Mai nở dưới Sao: Chương 27: Vùng không gian vây kín thứ năm - Phần 3
Buổi họp thường niên kết thúc tốt đẹp, Mai Lang Vương
cho thuyền quay về Mai Viện. Từ phủ Thần Lúa về đến Mai Viện là khoảng thời
gian dài suốt một tuần. Trong thời gian đó, Mai Lang Vương không hề nói chuyện
với em.
Chàng không gọi em đến hầu nữa, mặc em ở bên cạnh Quan
Lang. Chàng cũng không xuất hiện trước mặt em, khi hai người chạm mặt, chàng
xem em như không khí. Mọi điều chàng muốn truyền đạt với em đều thông qua tiểu
đồng. Sao có cảm giác như đã trở về khoảng thời gian trước, khi em còn rất nhỏ,
rất nhỏ - Khoảng thời gian mà chàng mới vừa đưa em đến Thần giới. Không, Sao cảm
giác nó còn tệ hơn, nếu được như lúc đó thì đã tốt, ít ra chàng còn nói chuyện
với em và chăm sóc em, còn giờ, chàng dường như đã xem em như một người không
quen không biết, không can dự gì đến cuộc đời chàng.
Cách đối xử ấy khiến em cảm thấy hụt hẫng và chạnh
lòng, nhưng em cũng mừng. Chàng tốt nhất cứ cư xử với em như thế, đúng vậy, cứ
trực tiếp xem em như người dưng rồi quên em đi. Chàng nên quên hết những gì từng
xảy ra giữa hai người đi. Em cũng vậy.
Quan Lang thì trông rất vui vẻ kể từ lúc Mai Lang
Vương không còn đếm xỉa gì đến em. Chàng lúc nào cũng cười tươi roi rói, thường
kể cho em nghe những câu chuyện ở chân trời xa xôi nào, khi thì là vùng đất ở
phía bắc, khi thì là vùng đất phía tây. Quan Lang luôn cao hứng bảo rằng chàng
sẽ đưa em đi đến tất cả những vùng đất của Thần giới, đến nơi nào phong cảnh đẹp
thì lại dựng nhà và trồng hoa trước cửa, sống định cư vài năm.
Sao mê mải nghe những câu chuyện của Quan Lang, thật
ra không phải em mơ ước gì cái việc được đi cùng chàng. Chẳng qua là những chuyến
phiêu lưu vốn luôn gây cho em một sự cuốn hút kì diệu, chỉ cần nhắc đến một
chuyến đi là em đã tự động say mê rồi. Sao thích nghe Nùng Tậu kể chuyện cũng
vì mê mẩn với những nơi xa xôi ấy.
Sao và Quan Lang thư thả phiếm chuyện từ ngày này sang
ngày khác trong khi Lãm thì rất khổ cực. Kể từ lúc tách khỏi Sao, ông Mai Thần
liền trở thành cái lão chủ hung thần ác sát trước kia. Chàng bắt Lãm làm việc với
cường độ gấp đôi gấp ba, lúc nào mặt cũng phủ tăm tối. Những cuộc bàn luận của
họ trở nên căng thẳng và nóng bức, mỗi lời nói, mỗi thái độ của Mai Lang Vương
đều nghiêm nghị và khắt khe.
Lãm thì không xa lạ gì với kiểu thay đổi này, trước
đây khi chưa yêu Sao, Mai Lang Vương đích thị là một người hà khắc như thế. Sau
khi yêu em, sự hà khắc vẫn được giữ nguyên nhưng chàng đã biết dịu dàng với
chính mình hơn, vì vậy dù làm việc với cường độ dày, khóe mắt đầu mày vẫn ân ẩn
nụ cười. Rồi sau khi bị Sao 'sút', ông Mai Thần đấy lại trở về với bộ dạng khắt
khe, mãi đến khi em trở về, ông ấy mới hiền hòa đi. Nhìn chung, Lãm quá hiểu chàng
nên không có gì oán thán, chỉ là chàng ta cần thời gian thích nghi thôi. Đến
khi chàng ta quen rồi thì chuyện lại đâu vào đấy cả.
Bầu không nặng nề đó vẫn được giữ nguyên như vậy cho đến
khi họ về tới Mai Viện. Trong suốt hai tuần, Mai Lang Vương không hề vời em đến
hầu. Những loại cây cỏ chưa có thông tin mà hai người tìm thấy ở rừng Bướng
cùng với những loại cây cỏ mà chàng nghiên cứu cho em trước đó được chàng im lặng
phân tích sau đó trả kết quả cho em thông qua tiểu đồng. Sao thậm chí còn không
được nhìn thấy quá trình chàng nghiên cứu chúng.
Những công việc mà em cần phải làm ở nhà chàng đã chuyển
sang cho tiểu đồng khác, em không còn được bước chân vào khu vực của chàng nữa
mà chỉ hầu riêng mỗi Quan Lang. Mai Lang Vương không đến khu lưu trú cũng chẳng
đến các khu vực khác, chàng trở về lịch sinh hoạt ban sơ nhất, sáng đi làm, chiều
ở yên trong nhà mình. Cổng tròn nối liền khu của hai người cũng đã xuất hiện cửa
chắn, cánh cửa đó luôn được cài then, khóa kín. Sao hiểu rằng Mai Lang Vương
không muốn em xuất hiện trong tầm mắt của chàng nữa.
Tốt thôi, Sao nghĩ, em cũng chỉ mong có thế. Sao bắt đầu
bàn bạc với Quan Lang về việc ngao du. Em giờ chỉ chờ Mai Lang Vương gửi đến Cổ
Loa một công văn thoái thác, rằng sẽ không chịu trách nhiệm kiểm soát 'Vì sao
lõi' nữa để em được tự do rong ruổi bên ngoài.
Sao tổng hợp những thông tin mà em thu thập gần đây
thành một tệp dày rồi gửi cho Nhã Lang. Chàng nhận bản thảo của em, cười vừa ý
lắm, thông tin em cung cấp càng lúc càng thú vị và chi tiết. Chàng ta lại đóng
cửa viết lách và bảo rằng có lẽ qua tết, quyển ba sẽ được xuất bản. Sao thì hứa
rằng em sẽ đến hồ Độn và một vài vùng đất thú vị khác để tìm thông tin cho quyển
bốn.
Thời gian cứ thế trôi đi, Sao bắt đầu trở nên rất rảnh
rỗi và em tiếp tục may áo cho chàng. Bên cạnh việc may vá đó, em chập chững học
ươm tơ, kĩ năng thêu của Sao cũng được cải thiện đáng kể. Mọi chuyện kéo dài đến
tận hơn hai tháng, rồi thì đến một hôm, em bất ngờ nhận được tin…
- Của em đây.
Quan Lang vừa nói vừa thả vào tay em nửa mảnh vảy sấu.
- Ơ?
Sao ngạc nhiên.
- Lần tiêu diệt Bướng em có giúp đâu ạ? Tại sao ngài lại
đưa nó cho em?
Nùng Tậu nâng chén trà, cười nhẹ:
- Cứ lấy đi.
Chàng không muốn giải thích rõ nguyên nhân với em, rằng
thật ra, dù em không giúp gì nhưng thực chất đã giúp rất nhiều. Nếu không phải
vì em thì tên Mai Lang Vương đó còn khuya mới yểm trợ chàng diệt Bướng. Hơn nữa,
chàng cũng muốn trao vảy cho em hơn là cho hắn, vì thái độ khó ưa của hắn khi
trông mấy mảnh vảy khiến chàng nuốt không trôi. Chàng chắc là hắn cũng chẳng
thèm gì đám vảy này đâu, nếu hắn thèm, hắn đã sớm tranh nhiệm vụ với chàng rồi.
Sao nhận lấy mảnh vảy từ Nùng Tậu, trầm ngâm. Em sẽ cất
mảnh vảy này nhưng không tiếp nhận nó. Dù gì những mảnh vảy của em đều được để
riêng cho ngài ấy, thế nên mảnh vảy này em cũng sẽ giữ. Em giữ thay cho ngài.
Trao vảy cho Sao rồi, Nùng Tậu lại lấy rìu ra mà lau
kĩ. Sao ngồi một bên xem chàng lau rìu mà rất thắc mắc. Suốt mấy ngày gần đây,
em thấy Quan Lang lau rìu với cường độ dày đặc. Vốn sống cùng Nùng Tậu đã lâu
nên Sao khá hiểu các thói quen của chàng. Trước khi chuẩn bị bước vào một cuộc
chiến lớn, Quan Lang sẽ lau rìu rất nhiều lần.
- Quan Lang, ngài lại phải đi làm nhiệm vụ ạ?
Nùng Tậu quay sang em, ngạc nhiên:
- Em hỏi gì lạ vậy?
Sao ngớ người, im bặt khó hiểu. Nùng Tậu trông vẻ ngờ
nghệch của em, chàng dừng tay lau một chút, nhắc nhở:
- Hai ngày nữa chúng ta sẽ đến hồ Độn.
- Gì cơ?!
Sao gần như hét lên.
- Tên đó chưa nói gì với em à?
Nùng Tậu khá là nghi hoặc khi thấy em hoàn toàn không
biết gì về việc đó. Chàng lại lau lau rìu, săm soi nó thật kĩ lưỡng, giọng thoảng
ra hờ hững:
- Tên đó vừa cử tiểu đồng sang báo, ta tưởng em biết rồi?
Lạ nhỉ? Có lẽ nào lần này hắn không muốn cho em theo?
Nùng Tậu vừa nói xong thì bóng hình nhỏ nhắn bên cạnh
đã lao vút đi, trền nền sân vọng lại một tràng guốc inh ỏi. Quan Lang nhìn theo
em, không nhịn được cười nhếch. Vịt Cổ Lũng đúng là vịt Cổ Lũng, ngay cả dáng
chạy hấp tấp vội vàng cũng đáng yêu.
Nhận xét
Đăng nhận xét