnh Nghiêm nghe đến đây, mặt lập tức
nghệt ra.
- Ừm. - Mai Lang Vương gập quạt, ưu nhã cười - Phải,
đi tìm. Nói cho chính xác thì là 'mò' nó lên.
Em trai Thần sông xoa cằm, suy tư. Thái độ của tên Mai
Thần này tại sao lại trở nên bí hiểm như vậy? Có vẻ sau khi gặp con bé đó hắn
đã tìm thấy điều bất thường nào…
Vĩnh Nghiêm hướng mắt về con đường rộng rãi lát đá trắng
phía trước, đó là con đường dẫn thẳng đến cổng phủ.
Đúng là như hắn nói, cứ điều tra manh mối ấy thử xem.
Hai người cử một toán binh lính đến miếu Nổi Phù Châu,
Mai Lang Vương ra lệnh cho bọn lính tập trung lục tìm ở hầm rùa.
Hầm rùa là một hồ nước nằm phía bên trái của miếu, bên
trên tọa lạc một bức tượng Quan Âm, sở dĩ nó được gọi là hầm rùa vì rất nhiều
rùa được nuôi thả ở đây, bọn rùa được bảo vệ bằng những tấm lưới thép.
Vĩnh Nghiêm thật sự khó hiểu khi Mai Lang Vương biết
được chính xác nơi cần lục tìm. Chàng ta khoanh tay đứng bên cạnh Mai Thần,
nhìn bọn lính cật lực làm việc mà lòng đầy hoài nghi.
Có rất nhiều khả năng dẫn đến việc tên Mai Thần này nắm
được cặn kẽ nơi chứa tang vật. Một là hắn được kẻ phạm tội bắn tin cho - Điều
này chắc chắn rồi, con bé đó đã nói cho hắn biết cơ mà? Hai là chính hắn sắp đặt
chuyện này, phải chăng vì quá muốn cứu con bé đó mà hắn đã bày ra mọi chuyện nhằm
phỉnh phờ chàng?
Vĩnh Nghiêm không biết nhưng chàng sẽ không hoàn toàn
tin tưởng vào thứ mà hắn sắp moi lên từ dưới hầm rùa kia. Chàng sẽ im lặng xem
hắn định giở trò gì.
Tìm tầm nửa canh giờ thì quả thật bọn lính có mang lên
một thứ. Đó là một hủ sành men vàng với phần đáy to hơn lòng bàn tay được đậy nắp
kín bưng. Hủ được niêm phong bằng thạch cao, quanh thân còn bện thêm dây thừng,
xem chừng thứ chứa bên trong rất quan trọng.
Khi tên lính đem cái hủ trình báo trước mặt hai người,
Mai Lang Vương tỏ ra rất đăm chiêu. Vĩnh Nghiêm cẩn trọng nắm bắt từng biểu hiện
trên gương mặt chàng, hòng tìm kiếm một tia giả dối phỉnh lừa nhưng vô vọng.
Mai Thần như thể đang chìm vào một nỗi suy tư sâu thẳm,
đáy mắt chàng lặng đi, không hề tỏ ra ngạc nhiên và cũng không hề mừng rỡ hay đắc
ý.
Dường như chàng đã nắm được một điều gì đó… Một đầu mối
còn đáng quan tâm hơn cái hủ sành này.
- Chúng ta sẽ khám nghiệm nó. - Hồi lâu sau, Mai Lang
Vương thong thả mở cánh quạt ra, vừa lay quạt vừa nghiêm nghị nói.
- Ngươi không biết bên trong là thứ gì à? - Vĩnh
Nghiêm khinh khỉnh hỏi.
- Biết.
- Hừ, là do ngươi bày ra chuyện này đúng không? Ngươi
không qua mặt được ta đâu. - Vĩnh Nghiêm ghé đến gần chàng, đưa tay giữ cánh quạt
đang lả lướt lại, cười khinh miệt.
- Nếu ta bày ra thì hà cớ gì phải đưa ngươi đến đây
tìm, đã vậy còn thừa nhận với ngươi rằng ta biết thứ bên trong? - Dù bị Vĩnh
Nghiêm châm chọc nhưng Mai Lang Vương vẫn rất ôn nhu hòa nhã, nụ cười nhàn nhạt
hiện trên môi - Nếu do ta tự mình tạo ra thì chỉ cần thêm thắt chút tình tiết
giả, đầu tiên là mua chuộc kẻ nào đó rồi bảo hắn tự ngã xuống hầm rùa, sau đó vờ
như nhặt được cái hủ và đem trình báo cho ngươi, như thế chẳng phải đáng tin cậy
hơn sao? Trực tiếp đưa ngươi đến tìm như thế này thật là hành động ngu ngốc,
thô sơ, ngươi nghĩ ta là người thiếu tinh tế đến vậy ư?
Vĩnh Nghiêm lùi khỏi chàng một bước, mắt đổ lên người
chàng hừng hực tia lửa. Những thớ cơ quanh cổ chàng ta đang nổi gồ lên. Xem chừng
rất bực mình vì không thể bắt chẹt được chàng.
- Vậy thì hãy giải thích đi, vì sao ngươi biết được thứ
này tồn tại ở hầm rùa và cái gì đang ở bên trong nó? Hãy cho ta một lời giải
thích xác đáng. - Vĩnh Nghiêm truy vấn.
Mai Lang Vương nâng quạt, hơi quay người đi, đôi mắt
nâu ngước nhìn bóng cây xanh rợp trên cao, buông ra một câu với ngữ điệu bông
đùa - Ta cũng đang thắc mắc đây.
- Gì hả?! - Vĩnh Nghiêm tức lộn ruột.
Mai Lang Vương lúc này mới khẽ quay lại, quạt vẫn đặt
hờ trước ngực, chỉ có nụ cười kì quái và đôi mắt nâu lạnh lẽo là in sâu vào tâm
trí Vĩnh Nghiêm.
- Ta nói, chính ta cũng không biết vì sao mình phải biết
thông tin này.
Mai Thần và Vĩnh Nghiêm mang chiếc hủ đến nơi khám
nghiệm, đó là một tòa phủ đệ to lớn nằm ở phía tây khu vực Vàm Thuật. Đây là
nơi làm việc của các vị quan viên trong vùng nên diện tích rất rộng lớn, bên
trong chia thành các khu khác nhau tương ứng với những lĩnh vực khác nhau. Trụ
sở quản lý mà hôm qua Mai Lang Vương đến đọc sổ sách nằm đối diện với nơi này.
Trong tòa phủ bệ vệ đó có một khu nhà không lớn lắm, nằm
ở cuối con đường chính. Đây là khu chuyên dùng để khám nghiệm các tang vật, hung
khí, hiện vật và đồng thời cũng là nơi nghiên cứu phát triển ra các loại thuật
pháp, thần khí mới.
Dù quy mô của nó hơi khiêm tốn và nhân lực thì thiếu hụt
nhưng tốt xấu gì cũng là nơi phát triển các ‘tiến bộ công nghệ'. Những vị thần
làm việc ở đây vẫn có đủ kinh nghiệm và hiểu biết để phân tích những món đồ dị
biệt, cũng như có đủ phương tiện kĩ thuật cần thiết để làm việc đó.
Khi Mai Thần và Vĩnh Nghiêm tiến vào, trong gian giữa
của nhà chính, trên tràng kỷ có một vị quan đang gà gật ngủ. Ông ta khoanh tay
trước ngực, chân gác lên ghế, nhờ đó mà có cái thế để giữ lưng an giấc. Khuôn mặt
ông ta nhợt nhạt, hai mắt nhắm nghiền mệt mỏi, mái tóc lấm tấm bạc. Trên tay
ông ôm một bức vẽ. Đó là bản đồ của toàn bộ khu vực Vàm Thuật - Nơi được bao bọc
bởi bức tường thành cẩn sứ nổi danh.
- Gì đây? Lại làm việc thâu đêm đến nổi ngủ mê mệt bất
chấp thế này à? - Vĩnh Nghiêm khoanh tay nhìn ông, lắc đầu cười.
- Vị này là ai? - Mai Lang Vương lịch thiệp hỏi, chàng
đã điều chỉnh âm lượng trở nên thật khẽ khàng để không đánh thức người đàn ông ấy.
- Bác Tuệ Giác của ta đấy. - Vĩnh Nghiêm cũng nén giọng
xuống thật thấp mà trả lời chàng - Bác là người quản lý chỗ này, nhờ có bác mà
vùng Vàm Thuật mới được ấm no yên bình như hiện tại. Bức tường bao quanh nơi
này thực chất là một kết giới cực mạnh, nó bảo vệ chúng ta trước sự tấn công từ
bên ngoài. Cư dân Vàm Thuật vốn yếu ớt khi gặp lưỡi câu, nếu địch rải lưỡi câu
từ trên không thì chúng ta sẽ bị tuyệt diệt, chính vì thế kết giới ấy đã được tạo
ra và bác là người đã luôn duy trì nó.
Mai Lang Vương nhìn thật kĩ người đàn ông đang say ngủ
kia. Quanh ông toát ra luồng sáng cao xa của sự uyên bác trí tuệ. Chuyện về bức
tường thì chàng đã biết từ sớm, đó cũng là lý do mà người vùng Vàm Thuật rất tự
tin kiểm soát lưỡi câu ở các cổng thông hành. Chỉ là, chàng không nghĩ người tạo
ra kết giới khổng lồ đấy và chịu trách nhiệm duy trì nó lại là người đàn ông có
dáng hình khiêm tốn này.
- Giờ chúng ta sẽ làm gì đây? Có cần gọi ngài ấy dậy
không? - Mai Lang Vương hỏi.
- Để ta. - Vĩnh Nghiêm đột nhiên cười khả ố, tiến đến
gần tràng kỷ rồi nhanh tay rút lấy tấm bản đồ mà Tuệ Giác đang ôm trong lòng
đi.
Vĩnh Nghiêm kêu ré lên.
Mai Lang Vương cau mày lại.
Ngay khi chàng ta chưa kịp rút được tấm bản đồ, mới chạm
vào góc của nó thôi thì người đàn ông kia đã mở bừng mắt dậy, không khoan nhượng
tung chân sút thẳng vào cằm chàng ta một cú trời giáng.
Vĩnh Nghiêm nằm đo ván.
- Thật là! Thằng nhóc ngu ngốc! Bao nhiêu năm rồi vẫn
chơi cái trò ngu này à? Bị ăn đá bao nhiêu phát rồi vẫn không tỉnh ra nhỉ? -
Người đàn ông kia sau khi hạ đòn thì mới nhận ra đó là Vĩnh Nghiêm. Tuy vậy,
ông ấy không những không lấy làm lo lắng mà ngược lại, còn vừa giẫm thêm mấy
phát lên thân xác bải hoải của chàng ta vừa vỗ vỗ tấm bản đồ đã bị cuốn lại vào
lòng bàn tay, sảng giọng mắng nhiếc.
- … - Vĩnh Nghiêm sùi bọt mép, không thể nhúc nhích dù chỉ
là ngón tay.
Mai Lang Vương nắm chặt quạt đứng đó, nhìn chàng ta hồi
lâu. Mũi guốc đưa ra, đá đá lên tấm thân bất động, vẫn không thấy có phản ứng
gì.
- Kệ nó, chút nó tỉnh ấy mà. - Người đàn ông kia quay
sang chàng, bình thản xua tay, hướng về chiếc ghế đối diện gật gật đầu - Ngồi
đi, có gì thì nói mau lên.
Nhận xét
Đăng nhận xét