Mai nở dưới Sao: Chương 29: Vẫn bị em khước từ - Phần 1
Mai Lang Vương quay về bên Sao, ngồi bên em một lúc. Đôi
mắt nâu xót xa nhìn mười ngón tay bé nhỏ bấy giờ đã giập nát, đôi chỗ còn trơ
ra xương. Chàng nâng niu tay em mà hơi thở cứ nghẹn lại ở ngực. Bọn chúng dám
làm ra những chuyện này, chỉ vì muốn đạt được tham vọng mà chúng không ngần ngại
gây tổn thương cho người khác.
Chàng quan sát cổ tay em, dấu vết kia vẫn còn nguyên ở
đó. Nó đã hình thành hoàn toàn, trở thành một ngôi sao đen toàn bích. Dấu phong
ấn này sẽ ức chế toàn bộ thần lực của em và Sao không thể khởi động lớp thần lực
hộ thể cũng như các kĩ năng khác nữa. Em giờ đây đã hoàn toàn bị biến thành một
con người bình thường.
Để hóa giải phong ấn này không khó, nhưng cần thời gian.
Chàng sẽ cho em ăn kẹo pha trộn thần lực của chàng, chỉ cần đều đặn tiếp nhận
chúng tầm nửa năm thì em sẽ khỏi hoàn toàn. Mai Lang Vương cẩn thận bế em lên
và định đưa em về hội ngộ với những người khác. Thế nhưng mới cất được vài bước,
chàng lại nghĩ ra điều gì, Mai Lang Vương cười nhẹ, chàng không bế em đi tiếp nữa
mà quay lưng lại, thả người xuống vách núi.
Khi Sao hồi tỉnh, em thấy mình đang nằm trong một hang
đá. Cái hang tối om, bập bùng bập bùng ánh lửa đo đỏ. Sao cố gắng dịch chuyển
cơ thể rã rời, nhìn ra ngoài. Cách em không xa là một đống lửa, xa xa hơn nữa
là một chiếc bàn thấp bằng tre. Xa xa hơn nữa thì là cửa hang trắng xóa ánh
sáng. Trong hang hiện tại chỉ có mình em.
Sao đang đặt lưng trên một đống rơm. Em cố dời mắt xuống,
tay em đau quá. Mười ngón tay dù đau nhưng đã được băng bó cẩn thận. Nếp băng rất
đẹp, không phải do một tay sơ cứu vụng về thao tác, người đã chữa trị cho em hẳn
là người có am hiểu về y thuật.
Đầu em váng vất và cả người sốt dằng dặc. Sao nhắm mắt lại,
thiêm thiếp dần. Kí ức dừng lại ở đoạn tảng đá rơi xuống. Em chẳng biết tại sao
mình lại được đưa đến nơi này nữa. Trong lúc Sao thắc mắc ấy thì ngoài hang
vang lên tiếng bước chân. Em hé mắt, rệu rã nhìn ra, liền thấy tà áo thêu hoa
thanh thoát lướt đến. Sao ngẩn người, sửng sốt. Vương? Là ngài đã cứu em?!
- Tỉnh rồi hửm?
Mai Lang Vương ngồi xuống bên em, xoa trán thật dịu dàng,
mỉm cười.
- Vương? Tại sao…
- Ta đã điều tra ra ý nghĩa của dấu phong ấn đó.
Chàng giải thích ngắn gọn.
- Ta biết em sẽ gặp nguy hiểm nên tức tốc đến.
Lồng ngực căng cứng dần thả lỏng, Sao nhắm mắt lại, nhẹ
nhàng thở ra:
- Em hiểu rồi ạ.
Mai Lang Vương đỡ em dậy, ôm em vào lòng và tựa lưng lên
vách đá. Sao yếu ớt nằm trong vòng tay chàng, giờ em chẳng còn hơi sức để kháng
cự gì. Mai Lang Vương tiếp tục truyền thần lực vào kiềng vàng giúp em nhanh
chóng lành thương.
Sức mạnh của chàng khiến cơn sốt thuyên giảm hẳn. Những
cơn đau cũng được đẩy lùi trong chốc lát. Sao dần tươi tỉnh hơn, mắt em không
còn lim dim nữa mà có thể hé mở rồi. Mai Lang Vương hôn lên trán em, sau đó đưa
đến một quả mận, cười cười:
- Ăn đi nào.
- Trái cây?
Sao cắn một miếng.
- Ừm.
- Ngài vừa hái ạ?
- Phải.
Sao ngoan ngoãn ăn trái cây chàng đưa, Mai Lang Vương muốn
trêu chọc em nên đã cắn quả mận rồi mới đưa đến cho em ăn. Sao dùng dằng không
chịu ăn quả đó, chàng cứ đưa nó trước miệng. Sao chống cự hồi lâu cũng đành phải
ăn cho vừa lòng chàng.
- Này.
Chàng đưa đến một viên kẹo hổ phách.
Sao nhìn nó, thật sự không muốn tiếp nhận nhưng nghĩ đến
tình trạng của mình, em lại vâng lời ngậm lấy. Mai Lang Vương rất thư thái tinh
thần. Chàng chóng cằm ngắm em mãi, môi tủm tỉm vừa ý. Sao bấy giờ đã cảm thấy
khỏe hẳn rồi, nhờ kẹo của chàng mà cơ thể em đã giảm bớt được một số tổn
thương.
Em không ngồi trong lòng chàng nữa, cố trèo ra ngoài. Mai
Lang Vương cau mày, bế em lên đặt trở lại giường rơm. Xong việc chàng lại trở về
bàn thấp bằng tre bên ngoài cửa hang, vẽ vẽ viết viết gì đó. Sao ngồi bó gối
bên trong, chợt hỏi chàng:
- Vương, bao giờ chúng ta quay về?
Mai Lang Vương hơi dừng bút, sau đó tiếp tục công việc,
cười mỉm:
- Chúng ta không về nữa.
- Gì cơ?
Sao tưởng mình nghe nhầm.
Chàng ngẩng lên nhìn em, cười thật hiền hòa:
- Chúng ta sẽ sống cùng nhau ở đây mãi mãi.
- Ngài đùa em đúng không?
Sao sốc nặng, hỏi một cách nửa tin nửa ngờ.
- Ta đùa em làm gì?
Chàng vẫn rất thản nhiên, vừa nói vừa lật giở các trang
giấy.
- Ta đang thiết kế nhà đây.
Sao nín lặng.
Mai Lang Vương nghiêm trang xem xét từng bản thiết kế sau
đó hỏi em:
- Em thích kiểu nhà nào? Nhà sàn hay nhà trệt chia gian?
Ta thì thích nhà sàn, một ngôi nhà xinh xắn vừa đủ cho vợ chồng mình sống. Nếu
sau này có thêm thành viên thì có thể xây thêm, nhưng lúc đó còn tùy quyết định
của các con, nếu chúng muốn sống gần mình thì mới xây được. Hoặc có thể xây một
khu lớn như Mai Viện cũng không sao. Chỉ tiêu đất còn lại của ta vừa đủ cho một
khu như vậy nữa. Xây một khu nhà rộng rãi, bên trong chia thành các khu nhỏ. Vợ
chồng mình sống một khu còn những nơi khác dành cho con cháu chút chít. Không
khí đông vui rộn ràng đấy nhỉ?
- Ngài… Nghiêm túc… Đấy… Ạ?
Sao hỏi một cách rời rạc.
Mai Lang Vương gật đầu, sau đó tiếp tục tập trung vào các
bản phác thảo.
- Ngài đùa quá trớn rồi đó!
Sao tức giận hét lên.
- Ai ở đây với ngài?! Mau đưa em về!
Mai Lang Vương thờ ơ chóng cằm:
- Không.
Sao không hiểu nổi chàng, em chẳng biết từ lúc nào chàng
lại trở thành một kẻ tùy tiện, thích làm gì thì làm, bất chấp mọi hậu quả như vậy.
Chàng cứu em, em rất cảm kích nhưng không chấp nhận việc chàng đưa em đến đây
thế này rồi bày ra những chuyện hoang đường phi lý mà chàng vừa nói đâu. Sao giận
run người, liên tục truy vấn:
- Còn mọi người thì sao?! Ngài có biết họ sẽ lo lắng lắm
không?!
- Ta gửi thư thông báo cho họ rồi.
- Còn công việc của ngài?! Ngài bỏ anh Lãm ở đó một mình
như thế à?!
- Ta sẽ làm những việc quan trọng còn những việc phụ thì
tạm thời nhờ hắn vậy. Đợi khi nào xây nhà xong ta sẽ gửi công văn đến các phủ
thần và bảo họ chuyển việc đến nhà mới cho ta. Dù gì ta cũng chuyển chỗ nhiều lần
rồi, họ không bỡ ngỡ đâu.
Sao á khẩu, không còn gì để nói. Em siết chặt tay lại,
nhưng tay em giờ làm gì có thể siết được nữa? Sao vừa cố chịu đau vừa trợn mắt
há mồm gào lên:
- Không muốn ở đây với ngài! Đưa em về! Đưa em về ngay lập
tức!
Mai Lang Vương thấy em trở nên kích động đến thế, tay cầm
bút cuối cùng phải dừng lại. Chàng hướng mắt sang em, vẻ mặt thoáng e ngại.
Nhưng rồi môi chàng lại nhếch lên, chàng đủng đỉnh đi tới ngồi xuống bên cạnh
em. Mai Lang Vương cười sâu kín:
- Em muốn về đến thế à?
- Vâng!
Sao đáp chắc nịch, mắt em thậm chí còn loang loáng ánh nước
vì cáu.
Mai Lang Vương suy nghĩ một chút, tỏ ra thấu hiểu mà gật
đầu:
- Cũng phải, vợ ta là người rất tiết kiệm. Hẳn là em
không nỡ bỏ căn nhà ở Tây Nam ấy nhỉ? Được rồi, ta chiều theo em, chúng ta sẽ về
Mai Viện sinh sống, dù sao đó cũng là nơi mà vợ chồng mình bén duyên.
- Ngài thôi đi, ai là vợ ngài?!
Em phản bác kịch liệt.
Mai Lang Vương không bận tâm, chàng tiếp tục nói:
- Nhưng ta có điều kiện đấy. Không đáp ứng điều kiện của
ta thì ta không đưa em về đâu.
- Điều kiện?
Sao cảnh giác, em biết là chàng sẽ lại bày ra những trò
'lưu manh' đây mà. Nhưng em không thể chối từ chàng được, chàng đã làm đến nước
này rồi, chàng không nói đùa đâu.
- Điều kiện của ngài là gì?
- Trở thành tiểu đồng của ta.
Chàng cười mỉm.
- Tiểu đồng?
Sao khó hiểu.
- Chẳng phải em luôn hầu hạ ngài ư? Ngài còn đòi hỏi gì
chuyện đó nữa?
Mai Lang Vương gác tay lên gối, đôi mắt nâu nhìn em không
rời, dịu dàng và đùa bỡn, từ tốn giải thích:
- Trở thành tiểu đồng không giống như hầu hạ đơn thuần.
Khi ta bảo muốn em trở thành tiểu đồng thì tức là ta sẽ đặt ấn lên người em. Giống
như việc mà Quan Lang đã thực hiện cách đây ba năm vậy. Một khi bị ta đặt ấn
thì em sẽ không còn tự do nữa. Em sẽ ràng buộc vào ta cho đến khi nào ta gỡ ấn
cho em thì thôi.
Ở Thần giới có hai loại ấn thông dụng được đặt lên linh hồn
của cư dân, đó là ấn kí và ấn tích điểm.
Như đã biết, ấn tích điểm là loại ấn được đặt vào linh hồn
của tiểu đồng nhằm ghi nhận lại quá trình tu tập của tiểu đồng ấy. Ấn tích điểm
được đặt từ khi tiểu đồng bước chân vào con đường rèn luyện thành thần đến khi
tiểu đồng đạt đến phẩm cấp của Thần lớn hoặc Vương. Dù tiểu đồng có chuyển từ
phủ thần này sang phủ thần khác làm việc thì ấn tích điểm cũng không bị gỡ bỏ
hay thay đổi.
Trái ngược với ấn tích điểm là ấn kí. Ấn kí không dùng
riêng cho tiểu đồng mà dùng rộng rãi đối với mọi cư dân ở Thần giới. Ấn kí là
loại ấn được sử dụng để kiểm soát chất lượng lao động. Bên cạnh đó nó còn đóng
vai trò như một loại phù hiệu cơ quan. Ấn kí có khả năng tích điểm như ấn tích
điểm, tuy nhiên, nó sẽ bị thay đổi khi người lao động chuyển sang cơ quan khác
làm việc. Ấn kí cũng có thể bị phá vỡ khi 'hợp đồng lao động' giữa người lao động
và chủ cơ quan bị hủy bỏ. Nó không tồn tại lâu bền như ấn tích điểm.
Đối với các tiểu đồng ở các phủ thần, trên người thường
được đặt cả ấn kí lẫn ấn tích điểm. Ấn kí trong trường hợp này không có tác dụng
tích điểm mà chỉ có tác dụng như một loại phù hiệu cơ quan thôi. Ấn kí sẽ ràng
buộc mối quan hệ giữa tiên chủ và tiểu đồng.
Các tiểu đồng ở Mai Viện hiển nhiên đều bị đặt ấn. Thậm
chí các thuộc hạ của chàng hay Hoa tiên ở Khau Phạ đều như thế cả. Mai Lang
Vương chỉ không đặt ấn lên duy nhất một mình Sao. Sở dĩ chàng làm vậy là vì em
là một vị Thần gốc. Hơn nữa chàng cũng không có ý định dạy dỗ em như một tiểu đồng
hay một thuộc hạ nên không ràng buộc trách nhiệm cùng em.
Quan Lang đã lợi dụng điểm này mà đặt ấn lên người Sao
năm đó rồi đưa em đi. Khoảnh khắc thấy ấn đường em hiện lên ấn của Quan Lang,
chàng thật sự vừa tức vừa giận. Đây
cũng là do chàng thôi, do chàng chủ quan. Giá mà năm xưa chàng biết phòng ngừa,
cứ đặt bừa một ấn lên người em thì em đã không bị người khác cuỗm mất rồi.
Giờ chàng sẽ không để chuyện xưa tiếp diễn nữa, chàng
sẽ xóa ấn của Quan Lang và tự tay đặt ấn kí của mình lên đó. Khi không còn ấn của
Quan Lang nữa thì em cũng chẳng cần phải sang hầu ngài ấy làm gì. Chàng sẽ có
thể độc chiếm toàn phần thời gian của em.
- Không!
Nhưng Sao vừa nhác nghe đến đó đã đây đẩy từ chối rồi.
Mai Lang Vương lặng im không đáp. Sao dứt khoát lắc đầu:
- Em sẽ không trở thành tiên đồng của ngài đâu!
Chiếu theo những gì mà chàng nói thì một khi bị chàng đặt
ấn, em sẽ mất đi tự do của mình ư? Năm xưa em thỏa thuận với Quan Lang như vậy
là vì em biết khi chuyến diệt sấu kết thúc thì Quan Lang sẽ trả tự do cho em và
em có thể rong ruổi ngao du, sống cuộc sống mà mình mong muốn. Nhưng chàng
không giống như Quan Lang, chàng sẽ không phá bỏ ràng buộc. Nếu em bị chàng đặt
ấn thì xác định là cả cuộc đời sẽ bị trói buộc vào Mai Viện.
Đùa em ư? Em vùng vẫy như vậy, cố gắng làm mọi chuyện cho
đến thời điểm này là vì điều gì? Chẳng phải là vì muốn thoát ly Mai Viện ư? Bởi
vì nơi đó mang đến cho em quá nhiều bế tắc và ngột ngạt, đến nỗi em không chịu
được nên mới phải bứt ra. Thế quái nào đi một vòng lớn lại trở về nơi đó?
Hiện tại em chịu chôn chân ở Mai Viện cũng là vì thân bất
do kỉ, tuy nhiên em biết tình hình đó sẽ không tồn tại lâu. Sao đang đợi vua
Hùng nguôi giận với Quan Lang, đợi bọn sát thủ luôn nhắm đến em bị tóm, đợi
chàng và Đào Hoa kết hôn. Khi những việc đó diễn ra thì chàng sẽ không còn cớ để
giữ em lại Mai Viện nữa, đến lúc đó em sẽ lại tiếp tục cuộc hành trình của
mình.
Sao phân biệt rất rõ ràng mọi thứ, em và chàng đã kết
thúc rồi. Em sẽ không bao giờ quay về con đường cũ nữa.
Thế nên, dù có thế nào em cũng sẽ không để chàng đặt ấn
lên người em, vì điều đó chẳng khác nào em đang bịt mất cánh cửa tự do của
mình. Khi chàng đã đặt được ấn thì có nghĩa là chàng có thể mặc nhiên thao túng
em. Chàng bảo một khi bị chàng đặt ấn thì em sẽ không còn tự do nữa. Em sẽ ràng
buộc vào chàng cho đến khi nào chàng gỡ ấn cho em thì thôi? Thế nhỡ như chàng cứ
bỏ mặc ấn ở đó đến trăm năm ngàn năm thì em biết làm sao?
Em sẽ không chấp nhận chuyện như đùa ấy đâu.
- Ta cũng đoán là em sẽ không đồng ý.
Mai Lang Vương tỏ ra rất bình thản, chàng tiếp tục trở lại
bàn tre mà hoàn thành các bản vẽ của mình. Sao thấy chàng trở lại nơi đó, em tức
run. Thế nhưng nếu em đòi về thì chàng sẽ nhắc lại điều kiện cho xem.

Nhận xét
Đăng nhận xét