Mai nở dưới Sao: Chương 28: Bí mật của 'Vì Sao Lõi' - Phần 6
Mai Lang Vương nhanh chóng di chuyển đến chỗ của Sao và mọi
người. Chàng di chuyển với vận tốc cực lớn, vận dụng thuật dịch chuyển bẻ gãy
ba bốn không gian liên tiếp để đến nơi càng nhanh càng tốt. Đôi mắt nâu dâng
lên nỗi âu lo. Cuộn giấy điệp của Thần Tình đã lý giải cho chàng bí mật đằng
sau biểu tượng ngôi sao năm cánh đó.
Thứ ấy được gọi là 'Phong ấn sao đen', nó là một trong
các loại phong ấn thuật dùng để khắc chế 'Vì sao lõi'. Vì sức mạnh của nàng quá
thuần khiết và to lớn nên không thể phong ấn triệt để trong một lần được.
'Phong ấn Sao đen' là một loại phong ấn thuật cần 'vật chuyển' và thời gian ếm
thuật kéo dài.
'Vật chuyển' là một khái niệm của nguyền thuật, dùng để
chỉ những thứ trung gian mà người thi triển dùng để chuyển nguyền thuật lên mục
tiêu. Ví dụ Mai Lang Vương muốn ếm nguyền thuật lên người Lãm và dùng 'Vật chuyển'
là một đóa mai, chàng sẽ thả mai lên người Lãm, nếu hắn tiếp xúc hoặc phá hỏng
đóa mai ấy thì nguyền thuật sẽ chuyển sang người hắn.
Nói chung, không phải nguyền thuật nào cũng cần 'Vật chuyển',
có một số loại nguyền thuật có thể ếm trực tiếp lên nạn nhân mà không cần thông
qua 'Vật chuyển' nào. Tuy nhiên, sức mạnh tồn tại trong 'Vật chuyển' liên quan
mật thiết đến sức mạnh của nguyền thuật. 'Vật chuyển' càng mạnh mẽ thì nguyền
thuật càng đáng sợ. Thông thường, chỉ có những nguyền thuật đặc biệt mới sử dụng
'Vật chuyển'. 'Vật chuyển' được chuẩn bị kì công bao nhiêu thì nguyền thuật
càng hiểm độc bấy nhiêu.
'Phong ấn Sao đen' ấy yêu cầu rất cao ở 'Vật chuyển'. Nó
đòi hỏi 'Vật chuyển' phải sở hữu sức mạnh tương đương với một vị Thần gốc. Đã vậy,
cần đến năm 'Vật chuyển' liên tiếp. Và, chỉ khi nào cả năm 'Vật chuyển' đều nhập
vào người bị hại thì nguyền thuật mới hoàn thành.
Mỗi khi có một 'Vật chuyển' nhập vào người bị hại thì
trên cơ thể người đó sẽ hiện lên một cánh sao. Khi nguyền thuật hoàn thành, nó
để lại trên cơ thể người ấy một ngôi sao đen. Phong ấn sẽ ức chế hoàn toàn sức
mạnh của người đó, biến họ trở thành một con người bình thường. Một vị thần mà
bị tước đoạt mọi sức mạnh rồi trở thành con người thì sẽ rất yếu ớt, họ rất khó
tồn tại trong không gian Thần giới, họ có thể chết bất cứ lúc nào, dưới tay của
bất kì ai.
'Phong ấn sao đen' đích thị chính là khắc tinh của 'Vì
sao lõi'.
Mai Lang Vương nhớ về những chuyện đã từng xảy ra, xâu
chuỗi chúng lại. Giờ thì chàng đã hiểu lời nói khi ấy của gã dị hợm áo đỏ. Hóa
ra 'Kế hoạch đã hoàn thành một nửa' của chúng là thế này đây à? Chúng đã tính
toán đến việc ếm nguyền thuật lên người em?
'Vật chuyển' mà chúng dùng có lẽ chính là năm con sấu nhỏ.
Bọn sấu vừa hay có sức mạnh tương đương với một vị Thần gốc, lại có quân số
tròn năm. Nói vậy là bọn người trong bóng tối ấy đã lợi dụng cả nhiệm vụ của
Quan Lang để hãm hại Sao? Chúng biết em đi theo Quan Lang tiêu diệt các con sấu
đó để gìn giữ sự yên bình cho Thần giới nên mới ếm nguyền thuật lên năm con sấu,
biến chúng thành 'Vật chuyển'?
Mai Lang Vương siết chặt tay, cơn giận khiến đôi mắt nâu
sắc lên sáng loé và hai vùng thái dương trên khuôn mặt chữ điền căng phồng.
Thật không thể tha thứ được!
Bọn chúng lợi dụng cả việc đó - Một việc có ý nghĩa to lớn
với Thần giới như vậy. Chúng không hề suy nghĩ gì đến đại cuộc mà chỉ chăm chăm
theo đuổi dã tâm của mình. Bọn chúng đã mất hết nhân tính rồi, không thể dung
tha được. Chàng sẽ tóm chúng và giải chúng về Cổ Loa, dùng mọi biện pháp tra khảo,
phải kéo cho bằng sạch đám dây mơ rễ má ẩn dưới lòng đất của chúng lên, phơi
bày dưới ánh sáng!
Trong lúc Mai Lang Vương điên cuồng đến chỗ em thì Sao
đang du ngoạn một mình trên triền núi. Nơi mà Quan Lang đưa em và mọi người đến
là một vùng núi non bạt ngàn. Đứng trên triền núi có thể nhìn thấy những dãy đồi
mù mây trập trùng. Giữa những hẻm núi xanh mướt mát quanh co uốn lượn một dòng
sông.
Vùng đất này có rất nhiều thắng cảnh, chúng nối tiếp nhau
đẹp rỡ ràng. Mọi người tham quan từ sáng đến giờ đã thấm mệt. Quan Lang, công
chúa và các chị dừng lại bên bờ suối nghỉ ngơi. Sao muốn đi nghiên cứu thảo dược
nên chủ động xin tách đoàn.
Đang đi nghêu ngao thì em nhìn thấy một loài cỏ lạ, hoa của
nó có màu vàng của quả thị và tỏa hương ngát thơm. Em ngồi xuống, tựa lưng vào
vách núi vẽ đóa hoa ấy cùng với khung cảnh hùng vĩ đằng xa. Sao thậm chí đã soạn
cả màu nước, em sẵn sàng dành thời gian ở đây đến chiều.
Khi Sao vừa phác họa xong vài nét sơ khai thì bên tai bắt
đầu vang lên tiếng rung chuyển. Sao không hiểu chuyện gì đang xảy ra, âm thanh
kia rất lớn, đến nỗi khiến những hạt cát bên dưới mặt đường run lên. Sao quyết
định đứng dậy đi tìm hiểu nguyên nhân, vừa mới rời khỏi nơi đó hai bước, một tảng
đá đã đổ ầm xuống chỗ em vừa ngồi, nghiến nát bộ dụng cụ vẽ.
Sao thót tim, mở to mắt, quay lại nhìn.
Một tảng đá rất lớn tầm ba người ôm nằm chễm chệ ngay
trước mắt em. Sao nghe sóng lưng lạnh rùng rợn, chỉ cần chậm vài bước thì em đã
ra bã rồi. Em ngước mắt lên nhìn, phía trên, bám trên vách núi cheo leo là một
bóng đen thanh mảnh.
Người đó mặc trang phục màu đen, cổ đeo kiềng bạc.
Trông dáng vẻ mảnh mai thì em đoán đó là một thiếu nữ. Sao không thể nhìn thấy
mặt nàng bởi vì nàng đang đứng ngược sáng. Tuy nhiên, hơi lạnh chết chóc tỏa ra
từ hình bóng ấy thật hung hãn. Sao rùng mình, bất giác lùi lại vài bước.
Người đó đưa tay về phía em, cổ tay cùng các ngón tay
thẳng tắp và lòng bàn tay thì hướng xuống, không giống như đang vẫy gọi mà giống
như đang ra hiệu cho quân lính tấn công hơn. Sao cau mày, em cảm thấy hành động
của nàng thật kì quái. Nhưng, ngay khoảnh khắc em cau mày đó, một cơn gió cực lớn
lập tức táp đến, hất văng em đi.
Sao rối loạn, gió rất mạnh và xô vào người vô cùng dữ
dội. Sao có cảm giác mình vừa bị một dũng sĩ lực lưỡng quật phải. Em bị hất ra
phía sau hơn mười mét, rơi thẳng xuống vực. Sao vốn không lo lắng vì em có thần
lực hộ thể, nhưng khi mặt em bị gió cắt đứt, mùi máu tanh nồng xộc lên mũi, em
mới cảm nhận được nỗi bất an. Sao thử khởi động thần lực. Đùng! Em không thể gọi
nó ra nữa. Càng cố vận lực thì cổ tay phải em càng đau.
Sao giơ cổ tay lên nhìn, ngôi sao rỗng ruột kia lại biến
đổi. Nó không còn rỗng nữa mà trở thành một ngôi sao đen kịt. Sự biến đổi của
nó và cuộc phục kích này khiến Sao hiểu ra nhiều điều. Ngay khi em vừa hiểu ra
như vậy thì em đã mất đi thăng bằng rồi, Sao đang rơi.
Em rơi xuống núi và va đập với dốc đá. Máu bê bết khắp
người nhưng Sao cố gắng bám trụ lại được. Trước mắt em chẳng có gì ngoài một
màn máu đỏ rực. Mũi em chỉ người thấy mùi sắt nồng, một mùi tanh tưởi và buồn
nôn.
Tên sát thủ kia thấy em chưa bị kết liễu hoàn toàn,
nàng ta không đứng trên vách núi nữa mà hạ xuống triền núi. Nàng khoanh tay lại,
giấu bàn tay thật sâu vào khuỷu tay như thể sợ người khác sẽ nhìn thấy hành vi tội
ác của mình. Sao vẫn không thể nhìn rõ mặt nàng, hiện tại em còn chẳng thể nhìn
rõ các ngón tay của mình. Sao chỉ nghe bên tai vang lên tiếng gió rít, một tảng
đá lớn ở phía trên vừa bị nàng ta cắt đứt, nó tách ra khỏi triền núi ngọt lịm,
mất điểm tựa và rơi xuống đầu em.
Sao hoảng sợ buông tay ra, không dám bám ở đó nữa. Tảng
đá kia thì vẫn theo đuổi em. Rốt cuộc Sao rơi xuống một mõm đá hẹp và nằm lệch
đi so với tảng đá đó một chút. Bản thân nó trong quá trình rơi đã va đập chỗ
này chỗ kia và bị cắt tỉa bớt kích thước.
Tảng đá rơi lên tay em. Sao điếng người. Mười ngón tay
của em đã bị đá nghiến giập. Dù tảng đá bị mài mòn bớt kích thước nhưng vẫn còn
rất to, nó lại rơi xuống từ trên cao, hiển nhiên lực sát thương không hề nhỏ.
Sao mất ý thức hoàn toàn khi cơn đau đớn cực độ bùng
lên trong tâm trí. Tên sát thủ liếc xuống, thấy em đã hoàn toàn bất động, nàng
ta vẫn chưa yên tâm. Nàng chậm rãi đưa tay ra, dùng gió cắt đứt vô số tảng đá
khác. Nàng muốn dùng đá đè nát thân xác em.
Giữa lúc nàng chuẩn bị ra đòn thì một đường kiếm từ
đâu lao thẳng đến chém đứt tay nàng. Sát thủ đổ khuỵu xuống, bịt vòi máu đang tuôn
như suối lại. Khuôn mặt xinh đẹp lấm tấm mồ hôi.
Mai Lang Vương đã đến kịp lúc, chàng hạ xuống bên cạnh
Sao. Khi thấy người em bê bết máu và hai bàn tay thì nằm dưới đá, chàng giận đến
nỗi không bình tĩnh được, gân xanh nổi khắp trán. Mai Lang Vương cẩn thận lấy tảng
đá kia ra và đặt em nằm ngay ngắn lại. Chàng truyền thần lực vào kiềng vàng để
bảo toàn tính mạng cho em trước rồi trùm kết giới lên người em.
Sau khi an bài cho em ổn thỏa, chàng mới dời mắt lên
trên. Đôi mắt nâu như chứa đựng sắc kiếm, quét qua người thiếu nữ đeo kiềng bạc
một cách lạnh lẽo. Nàng ta lảo đảo đứng dậy, cố gắng thoát thân. Mai Lang Vương
điểm mũi guốc lên nền đá, chỉ một cú vận lực đã xuất hiện ngay trước mặt nàng,
đón đường.
- Ngươi…!
Ngay khi chạm mặt nàng, Mai Lang Vương tức khắc sững lại,
sắc mặt biến chuyển.
Thiếu nữ kia biết là không giấu giếm được nữa, nàng
cũng chẳng chạy, quyết liệt rút dao găm ra mà giao đấu với chàng. Tay của nàng
đã ngừng chảy máu, thịt đang đùn lên. Thần lực trong cơ thể đang tái tạo các cấu
trúc xương và tế bào.
Nàng bổ dao về phía chàng, Mai Lang Vương né tránh và
bạt văng dao của nàng đi. Chàng sẽ không giết nàng, phải bắt sống. Mai Lang
Vương vừa ra đòn vừa tra hỏi, ngữ điệu nặng nề. Chuyện này… Càng lúc càng hệ trọng.
- Phong Thu, tại sao ngươi lại làm ra những trò này?
Phong Thu không đáp, lùi xa khỏi chàng vài bước và
tung đòn.
- Ngươi không nghĩ gì đến nền hòa bình tốt đẹp đang có
giữa Tây Bắc và Đông Bắc ư?
Mai Lang Vương phẩy tay hóa giải những luồng gió đang
rít đến với vận tốc khủng khiếp, nhún chân lướt tới, tiếp cận nàng trong phút
chốc. Phong Thu kinh ngạc khi bị chàng áp sát quá nhanh và bất ngờ như vậy, sức
mạnh của hai bên quá chênh lệch. Mai Lang Vương rút ra một đóa mai, điểm vào ấn
đường nàng, đóa mai lập tức chìm sâu vào giữa hai cung mày thanh tú.
Phong Thu chợt cảm thấy cơ thể vô lực. Toàn bộ thần lực
của nàng đã bị nhốt giữ. Trên trán Phong Thu dần hiện lên một dấu ấn. Đó là biểu
tượng mai hoa cách điệu. Nàng đổ xuống, khuỵu lên đất, toàn thân buông lỏng.
Mai Lang Vương đứng bên cạnh nàng, thần sắc nghiêm nghị, tiếp tục tra hỏi:
- Ngươi làm ra chuyện này vì lệnh của ai? Là do ngươi
tự bày ra hay do Phong Xuân sai khiến? Đông Bắc các ngươi phải cho ta một lời
giải thích xác đáng!
Phong Thu cười khẩy, một mực ngậm miệng. Nụ cười bí hiểm
và man dại, hệt như một kẻ cuồng điên. Nàng chậm rãi rút thanh dao nhỏ giấu
trong tay áo ra, dùng hết sức bật dậy và đâm chàng. Mai Lang Vương cau mày né
tránh, trong khoảnh khắc chàng né khỏi mũi dao ấy, Phong Thu đột nhiên chuyển
hướng. Nàng bất thần lao đến, ôm lấy cánh tay đang cầm kiếm của chàng rồi không
ngần ngại đâm vào ngực mình.
Mai Lang Vương kinh ngạc. Kiếm của chàng đã xuyên qua ngực
Phong Thu đến quá nửa.
- Ngươi…
Phong Thu nở nụ cười, ánh mắt dần mờ ảo. Khóe môi chảy xuống
một vệt máu đỏ thắm.
Mai Lang Vương cố gắng rút kiếm ra thật nhẹ nhàng, vội
vàng cởi phong ấn mà chàng vừa đặt lên người nàng ra. Phong ấn đó ức chế thần lực
của nàng nên khả năng tự hồi phục sẽ bị ngăn chặn. Chàng vốn chỉ muốn khống chế
nàng thôi, không hề có ý định giết nàng. Chàng đâu ngờ nàng lại cực đoan đến vậy?
Sẵn sàng lao vào mũi kiếm để tự sát?
Khi chàng chạm tay lên ấn đường định rút đóa mai ra thì dấu
ấn trên trán Phong Thu bỗng chìm hẳn xuống, biến mất. Đồng tử nàng dãn rộng, mơ
hồ. Mọi chuyện quá muộn rồi! Mai Lang Vương thẫn người. Nếu Phong Thu chết thì
cuộc điều tra sẽ rơi vào bế tác mất! Chàng đã vuột mất cơ hội điều tra rất nhiều
lần rồi! Chẳng lẽ bây giờ vẫn thế? Vẫn không thể đưa mọi chuyện ra ánh sáng ư?!
Mai Lang Vương đỡ Phong Thu trong tay mà người run lên vì
giận.
Khi chàng tức giận tột cùng thì Phong Thu mới chịu lên tiếng.
Nàng kì lạ thay lại không phản đối vòng tay của chàng mà ngược lại còn vùi vào
lòng chàng. Phong Thu nở nụ cười, trông nàng mãn nguyện và hạnh phúc. Nàng thì
thào:
- Giống quá, hệt như người đó vậy… Giọng nói cũng giống
người nữa, mọi thứ trên người ngươi đều tựa như được đúc từ một khuôn với người...
Giá mà năm xưa bắt được ngươi thì hay quá, chúng ta lại bắt phải thằng nhóc có
gương mặt giống y ả đàn bà ti tiện đó…
Phong Thu nhòa lệ, cười mãn nguyện:
- Phải chăng trời cao cuối cùng cũng cảm động với tình cảm
của ta? Cho ta được chết trong vòng tay người?
- Ngươi nói gì vậy?!
Mai Lang Vương bực dọc, cố tra hỏi.
- Ngươi hãy khai hết đi!
Phong Thu nhếch môi:
- Ngươi mãi mãi không tìm thấy chân tướng đâu.
Nàng chầm chậm trút hơi thở.
- Ta đã gieo xong hạt mầm rồi.
Mai Lang Vương trừng mắt, nhìn nàng hồi lâu.
Phong Thu đã chết.
Thiếu nữ duy nhất trong Tứ phong vừa tắt thở thì ở phía
tây vừa vặn có một cơn gió khác thốc tới. Mai Lang Vương liếc nhìn, một gã
thanh niên mặc trang phục đặc trưng của Phong giới đang hạ dần xuống. Nụ cười
giễu cợt thường trực nay tắt ngấm. Hắn chôn chân đứng đó, nhìn chằm chằm vào
chàng và xác chết của Phong Thu trong tay chàng.
- Phong Xuân.
Mai Lang Vương rét căm căm lên tiếng.
Phong Xuân lạnh sóng lưng, bất chợt bị khí thế toát ra từ
chàng lấn át mà phải lùi lại nửa bước. Trong khoảnh khắc hắn như nhìn thấy chủ
nhân của mình vậy! Đứa trẻ ấy, đứa trẻ mà năm đó bọn hắn không thể cướp về nay
đã trưởng thành khôn lớn! Nó đã thay thế mẹ của mình, trở thành cánh tay đắc lực
cho Hùng Duệ Vương. Trở thành vị Vương dẫn đầu các Vương!
Phong Xuân hít một hơi thật sâu. Dù rất căng thẳng nhưng
hắn phải cố bình tĩnh trở lại. Hắn tự trấn an mình. Thằng nhóc là Mai Lang
Vương, không phải Phong Thần.
- Phong Xuân, thế này là thế nào?
Mai Lang Vương đặt xác Phong Thu xuống, đứng sang một bên
lạnh lùng lược thuật mọi chuyện. Sau khi Phong Xuân nắm được đầu đuôi, chàng lập
tức chiếu ánh mắt nghiêm nghị về phía hắn, giận dữ hạ giọng:
- Đông Bắc các ngươi mau giải thích rõ!
Phong Xuân bần thần, chân hắn run lên một trận. Hắn lê bước
đến gần Phong Thu và quỳ sụp xuống bên xác nàng, tay run run chạm lên đôi má đã tái bệnh. Phong Xuân
bàng hoàng hồi lâu.
Mai Lang Vương rơi mắt lên người hắn, ánh mắt vẫn chất
đầy căm giận. Phong Xuân chậm rãi ôm Phong Thu vào lòng, trả lời chàng một cách
vô hồn:
- Ngài quay về đi. Ta sẽ gửi công văn giải trình ngay.
- Được. Ta đợi một lời giải thích xác đáng đấy!
Mai Lang Vương đe dọa rồi quay lưng.
Tình hình đã ra như thế này, chàng có giữ xác của
Phong Thu lại thì cũng chẳng có nghĩa lý gì. Trước mắt chàng sẽ bàn giao xác
nàng ta lại cho Đông Bắc. Giờ chàng chỉ chờ lời giải thích của Phong Xuân thôi.
Phong Xuân kia liệu mà làm rõ mọi nghi vấn cho chàng, nếu không chàng sẽ không
bỏ qua dễ dàng đâu.
Mai Lang Vương sầm mặt.
Thì ra mọi chuyện là do Đông Bắc bọn họ đứng sau!
Mai Lang Vương đi đến triền núi và nhảy xuống đó mất hút.
Phong Xuân nhìn theo tà áo thêu hoa một chốc rồi chậm chạp bế Phong Thu lên. Hắn
đáp lên dốc núi, đưa nàng trở về Đông Bắc. Khuôn mặt tuấn lãng rơi rớt lệ.
Nước mắt nam nhi nhỏ lên đôi má nàng, chảy dài xuống.
Môi hắn run lên bần bật, hắn cố lắm mới giữ nguyên được
các cơ mặt như vậy, nếu không chúng đã co rúm lại rồi.
Phong Xuân ôm Phong Thu trong lòng, hai vai dữ dội run rẩy.
- Nàng là đồ ngốc!
Hắn tức tưởi mắng.
Phong Xuân đi chưa được bao xa thì chạm mặt Phong Đông và
Phong Hạ. Hai người họ cũng vừa nhận được tin báo gửi về thông qua những cơn
gió rằng Phong Thu đã hi sinh. Lúc ba người chạm mặt nhau, nước mắt đọng lại
trên khóe mắt Phong Xuân đã bị gió hông khô rồi. Phong Xuân lặng phắt liếc nhìn
Phong Đông, Phong Hạ. Họ thì lại ái ngại rơi mắt lên người hắn và Phong Thu.
- Giải thích cho ta mọi chuyện.
Phong Xuân ngắn gọn nói.
- Vâng.

Nhận xét
Đăng nhận xét