Mai nở dưới sao: Chương 27: Vùng không gian vây kín thứ năm - Phần 6
Ngày thứ chín ở rừng, Sao nhặt được một quả trứng. Cơ
duyên khiến em 'gặp gỡ' quả trứng đó cũng rất kì lạ. Khi Sao đang ngồi vẽ một
loại cây với quả trĩu nặng bám trên thân thành từng chùm như trứng bạch tuộc thì
nghe thấy âm thanh loạt soạt. Em chậm rãi lần mò đến đó xem thử thì thấy, một
con chuột to lớn với cái sừng tê giác đính trên đầu đang đào bới một hố đất.
Sao không quan tâm đến hố đất ấy, em chỉ muốn quan sát
con chuột thôi. Em thích quan sát tập tính của các loài động vật, con chuột đó
em đã từng nghe Mai Lang Vương giới thiệu một lần, hình như tên của nó là chuột
tê thì phải. Chàng bảo rằng khi nó đào hang thì có nghĩa là nó sắp sinh con. Những
con chuột tê nhỏ vừa sinh ra đã có kích thước như một con mèo, sừng nhô khỏi đầu
trông như ngón tay út của trẻ sơ sinh, Sao rất muốn nhìn thấy những chú chuột
con đó.
Con chuột đào một lúc, không sinh nở như em dự đoán mà
cúi xuống ngửi ngửi thứ gì. Sao bắt đầu thấy nó há miệng ra, răng nanh nhọn hoắc
lóe sáng, em biết ngay là nó đang chuẩn bị kết liễu con mồi. Sao nhặt một nhành
cây và quẳng về phía nó, con chuột chạy mất hút. Sao đi đến quan sát vật nó vừa
đào lên, đó là một quả trứng to hơn lòng bàn tay một chút, vỏ bề ngoài không có
gì đặc biệt, màu trắng và thuôn nhọn hai đầu.
Sao nâng quả trứng lên, soi dưới ánh mặt trời để xem
nó có 'trống' hay không, phôi trứng phát triển bình thường và nó sẽ nở ra con
non ngay thôi. Dù em không biết đây là trứng của loài nào nhưng Sao quyết định
bảo vệ nó và chờ Mai Lang Vương giải đáp. Em gửi thư cho tiểu đồng trên thuyền,
nhờ chuyển xuống cho em một chiếc hộp gỗ.
Sao cho đất vào hộp gỗ và cẩn thật đặt trứng lên đó, động
tác nhẹ nhàng tỉ mỉ. Xong việc, em cất hộp vào túi rồi trở về lều. Trên đường về,
em đi ngang qua hồ Độn, Sao dừng lại bên kết giới nhìn hai chàng chiến đấu. Độn
không to lớn như Hỗn nhưng lớn xác hơn ba con sấu còn lại hẳn.
Lớp vảy bao quanh người nó nhọn hoắc và có màu hổ
phách. Lớp vảy không trong suốt hoàn toàn, tuy nhiên vẫn khiến người ta nhìn thấu
được nội tạng bên trong. Sao có thể thấy quả tim đang co bóp và từng đường tơ mạch
máu chạy ngang chạy dọc trong cơ thể to lớn. Lúc rìu của Nùng Tậu giáng xuống
người nó, chiếc rìu lập tức văng đi làm vang lên tiếng 'đinh!' thật lớn. Kiếm của
Mai Lang Vương chém vào cũng không hề hấn gì. Ngay cả khi hai chàng cùng tung
đòn, con vật vẫn lành lặng như không.
Trên mặt hồ Độn lúc nào cũng sục sôi những xoáy nước.
Chúng được tạo ra từ những đòn tấn công của hai chàng và những lần quẫy mình cuồng
nộ của Độn. Bọt nước trắng xóa không bao giờ ngừng sinh sôi trong làn nước xanh
ngọc. Khung cảnh hỗn loạn và kịch liệt.
Giữa lúc em đang mê mải theo dõi trận đấu thì Độn bỗng
dưng lóe mắt, quay đầu. Mai Lang Vương giật mình, nhìn theo hướng đó, liền thấy
em đứng tần ngần ở sau kết giới. Chàng lập tức dồn thần lực vào kết giới nhằm
gia cố nó. Quan Lang cũng tấn công dồn dập vào Độn để chuyển sự chú ý của con vật
đi.
Thế nhưng, mặc cho hai chàng làm gì, Độn vẫn điên cuồng
xông đến chỗ em. Sao tái mặt, lùi lại, em muốn bỏ trốn nhưng không thể. Độn gầm
vang rồi lao thẳng vào kết giới, lớp vỏ cứng đến nỗi kết giới không ngăn được,
vỡ nát. Mai Lang Vương điêu đứng, chàng lập tức lao đến và che cho em.
Độn đâm sầm vào vai chàng, khiến xương vai nát vụn.
Mai Lang Vương ôm lấy vết thương, mồ hôi vã ướt trán nhưng đôi mắt nâu không hề
nao núng. Khi nó đâm trúng chàng, nó đã bị lực của chàng cản lại mà phải chuyển
hướng một chút, thế nên, nó không thể tấn công đúng mục tiêu.
Nùng Tậu thấy chàng bị thương, lập tức xuất hiện yểm
trợ. Quan Lang đấu với con vật còn Sao thì khuỵu xuống bên chàng xem xét vết
thương cho chàng. Mai Lang Vương không nói gì cả, chỉ dùng cánh tay lành lặn
còn lại giấu em ra phía sau. Sao im bặt, chàng bị thương nhưng vẫn che chở cho
em, bóng lưng hiên ngang đối đầu với cá sấu Độn hung hãn.
Độn bỗng dưng ngửa cổ gầm vang, sau đó quay đầu nhảy tọt
xuống hồ. Nùng Tậu ngạc nhiên vác rìu lên vai trong khi Mai Lang Vương không giấu
được vẻ nghi hoặc. Độn uyển chuyển bơi ra giữa hồ, nằm yên ở đó. Ba người cùng
quan sát nó, chỉ thấy con vật dần dần chìm xuống rồi hồ Độn bất thần đùn lên.
Khó lòng miêu tả được vẻ mặt sốc nặng của cả ba khi
đó. Trước sự sửng sốt của họ, hồ Độn cứ đùn lên mãi rồi sau cùng đóng thành
sáp. Con vật đã chết, chết mà họ chẳng hề ra bất cứ đòn kết liễu nào lên nó. Thậm
chí, Quan Lang còn chưa lấy được mảnh vảy.
Nùng Tậu đi ra giữa hồ kiểm tra kĩ một phen, Sao và
Mai Lang Vương ngồi trên bờ. Em vừa xót, vừa thương, vừa nghẹn ngào xem vết
thương cho chàng. Mai Lang Vương bảo với em rằng xương bị vỡ, là nội thương nên
em không giúp gì được đâu. Tạm thời tay chàng sẽ không thể sử dụng được một thời
gian, tầm hơn mười ngày thì thần lực bên trong cơ thể sẽ tự tái tạo các cấu
trúc, em đừng lo. Sau đó, chàng lại hỏi em tại sao lúc đó em không chạy? Sao ái
ngại một lúc rồi mang quả trứng ra cho chàng xem.
- Em vừa nhặt được nó, vì nó đang phát triển nên nếu
em vận động mạnh thì phôi trứng sẽ bị ảnh hưởng.
Sao khổ sở giải thích.
- Em có thần lực hộ thể nên Độn sẽ không làm gì được
em. Tại sao ngài lại lao ra chắn đòn chứ?
Mai Lang Vương nhìn quả trứng, sau đó cười lắc đầu, nụ
cười khổ sở và đành chịu. Chàng bảo:
- Dù ta không muốn lao ra cũng không được. Lý trí ta
mách bảo điều khôn ngoan hơn nhưng cơ thể thì cứ vậy, tự động di chuyển.
Sao nín lặng, nhìn chàng rưng rưng. Mai Lang Vương đón
ánh mắt em, đôi mắt nâu vẫn trầm lặng và da diết như vậy. Sao rất muốn đấm
chàng vài phát nhưng không cất tay lên nổi. Em chỉ rớt nước mắt nắm lấy một góc
tay áo chàng, siết nhè nhẹ.
Chàng lúc nào cũng là bóng tùng quân ấm áp của em.
Nùng Tậu bấy giờ đã trở về, bảo với cả hai rằng chàng
không tìm được mảnh vảy. Mai Lang Vương rất nghi hoặc, chàng cùng Quan Lang bàn
bạc một số điều. Sao ngồi phía sau hai chàng, cách hai chàng vài bước chân. Em
cứ ngơ ngẩn nhìn theo Mai Lang Vương mãi, khiến Nùng Tậu chú ý.
Quan Lang hơi sầm mặt, tuy nhiên không nói gì. Mắt
chàng thỉnh thoảng lại rơi lên vết thương trên vai Mai Lang Vương. Tên đó… Hắn
sẵn sàng lao ra để che chở cho em, không màng đến an nguy của bản thân. Không,
hắn đánh mất lý trí của mình rồi. Vì em, hắn đã vứt bỏ cả lý trí, thứ mà hắn
luôn kiểm soát rất chặt chẽ.
Hắn như vậy, có phải đã khiến em cảm động không? Cái
gì hắn cũng làm cho em, còn chàng thì chẳng thể hiện được điều gì cả. Nùng Tậu
rơi mắt lên mặt hồ đông đặc như sáp, cau có hầm hầm. Chàng không muốn thua tên
Mai Thần ấy chút nào!
Trong lúc hai chàng đang trao đổi với nhau thì quả trứng
kia bỗng nứt vỡ. Sao giật sững, vội vàng mong chờ quan sát, em rất muốn biết
loài động vật kì lạ nào sẽ bò ra từ đây. Khi vỏ trứng vừa nứt ra, Mai Lang
Vương và Nùng Tậu lập tức quay phắt lại. Sao cũng bất ngờ, em nhặt từ vỏ trứng
ra một mảnh vảy.
- Vảy sấu?!
- Tại sao nó lại ở đó?
Quan Lang khó hiểu.
Mai Lang Vương xâu chuỗi các sự việc và chợt cười nhẹ,
dõi nhìn hồ Độn bát ngát xa xăm.
'Độn' à?
Thì ra là vậy.
Theo suy đoán của Mai Lang Vương, có vẻ Độn đã giấu sức mạnh
của nó trong rừng. Chẳng biết nó giấu ở đó làm gì, đã vậy còn che giấu dưới dạng
một quả trứng. Lúc Sao xuất hiện ven kết giới, nó nhận ra là em đã cướp được vảy
của nó thế nên mới xông đến tấn công em. Chẳng biết nó nghĩ gì, khi tấn công
không thành, nó lại bơi ra giữa hồ rồi quyên sinh.
Có lẽ nào… Nó muốn tặng mảnh vảy cho họ?
Ba người không lý giải được hết mọi chuyện, nhưng nhớ mãi
về Độn.
Cả ba quay về thuyền và Nùng Tậu lao vào gia công vảy sấu.
Mảnh vảy của Độn tỏa ra hào quang màu bạc. Đó là mảnh vảy mạnh và cứng nhất
trong năm mảnh. Nùng Tậu nghĩ rằng chàng sẽ mất gấp đôi thời gian để gia công
nó.
Sao dìu Mai Lang Vương lên thuyền, vì chàng bị thương nên
không thể bế em được và cả hai phải dùng thuyền nhỏ cùng Quan Lang. Lãm thấy
chàng bị thương, chàng ta trắng bệch mặt rối rít hỏi không ngừng. Mai Lang
Vương điềm đạm bảo với Lãm là chàng chỉ bị thương nhẹ, tầm mười đến mười bốn
ngày thì sẽ lành. Lãm bực lắm, đứng giáo lý cho chàng một thôi một hồi với ngữ
điệu vừa sợ vừa lo.
Sao đưa chàng về phòng, công việc giờ đều bàn giao hết
cho Lãm rồi. Sao quyết định sẽ hầu chàng toàn thời gian, đến khi nào vết thương
của chàng lành hẳn thì thôi. Thế nên em đến tìm Quan Lang xin nghỉ một thời
gian, Sao còn nói thêm rằng Quan Lang có thể trừ lương em tùy thích. Nùng Tậu
nghe em nói, mày đùn lại thành một búng giữa trán. Em nghĩ chàng nhỏ mọn như thế
ư? Nùng Tậu chẳng buồn nói gì nữa, xua tay cho em lui. Sao cũng không nán lại
dài dòng, em ngay lập tức quay về bên Mai Lang Vương.
Trên đường đi, Sao lại giở cổ tay ra xem. Trên tay em bấy
giờ đã hình thành hoàn chỉnh một ngôi sao năm cánh. Đó là một ngôi sao đen, rỗng
ruột. Nếu đây là hình xăm do em tự vẽ thì quả là một biểu tượng cá tính đẹp đẽ
đấy nhưng đáng tiếc, nó xuất hiện không phải do chủ ý của em, thế nên càng nhìn
nó, Sao chỉ càng thêm hoang mang mà thôi.
Nhận xét
Đăng nhận xét