Mai nở dưới Sao: Chương 12: Vì em kéo một khúc đàn - Phần 5.

Chuyện liên quan đến bọn xấu đã ra tay ám hại Thị Hoa, thật là li kì, Vĩnh Nghiêm lại không thể điều tra ra được. Chàng thậm chí đã dùng đội trinh sát mạnh nhất để lùng sục chúng, phong tỏa hiện trường gây án của chúng và cả những vùng lân cận xung quanh, rà soát kĩ từ trên xuống dưới mấy vòng liền, vẫn tuyệt nhiên không tìm thấy tung tích chúng.

Bọn đó như thể đã bốc hơi vậy.

May thay cho Vĩnh Nghiêm, mặc dù chàng không bắt được chúng nhưng nhân thân của chúng thì chàng tìm ra rất dễ dàng. Bằng những thông tin được ghi chép trong trụ sở quản lý và lời khai mà những người dân chứng kiến vụ việc cung cấp, chàng có thể điều tra được các mối quan hệ của chúng, thông qua đó lần ra những mối giao dịch đáng ngờ. Từ những cuộc giao dịch này, chàng có thể tóm được kẻ chủ mưu đứng đằng sau. Vĩnh Nghiêm phải tóm được tên đầu sỏ ấy, việc đám côn đồ và tên sát thủ vụt khỏi tay đã khiến chàng điên tiết thật sự.

Mai Lang Vương ngồi ở bàn làm việc xử lý công văn trong lúc Vĩnh Nghiêm nghe thuộc hạ bẩm báo về tiến trình điều tra. Sau khi tìm hiểu kĩ những hoạt động gần đây của bọn côn đồ và tên sát thủ, thuộc hạ của Vĩnh Nghiêm đã tìm ra được kẻ giao dịch cuối cùng với chúng.

- Đó là người đầy tớ đã từng làm việc trong phủ của cố phu nhân. Một lão đầy tờ già, đã nghỉ hưu rồi ạ. - Tên lính khúm núm bẩm báo.

- Phủ của cố phu nhân? - Vĩnh Nghiêm trừng mắt, suýt nữa thì bật hẳn dậy nhưng may mà cố kìm lại được.

Chàng mím môi giận dữ, quay mặt đi, khuôn mặt tuấn tú đỏ gay nhưng ánh mắt thì tràn đầy đau khổ giằng xé. Tà áo sớm đã bị chàng siết đến nhầu nhĩ. Mai Lang Vương vừa duyệt công văn vừa đánh mắt về phía chàng, vẻ mặt không tỏ thái độ gì, ngón tay thon dài vẫn ngoáy bút đều đặn.

- Cử người canh chừng Thủy Cơ thật kĩ, còn tên đầy tớ đó thì bắt hắn về rồi tra khảo cho ta. - Vĩnh Nghiêm cố nén giọng hạ lệnh, sự kiềm chế đó khiến cho giọng chàng trở nên hơi khàn.

- Vâng. - Tên lính nhận lệnh im ỉm lui đi.

Đợi tên thuộc hạ khuất hẳn, Mai Lang Vương mới đặt cuộn công văn vừa giải quyết xong sang một bên, cất tiếng - Chuyện này thật lạ.

- Lạ gì?

Vĩnh Nghiêm không quay lại đối diện với chàng, chàng ta hướng mắt ra ngoài, bộ dạng nặng nề, tựa như một pho tượng bằng đá. Mai Lang Vương ngồi ở bàn làm việc, chiếu ánh nhìn đến chỗ chàng ta, chỉ có thể thấy được tấm lưng hơi nghiêng và những đường cắt gãy gọn của gương mặt chữ điền.

Chàng đưa tay chóng cằm, vừa nhìn tấm bìa bằng lụa dày đặc những hoa văn lấp lánh ánh kim của quyển báo cáo vừa nhàn nhạt phân tích - Từ khi Thủy Cơ bị bắt, an ninh quanh nhà giam đã được thắt rất chặt, gần như là kín kẽ tuyệt đối, đừng nói là người ngoài muốn vào liên lạc với nàng ta, ngay cả một con muỗi cũng không thể bay lọt, Thủy Cơ không thể truyền tin ra ngoài để sai người ám sát Thị Hoa được.

Đôi vai căng cứng của Vĩnh Nghiêm dần dần thả lòng, vai chàng hơi run, mày cũng dãn ra từng chút, từng chút một.

Đúng vậy, nếu như Thủy Cơ có thể truyền lệnh ra ngoài để sắp xếp vụ ám sát này thì trước khi nàng ta hành động, chàng đã tóm được nàng ta rồi, nhất cử nhất động của Thủy Cơ đều nằm trong lòng bàn tay chàng.

- Người trong phủ cố phu nhân cũng bị quản thúc nghiêm ngặt, không có báo cáo nào cho thấy họ đã liên lạc với bên ngoài. - Mai Lang Vương tiếp tục nói.

- Ừ nhỉ? - Vĩnh Nghiêm kinh ngạc.

Ngay khi tống giam Thủy Cơ, Vĩnh Nghiêm cũng hạ lệnh phong tỏa phủ của cố phu nhân, lực lượng của chàng bố trí quanh phủ rất dày, người bên trong hoàn toàn bị giam lỏng, nếu họ có hành động gì đáng ngờ, thuộc hạ của chàng sẽ tóm được họ ngay.

- Tất nhiên, không loại trừ việc bên trong lực lượng của chúng ta có kẻ phản bội. - Mai Lang Vương tiếp tục duyệt quyển công văn khác, hờ hững nói - Binh lính của ngươi luôn đồn trú ở đây, nếu họ muốn mua chuộc thì cũng không khó. Mối thân tình có thể hình thành từ lâu, nếu có tên lính nào đó vì thân tình mà giúp đỡ họ thì họ có thể liên lạc với bên ngoài cũng không có gì lạ.

Vĩnh Nghiêm gác chân qua một bên, rót chén trà, im lặng nghe Mai Thần nói. Chuyện mà Mai Lang Vương vừa nói không sai, quả thật binh lính của chàng sinh sống ở đây từ lâu đời, họ lấy vợ sinh con và có những mối thân tình ràng buộc với những người trong khu vực này, gia tộc của Thủy Cơ cũng không ngoại lệ, vì vậy, cũng có thể lính của chàng đã bị họ mua chuộc.

- Để đề phòng chuyện đó thì ta đã cử một nhóm thuộc hạ riêng giám sát bọn họ song song cùng với lực lượng của ngươi. - Mai Lang Vương tiếp tục nhàn nhạt buông lời.

Vĩnh nghiêm gật đầu.

- Binh lính của ta từ Khau Phạ đến, họ sẽ không niệm tình với ai cả và ta tin tưởng họ tuyệt đối.

- Ừ. - Vĩnh Nghiêm hiển nhiên hiểu được niềm tin đó của Mai Thần. Binh lính của Mai Lang Vương là một lực lượng rất tinh nhuệ, họ là binh lính được đào tạo để bảo vệ bờ cõi phía bắc và trực tiếp tham chiến khi xung đột với khu vực Đông Bắc diễn ra. Dù căn cứ chính đặt ở Khau Phạ nhưng lực lượng thì đến từ khắp mọi miền, quá trình đào tạo cũng gian khổ và khắc nghiệt. Họ là những binh sĩ chiến đấu vì lợi ích của cả quốc gia, không phải gia binh chỉ chăm lo bảo vệ khu vực như binh lính của chàng.

Binh đoàn đó làm mọi việc đều rất chuyên nghiệp và nghiêm lãnh.

Mai Lang Vương lại thả thêm một cuộn công văn vừa duyệt xong sang bên, chậm rãi kết thúc chuỗi phân tích - Ta cũng không nhận được báo cáo nào từ họ về việc Thủy Cơ hay người trong phủ cố phu nhân liên lạc với bên ngoài.

- Nói vậy là… - Vĩnh Nghiêm gõ tay lên bàn, tạo thành những tiếng tách tách vui tai, âm trầm - Có ai đó đã cố tình sắp xếp vụ ám sát này để giá họa cho Thủy Cơ ư?

- Quá rõ ràng. - Mai Lang Vương trả lời một cách vô vị.

Ngay từ khi nghe tên lính kia báo cáo chàng đã đặt nghi vấn ngay rồi, rõ ràng chàng không nhận được báo cáo nào từ phía binh lính canh gác, đó là còn chưa nói lực lượng của Vĩnh Nghiêm bao bọc quanh nhà giam và phủ cố phu nhân dày đặc như vậy, gần như không có chỗ để chui lọt, chẳng biết bọn người trong phủ và Thủy Cơ qua mặt bằng cách nào?

Hơn nữa… Mai Lang Vương vốn biết rõ vì sao Thị Hoa lại bị ám sát và vì sao kẻ tạo ra vụ ám sát đó lại là lão đầy tớ già nhà cố phu nhân.

Trò mượn dao giết người kết hợp khổ nhục kế này quá đơn sơ, không đủ để phỉnh lừa chàng.

- Người đâu! - Vĩnh Nghiêm gọi tên lính bên ngoài.

- Vâng!

- Khoan hãy tra khảo lão đầy tớ đó, hãy giam lão lại một thời gian đi. - Chàng hạ lệnh.

- Vâng! - Tên lính lập tức lui ra, chạy đi truyền lệnh của chàng cho những tên thuộc hạ đã được cử đi trước đó.

 

Nơi mà Thủy Cơ đang bị giam giữ chỉ cách trụ sở quản lý hai mười căn nhà, đó là một nhà giam lớn được bao bọc bởi tường đá cao hơn mười mét. Bên trong là một khu vực rộng tầm mười lăm mẫu với sân đất và những dãy nhà hai tầng được xây bằng đá đơn điệu. Mỗi dãy nhà chứa ít nhất năm mươi phòng giam, chúng bao gồm phòng giam trên tầng hai, phòng giam ở tầng trệt và một hệ thống phòng giam dưới lòng đất.

Thủy Cơ bị giam dưới một căn phòng nằm sâu trong lòng đất, căn phòng đó nằm ở giữa dãy nhà, xung quanh là phòng giam của những tội phạm nguy hiểm khác. Phòng giam ở đây chỉ rộng tám mét vuông, vì nằm dưới lòng đất nên không có ô cửa, không gian lúc nào cũng u tối, chỉ có ánh đuốc lập lòe suốt đêm suốt ngày.

Trong góc phòng bên trái có một đụn rơm đủ để ngã lưng, ở góc phòng bên phải thì có chậu được thiết kế đặc biệt để vệ sinh. Mọi chuyện ăn uống tiểu tiện đều diễn ra trong không gian hẹp, ẩm và hôi thối này.

Bấy giờ Thủy Cơ đang co ro ngồi trên đống rơm, lưng nàng tựa vào lớp đá lạnh lẽo. Nàng vùi mặt vào gối, không nói một lời nào, bên ngoài là tiếng tru tréo rên rỉ của bọn tội phạm.

Đây là lần đầu tiên nàng nếm trải cay đắng này. Thủy Cơ vốn sinh ra trong một gia đình thượng lưu, dù tư gia nàng không có chức vị lớn và tầm ảnh hưởng như thần sông Vàm Thuật nhưng cũng là gia tộc lâu đời trong vùng. Nàng từ nhỏ đã là một tiểu thư cành vàng lá ngọc, được giáo dưỡng trong môi trường sang trọng nề nếp, chưa từng phải nhìn thấy cảnh tượng bẩn thỉu hạ đẳng này.

Thủy Cơ ôm lấy vai, run lên, lạnh lẽo quá. Nơi này lúc nào cũng lạnh lẽo, đất và đá ẩm thấp. Chỉ ngủ ở đây mấy ngày mà cơ thể nàng đã lãnh cơ số tổn thương. Nàng cảm thấy phổi trở nên yếu ớt hơn, chân tay vô lực, những cơn ho bắt đầu xuất hiện và hông lưng đau nhức, đó đều là triệu chứng khi có hàn khí xâm nhập vào người.

Không chỉ vậy, tinh thần nàng cũng trở nên suy sụp, tuyệt vọng. Thủy Cơ thật sự căm ghét không khí ở nơi này, một môi trường ghê tởm khiến người ta phát bệnh. Mùi tiểu tiện đại tiện của bọn phạm nhân trộn lẫn với mùi thức ăn, tiếng cười đùa, những lời nói tục tĩu mà bọn chúng phun ra, những cái nhìn chòng chọc man dại… Tất cả khiến nàng buồn nôn và ám ảnh.

Tiếng xích sắt bất ngờ vang lên ầm ầm trên hành lang, đó là dấu hiệu của việc bọn lính mở cổng nhà giam đi kiểm tra. Bọn lính lúc nào cũng kiểm tra nghiêm ngặt các buồng giam tội phạm, những kẻ được giam giữ ở đây đều là những tội phạm nguy hiểm và cần cách ly đặc biệt, vì thế chúng chưa bao giờ lơ là với bọn này.

Quả nhiên, tiếng bước chân thình thịch vang động trên mấy bức tường đá bắt đầu dội vào tai nàng, tên trưởng quan trông coi dãy nhà huênh hoang bệ vệ đi dạo từ buồng giam đầu tiên cho đến buồng giam cuối cùng. Ánh mắt hắn dò xét và khinh bỉ, lướt qua những gương mặt man dại bị nhốt trong song sắt. Tiếng bước chân bỗng ngưng bặt, Thủy Cơ hơi hé mắt nhìn, tên trưởng quan dừng lại trước buồng giam của nàng, nở nụ cười nửa miệng châm chọc.

Thủy Cơ không chú ý đến hắn nữa, nàng dịch ánh mắt đi.

- Mang cơm vào. - Tên trưởng quan quát lên.

Đám lính bên ngoài ba chân bốn cẳng bê cơm tù đến, bọn chúng lần lượt đẩy cơm vào cái khe hẹp được thiết kế chuyên dụng bên dưới cửa buồng giam. Đó là một cái khe nằm giữa lằn song cuối cùng và mặt đất, chỉ rộng nửa tấc, dài hai tấc, vừa đủ cho bát cơm lọt vào. Bọn tù được cho ăn, rú gào hoan hỉ. Bọn chúng lao đến bát cơm như một bầy linh cẩu đói lả, ngoặm lấy ngoặm để.

Cơm của Thủy Cơ cũng được đưa đến, giống như bọn tù kia, cơm của nàng cũng không có gì đặc biệt, chỉ là cơm trắng được nấu từ thứ gạo hạng bét cùng rau luộc và thịt mỡ.

Thủy Cơ chậm chạp tiến đến cửa buồng giam, cầm lấy bát cơm. Nàng thanh tao nâng đũa, dù ăn cơm tù trong hoàn cảnh bẩn thỉu và hôi thối như vậy nhưng cốt cách của một vị thiên kim vẫn không hề biến đổi. Nàng nghiêm chỉnh ngồi đó, im lặng dùng cơm, miệng không phát ra tiếng nhai, mắt không di chuyển, đôi tay ngọc ngà điều khiển đũa một cách đẹp đẽ ưu nhã.

Tên quan trông coi thoáng lặng lại vài giây trước nàng.

Đúng lúc này thì ngoài cổng lại vang lên hàng loạt tiếng bước chân, Thủy Cơ không quan tâm đến những người đang tiến vào đó, nàng chỉ lặng lẽ dùng cơm của mình. Tên trưởng quan ngỡ ngàng nhìn ra, trên hành lang bằng đá tối tăm khi mờ khi tỏ, hắn thấy một chàng thanh niên đang tiến tới, dáng đi hiên ngang nghiêm nghị.

Người đó đội khăn đóng màu đen, khoác áo dài lụa màu lục sẫm. Trên vai choàng tấm choàng lớn được chế tác từ chất liệu đặc biệt chuyên dùng cho quân đội. Quanh hông quấn tấm đai lớn làm bằng da có đính những mảnh thép hình thoi. Lưng đeo thắt lưng thép khảm ngọc. Chân đi hia.

Khi người đó đến gần, hắn có thể nhìn rõ dung mạo người đó hơn, đó là một chàng trai vô cùng nghiêm trang tuấn dật. Đặc biệt, tên trưởng quan nhìn rõ, ở góc áo bên phải của chàng có thêu một đóa hoa. Nếu hắn đoán không lầm, đó là một đóa sử quân tử.

- Ngài là… - Tên quan sợ sệt thốt.

Sử Quân nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh nhạt. Chàng ra hiệu cho thuộc hạ phía sau. Chẳng có một mệnh lệnh nào vang lên nhưng tên quan đã nằm gọn trong vòng vây của binh lính Khau Phạ. Hắn ngớ người, trố mắt ra, không hiểu tại sao mình lại bị bắt.

Sử Quân tiến đến buồng giam của Thủy Cơ, khi thấy nàng đã dùng gần hết bát cơm, chàng không khỏi ái ngại nhăn mày. Sử Quân gõ lên song sắt, cất giọng trao đổi với nàng - Này, nàng kia, mau bỏ bát cơm đó xuống.

- Gì chứ? - Thủy Cơ không hiểu tại sao mình lại bị chàng yêu cầu điều vô lý đó.

Sử Quân vừa ra hiệu cho thuộc hạ mở cửa buồng giam vừa quẳng lại vài chữ cho nàng - Thức ăn có độc.

Bát cơm trong tay Thủy Cơ lập tức đổ ập xuống sàn.

Binh lính của Sử Quân mở cửa phòng giam, dọn dẹp hiện trường cho gọn gàng lại. Thủy Cơ sau khi nhận được lời cảnh báo từ chàng, mặt thoắt tái xanh, nàng lùi vào đống rơm trong góc, co ro lẩy bẩy, trông thật đáng thương.

Sử Quân cho gọi quân y vào, quân y nhanh chóng kiểm tra thức ăn mà Thủy Cơ ăn phải sau đó bắt mạch cho nàng. Trong lúc quân y làm việc, Sử Quân và binh lính đều quay lưng đi, không ai dám nhìn vào buồng giam của nàng.

Đám tội phạm ồn ào trong nhà giam vì điều gì đó mà trở nên im lặng và ngoan ngoãn một cách đáng kinh ngạc.

Tầm hai khắc sau, Thủy Cơ bắt đầu cảm thấy cơ mặt tê liệt và buồn nôn. Tiếp thêm vài khắc nữa, bụng nàng lập tức đau dữ dội, lồng ngực đánh beng beng như người ta gõ kẻng. Vị quân y quan sát triệu chứng của nàng rồi mở túi vải đeo bên người, lấy ra một lọ sứ chứa đầy thứ chất lỏng kì dị cho nàng uống.

Sau khi uống giải dược, các triệu chứng của Thủy Cơ chưa hẳn đã dứt. Dù nhịp tim đã trở nên chậm một chút nhưng bụng vẫn còn đau. Nàng bắt đầu có cảm giác muốn đi ngoài. Vị quân y ra khỏi buồng giam và trao đổi với Sử Quân, chàng lắng nghe ông ta nói hồi lâu, cuối cùng ra lệnh cho thuộc hạ đưa Thủy Cơ đến một nơi khác.

Nơi mà Thủy Cơ được đưa đến là khu nghỉ riêng của những quan trông coi nhà giam, đó là khu nhà tương đối rộng với bốn ngôi năm gian quay quần vào nhau, ở giữa là khoảnh sân hình vuông. Sử Quân sử dụng một căn năm gian làm nơi cho Thủy Cơ dưỡng bệnh, nàng được đưa vào phòng, năm tỳ nữ được gọi đến để chăm sóc nàng.

Trong khi Thủy Cơ vật vã trong phòng thì vị quân y và Sử Quân đứng ở ngoài hiên trao đổi một vài điều.

- Đó là độc từ cây phụ tử. - Vị quân y nói - Ta đã chuẩn bị giải dược sẵn, đó là giải dược do ta dày công nghiên cứu và điều chế, sẽ không có vấn đề gì đâu.

- Vâng.

- Nàng sẽ tiếp tục đau bụng và tiêu chảy thêm một lúc nhưng sẽ nhanh chóng khỏe lại thôi, nhịp tim đã bình ổn lại thì không sao rồi.

- Ta hiểu rồi.

Vị quân y dặn dò xong với chàng đâu vào đó thì gửi lại cho Sử Quân một toa thuốc, chủ yếu là thuốc bổ trợ để Thủy Cơ mau lấy lại sức lực rồi chấp tay cáo từ.

Sử Quân nhìn toa thuốc một chút, lướt đọc mấy vị thuốc trong đó, sau khi nắm được công dụng của toa thuốc này, chàng liền trao nó lại cho binh lính và dặn họ chuẩn bị. Sử Quân lướt mắt vào phòng Thủy Cơ, chàng không vào nhà xem nàng mà chỉ đứng ngoài hiên nhìn vào, có lẽ chàng sẽ để nàng ở lại đây cho đến khi nào Vương muốn gặp nàng.

Sử Quân cử một đội binh ở lại trông giữ nàng rồi gấp rút rời đi.

 

 

Sử Quân giải quyết xong chuyện của Thủy Cơ thì lập tức quay về trụ sở quản lý. Lúc này, trong trụ sở quản lý, Mai Lang Vương đã gần hoàn thành xong công việc. Vĩnh Nghiêm thì sớm đã quay về phủ Thần sông rồi, chàng ta muốn quay về kiểm tra việc bảo vệ Thị Hoa.

Sử Quân ẩn thân trong tàng cây, nhận thấy Vương đang ở một mình thì lập tức đáp xuống cửa sổ. Chàng không lộ diện một cách công khai, Sử Quân là thuộc hạ bí mật chỉ được hiện thân trong bóng tối của Mai Thần. Tiếng động của chàng khi đáp lên mặt sân lát gạch nung vô cùng nhẹ nhàng, giống như cánh bướm đáp lên đài hoa vậy. Thế nhưng, Mai Lang Vương đã phát giác ra sự xuất hiện đó mà khe khẽ cười.

- Thế nào rồi? - Chàng lên tiếng hỏi Sử Quân.

Sử Quân quỳ dưới cửa sổ, không khỏi cảm thấy thất vọng khi bản thân bị Vương phát hiện quá sớm, giọng của chàng vì vậy cũng trở nên ủ ê một chút, ngập ngừng tâu - Đã chặn đứng mọi việc rồi ạ.

- Ừm. - Mai Lang Vương gật đầu, kết thúc công việc cuối cùng rồi đứng lên, nhẹ nhàng nói - Chúng ta đi tra khảo thôi.

Sử Quân bên ngoài vâng lên một tiếng, cúi rạp người bái lạy rồi lập tức ẩn thân. Mai Lang Vương thong thả tiến ra ngoài, bọn binh lính đứng hầu trước nhà thấy chàng dời gót thì cũng định tháp tùng chàng. Mai Lang Vương ra hiệu cho bọn chúng không được đi theo, tay mở chiếc quạt Chàng Sơn ra, ung dung lay quạt mà đi một mình.

Mai Thần đi tầm vài trăm mét thì dừng lại trước một căn nhà lớn nằm ngay đường chính. Khi chàng vừa dừng bước, cửa nhà lập tức kính cẩn mở ra, Mai Lang Vương tao nhã lay quạt, thản nhiên bước vào nhà.

Căn nhà này cũng giống như bao ngôi nhà ở Thần giới khác, nó được bao bọc trong một bờ tường cao hai mét. Sau cổng luôn là vườn, từ vườn nhìn thẳng vào sẽ thấy ngay một căn năm gian bệ vệ bị bao phủ dưới nắng chiều. Trước sân nhà bấy giờ là khung cảnh vô cùng uy nghiêm. Hơn năm mươi binh lính nghiêm nghị chia thành hai hàng đứng trước nhà. Ngoài hiên bố trí một chiếc ghế thái sư bằng gỗ trắc và bàn trà nhỏ. Đối diện với ghế và bàn ấy là những tên tội phạm bị trói nghiến đang quỳ phủ phục dưới sân.

Mai Lang Vương chậm rãi tiến đến ghế, ngồi xuống. Chàng thuận tay rót trà ra, hương trà nhẹ nhàng lan tỏa.

- Vương! - Quân lính xung quanh nghiêm trang cúi chào chàng.

Mai Lang Vương nâng trà lên hớp một ngụm, vẻ mặt lạnh lẽo.

Quân lính không dám ngẩng đầu.

- Ngài… Ngài là… - Bấy giờ, đám người bị trói dưới kia mới run rẩy kêu lên, mắt chúng rớt lên người chàng, đầy sợ hãi và hoảng loạn.

Mai Lang Vương quan sát chúng, bọn này tổng cộng có hơn mười tên, bao gồm chín tên côn đồ và một tên sát thủ. Đây là những kẻ đã ra tay ám hại Thị Hoa, Vĩnh Nghiêm tốn biết bao công sức không tìm ra chúng nhưng chúng lại hiện diện ở đây, đơn giản vì ngay sau khi chúng hành động, chúng đã bị chàng tóm rồi.

Vì chàng đã tóm gọn chúng trước và giấu chúng đi nên Vĩnh Nghiêm mới không bắt được.

Mai Lang Vương chưa vội tra khảo bọn chúng, chàng từ tốn uống trà thêm một chốc, chừng mười phút sau, một đội binh khác lại nghiêm cẩn tiến vào, đi đầu là Sử Quân, theo sau chàng ta là tên quan trông coi bị tóm ở nhà giam ban nãy.

Sử Quân đẩy tên quan xuống sân, tay hắn đã bị trói chặt, tên quan sợ sệt đưa mắt nhìn, liền thấy vẻ mặt uy nghiêm của Mai Lang Vương, hắn lập tức run lẩy bẩy cúi đầu xuống.

- Vương, đây là kẻ đã ra tay với Thủy Cơ. - Sử Quân quỳ một chân xuống, cúi đầu bẩm tấu.

- Ừm. - Mai Lang Vương gật khẽ - Còn kẻ kia thì sao? Tên đồng phạm của nàng ta ấy?

- Đã tra xét chỗ ở của hắn rồi ạ. - Sử Quân báo rồi chậm rãi đưa tay ra hiệu cho thuộc hạ, lập tức có người giải một tên khác đến, đẩy hắn quỳ xuống.

Mai Lang Vương hướng mắt sang tên tội phạm được giải đến cuối cùng, đó là một gã trung niên có thân hình thấp và đầy đặn. Hắn chính là đồng phạm của Thị Hoa, người mà nàng ta cố tình liên lạc ở quầy bánh bao chiên.

Trong những kẻ ở đây thì hắn là người có quan hệ với Thị Hoa sâu sắc nhất, hắn và nàng ta đã làm việc cùng nhau một thời gian rất dài. Đêm đó, sau khi Thị Hoa liên lạc với hắn thì Sử Quân đã nắm được hành tung của kẻ này, Sử Quân phái người theo dõi và nhanh chóng tìm ra chỗ trú của hắn.

Tuy nhiên, Sử Quân không vội tóm hắn vào lúc ấy, Vương muốn xem xem Thị Hoa đang tính toán kế hoạch gì nên chưa ra lệnh bắt tên đồng phạm này mà muốn theo dõi hắn một thời gian. Tên trung niên đến gặp lão đầy tớ già đã về hưu của nhà cố phu nhân, mua chuộc lão để lão liên lạc với tên sát thủ. Cuộc liên lạc đó cũng được bố trí sao cho thật lộ liễu để người ngoài biết được mà sau này bẩm báo cho Vĩnh Nghiêm, mục đích chính là để giá họa cho Thủy Cơ.

Sau khi tên sát thủ nhận việc, hắn lại móc nối với nhóm côn đồ trên phố và ra tay hành sự. Thị Hoa cũng phối hợp với chúng, giả vờ ra ngoài nhập nguyên liệu, tạo nên vụ ám sát ban sáng.

Đội trị an của vùng Vàm Thuật đã giải cứu được Thị Hoa, sau khi nàng ta bị đưa đi, quân lính của Mai Lang Vương vốn đang theo dõi mọi chuyện từ xa cũng lập tức tóm tên sát thủ và bọn côn đồ rồi dẫn về đây. Riêng tên đồng phạm của Thị Hoa, hắn bị tóm sớm nhất - Ngay sau khi hắn liên lạc với lão đầy tớ già kia xong.

Thị Hoa thực hiện khổ nhục kế thành công, thầm nghĩ chắc hẳn mọi tội lỗi sẽ sớm được đổ lên đầu Thủy Cơ thôi. Mục đích của Thị Hoa là muốn triệt tiêu hoàn toàn tình cảm lưu luyến của Vĩnh Nghiêm đối với Thủy Cơ, vì thế sau khi ly gián được Vĩnh Nghiêm và Thủy Cơ, nàng ta lập tức bố trí người hạ độc Thủy Cơ.

Tên quan trông coi nhà lao vốn có chút giao tình xưa cũ với Thị Hoa, khi nàng ta còn là tỳ nữ của phủ Thần sông nàng ta và hắn cũng có qua lại ít nhiều. Bởi mối thân tình này mà tên quan mới giúp đỡ Thị Hoa hạ độc Thủy Cơ. Nàng ta muốn Thủy Cơ biến mất ngay lập tức, chỉ cần Thủy Cơ biến mất thì sẽ không còn ai đe dọa đến địa vị của nàng ta ở phủ nữa.

Tuy vậy, kế hoạch của nàng đều nằm trong tay Mai Lang Vương, chàng đã chặn đứng mọi việc.

Chút mưu mô nhỏ nhoi này của Thị Hoa chàng chỉ xem như trò đùa trẻ thơ thôi.

Sau khi tra khảo và lấy lời khai của bọn chúng xong, Mai Lang Vương ra lệnh cho binh lính giam giữ chúng lại. Những lời khai này sẽ được chàng chuyển đến cho Vĩnh Nghiêm sau. Trước mắt, chàng cần điều tra thêm chút thông tin đã.

- Thủy Cơ sao rồi? - Mai Lang Vương hướng sang Sử Quân, cất tiếng hỏi.

- Thưa, nàng ấy đã bị trúng độc nhưng chữa trị kịp thời rồi ạ, hiện tại đang nghỉ ngơi ở khu nhà của các quản ngục.

- Ừm. Hãy chăm sóc cho nàng thật chu đáo. - Mai Lang Vương hạ lệnh rồi từ tốn đứng lên, mở quạt ra.

- Vâng. - Sử Quân cúi đầu nhận lệnh, tiếng guốc của Vương bấy giờ đã khuất xa rồi.

Nhận xét