Mai nở dưới Sao: Chương 30: Chia lìa đôi ngã - Phần 1
Kể từ sau hôm bị Mai Lang Vương phát giác hành vi tày
đình, Đào Hoa bị nhốt vào phòng và cấm túc không cho ra khỏi khu Hoa tiên nữa.
Mai Lang Vương không trừng phạt gì nàng cả nhưng không còn quan tâm yêu thương
nàng như trước. Chàng xem nàng như không khí, hệt như là nàng có tồn tại trong
Mai Viện hay không chàng cũng chẳng bận tâm vậy.
Đào Hoa suy sụp ngồi trước gương, sắc mặt trắng nhợt
thất thần. Đã nhiều ngày rồi nàng không ăn uống gì. Các vị Hoa tiên nhiều lần đến
khuyên nhủ nhưng không thay đổi được suy nghĩ của nàng.
Đào Hoa vẫn còn ôm mối hận đó, nàng vẫn không cam tâm.
Nàng vẫn muốn trừ khử Sao, vẫn muốn phá hoại hai người ấy. Tại sao nàng phải chịu
đau khổ trong khi họ được hạnh phúc chứ? Tại sao nàng phải mất chàng dù đã bỏ
ra bốn trăm năm theo đuổi miệt mài? Con bé đó nó mới đến nơi này, nó thậm chí
chẳng làm được trò trống gì cho chàng cả nhưng lại hiển nhiên có được mọi sự
yêu thương của chàng! Tại sao lại có chuyện bất công như thế xảy ra được?
Đào Hoa bàng hoàng và xuống sắc bởi vì không chấp nhận
được sự hoang đường lố bịch ấy.
Cửa sổ đột nhiên vang lên tiếng 'đinh' nhọn hoắc. Đào
Hoa sực tỉnh. Nàng đưa mắt nhìn ra, thấy dưới khung cửa ghim chặt một mũi tên.
Đào Hoa cẩn thận rút mũi tên lên và đóng cửa sổ lại, trên thân tên có khắc một
kí hiệu đặc biệt.
Nàng nắm mũi tên thật chặt. Nàng biết, quý nhân của
mình đã đến.
Tối đó, Đào Hoa âm thầm rời khỏi Mai Viện, đi đến một
khoảnh rừng hoang vu gần đấy. Các thuộc hạ của Mai Viện không chú ý đến nàng,
dù gì thì nàng cũng là hôn thê của Vương, Vương chỉ cấm nàng không được đến gần
cô Sao còn tự do của nàng thì Vương không ràng buộc. Vì thế, dù nàng ra khỏi
Mai Viện họ cũng không đuổi theo truy xét.
Đào Hoa đáp xuống một tán cây, chờ đợi. Bầu trời xào xạc
gió, bóng cây thâm u lay động hỗn loạn. Trên cành cây cao đương trống trải, chớp
mắt đã xuất hiện một bóng đen. Người đó mặc áo chàm, đầu đội khăn cũng màu chàm
nốt. Mái tóc không dài, vừa vượt qua cổ một chút, từng lọn tách biệt nhau không
đồng đều, dài ngắn ngẫu nhiên. Sự bất quy tắc ấy khiến những lọn tóc tự do
buông rũ, đôi khi cuốn theo gió, trông rất tuấn lãng. Chàng ta có đôi mắt một
mí, không quá to cũng không quá nhỏ với đuôi mắt dài và hơi xếch lên. Kết hợp với
khung mày ngài rộng và đen, tạo nên một vẻ băng lạnh, rét buốt.
Hai người nhìn nhau hồi lâu, chàng ta điểm mũi hài và
đáp xuống. Ở khoảng cách gần, chàng có thể nhìn rõ dung mạo nàng hơn. Đôi mắt một
mí ngừng lại trên dung nhan khuynh diễm đó hồi lâu. Ánh mắt vô cảm dần lay chuyển.
- Ta là Phong Đông của Bản Thủ Thành, hân hạnh được gặp.
Chàng mỉm cười giới thiệu.
- Khau Phạ Đào Hoa.
Nàng đáp ngắn gọn.
Phong Đông có hơi thất vọng khi bị nàng dùng thái độ
xa cách và cao ngạo đối đãi. Chàng im lặng một lúc rồi tiếp tục mở lời:
- Trước khi chết, Xích Lanh đã thông báo cho ta rằng ở
Mai Viện có một đồng minh? Nàng vẫn là đồng minh của chúng ta chứ?
Đào Hoa cười khẩy:
- Đồng minh? Không, đồng minh là mối quan hệ hợp tác
và đứng về phía nhau, đúng chứ? Ta không đứng về phía các ngươi, ta chỉ tạm thời
giúp các ngươi một vài chuyện để đạt được mục đích của mình thôi.
Đôi mắt đẹp lóe lên tia lạnh:
- Khi mọi chuyện kết thúc, chúng ta không liên quan gì
đến nhau nữa. Và nếu các ngươi xuất hiện trước mặt ta, ta sẽ không ngần ngại
rút kiếm ra mà đâm vào các ngươi.
Phong Đông hơi chau mày. Chàng suy tư hồi lâu rồi thả ra
một câu:
- Hoa hồng lúc nào cũng có gai nhỉ?
Đào Hoa khựng người. Trước khi nàng kịp nghiệm ra lời chàng
thì Phong Đông đã cười lạnh lẽo, đáy mắt dâng lên tia sáng.
- Ta rất thích tước gai hoa hồng đấy.
Đào Hoa chằm chằm rơi mắt lên người chàng, vẻ mặt thể hiện
rõ sự căm ghét. Phong Đông nói xong câu đó thì tập trung bàn kế hoạch cùng nàng
mà không nói thêm bất kì lời ngoài lề nào nữa. Cả hai đứng dưới gió đêm, cẩn mật
bàn tính. Khi đã bàn bạc đâu vào đó, Phong Đông gật đầu chào Đào Hoa rồi hòa
vào gió và đi mất.
Đào Hoa trao đổi với Phong Đông xong thì cũng quay về Mai
Viện. Đêm đó nàng ngủ muộn, vì vậy sáng không thể dậy sớm được. Nàng ngồi trước
gương chậm rãi tô điểm dung trang, vẻ mặt rất bình tĩnh và tự nhiên, không hề tỏ
ra chút âu lo nào.
Nàng di chuyển sang nhà của Mai Lang Vương để mang bữa
sáng cho chàng. Khi nàng đến, Sao đang đứng cạnh chàng lập tức bị chàng cho lui
vào trong. Đào Hoa cười nhạt, chưa quay về ngay mà nán lại trò chuyện cùng
chàng thêm một lúc, Lãm cũng có mặt ở đó.
- Dạo gần đây thật khó thấy mặt em Sao đấy nhỉ? Vương giấu
em ấy thật kín.
Nàng cười cười nói nói.
Mai Lang Vương đang thưởng trà, nghe nàng bảo vậy, chén
trà hơi dừng trước môi. Chàng tỏ ra suy tư, chợt hỏi:
- Thấy mặt em ấy để làm gì?
Đào Hoa im bặt, mắt dần rực sáng.
Mai Lang Vương cười nhếch:
- Nàng không có nghĩa vụ gì để được thấy mặt em ấy cả.
Đào Hoa siết chặt tay, các thớ cơ trên mặt dữ dội dịch
chuyển. Nàng nghiến răng và quay đầu, một mạch bỏ đi. Mai Lang Vương không bận
tâm đến nàng, chàng tiếp tục đọc sách. Lãm ái ngại nhăn nhó, Mai Viện bình yên
được mấy bữa thì mùi đao kiếm lại thoảng đến rồi.
Đào Hoa rời đi được một lúc thì Mai Lang Vương gọi Sao
cùng chàng đến khu làm việc. Em đang ngồi ở tràng kỷ, nghe tiếng chàng gọi thì
liền chạy ra. Mai Lang Vương không nhìn em mà quay lưng đi thẳng. Kể từ hôm
qua, sau khi em giải thích lý do của việc ngăn cản nụ hôn, chàng đã trở nên rất
xa cách với em.
Buổi tối, khi hai người đến hồ Độn, chàng không còn đi gần
em nữa. Mai Lang Vương giữ với em một khoảng cách hơn ba mét. Lúc lên thuyền
chàng cũng không ngủ cùng em. Mai Lang Vương bảo em ngủ còn bản thân thì ngồi bên
bàn nhỏ làm việc. Sáng đến, em cũng không thức giấc trong phòng chàng. Sao tỉnh
lại ở phòng bên nhà phải. Dường như chàng đã hiểu được nỗi lòng em và quyết định
giữ khoảng cách với em như em hằng mong muốn. Sao thấy rất nhẹ lòng, em cầu
mong rằng chàng có thể an nhiên như vậy, từ từ quên em đi.
Mai Lang Vương đưa em đến phòng nghỉ như thường lệ rồi dời
gót. Chàng không nói thêm lời nào với em cả, thái độ lạnh nhạt và thản nhiên.
Hai người tách biệt ở hai không gian tầm một canh giờ thì thuộc hạ của chàng đến
và bẩm báo với chàng điều gì đó. Mai Lang Vương gác bút, đi đến phòng nghỉ rồi
bảo thuộc hạ đưa em về khu Hoa tiên.
Sao thắc mắc muốn hỏi chàng là tại sao lại gấp gáp thế.
Nhưng Mai Lang Vương không dành thời gian cho em, chàng hạ lệnh cho thuộc hạ rồi
đi mất. Sao nhìn theo tà áo thêu hoa, tà áo rực rỡ ấy đang vờn bay nhẹ nhàng.
Bóng lưng chàng thật cô độc và lạnh giá.
Thuộc hạ đưa em về khu Hoa tiên và ấn em vào tay các chị.
Các vị Hoa tiên không tỏ ra bất ngờ, gật đầu cho thuộc hạ lui rồi giữ em bên cạnh
sát sao. Thần Tình ở khu lưu trú cũng nhảy từ bờ tường đáp xuống sân. Quạt gỗ
thơm trong tay phe phẩy, đôi mắt tinh nghịch liếc nhìn bầu trời một cách thâm
trầm như đang cảnh giác.
Đào Hoa xuất hiện từ nhà phải, nàng bình thản đi đến chỗ
mọi người, ngoan ngoãn đứng ở một góc cách Sao năm bước chân. Các vị Hoa tiên
không quá đề phòng nàng như Mai Lang Vương. Cùng là phụ nữ với nhau nên họ có sự
thông cảm và châm chước tương đối.
Cả nhóm đứng trong sân đợi tầm một khắc thì nghe thấy tiếng
đao kiếm inh ỏi vang lên. Từ sau núi, hơn ngàn chiếc Mông đồng thuyền lao vút
ra, mưa tên và mưa hỏa công bay đầy trời. Ở phía đối diện cũng hiện ra cơ số
thuyền độc mộc. Trên thuyền là một đội binh mặc áo chàm, tay cầm nỏ, bắn tới tấp
tên vào những chiếc Mông đồng.
Tên va vào thuyền, mũi thì bị đánh bật bởi các miếng đồng
mũi thì ghim lên thân thuyền. Hai đội quân hơn trăm ngàn binh lính rầm rập lao ầm
vào nhau, tiếng chiêng tiếng trống và tiếng quân gầm thét rung trời lở đất. Đội
quân của Khau Phạ lao vào đội quân Đông Bắc như một mũi tên, chẽ đôi đội hình của
chúng ra. Quân Đông Bắc bị đánh tan tác, sĩ khí giảm dần, một nhóm nhỏ bắt đầu
tháo chạy.
Mai Lang Vương đứng trên mái thuyền của chiếc Mông đồng
đi đầu, lục lạc trên kiếm réo rắt dưới gió. Đôi mắt nâu tĩnh tại quan sát thế
trận, nhóm lính trực tiếp tấn công vào Mai Viện này không có chỉ huy cấp cao mà
chỉ do một tên thuộc hạ cầm giữ.
Quả nhiên, đội quân đánh trực diện đó không phải là quân
chủ lực của chúng, ba cánh quân khác bất ngờ đổ ập vào từ ba hướng khác nhau với
quân số rất lớn, dường như muốn bao vây quân lính Khau Phạ vừa say chiến thắng.
Quân chủ lực của Đông Bắc lao vào và nhanh chóng tạo thành thế gọng kìm bọc
quân Khau Phạ bên trong. Mưa tên bay ngát trời, Mai Lang Vương vung kiếm bạt
gãy vô số tên.
Người dẫn đầu cánh quân bên phải là Phong Đông, dẫn cánh
quân bên trái là Phong Hạ và cánh còn lại là một tên phó tướng tài năng của
Đông Bắc. Mai Lang Vương điểm mũi guốc lên mái thuyền, phi đến giáng một kiếm
lên đầu Phong Đông. Chàng ta nhanh chóng dùng lưỡi dao liềm bằng sắt chống đỡ.
Liềm va chạm với kiếm đồng, tóe lên một đóa hoa lửa sáng rực. Mai Lang Vương
tung thêm hàng loạt nhát kiếm khác, thần lực mạnh mẽ hòa vào nhát chém, tạo nên
những lưỡi đao gió có phạm vi tấn công rất rộng và cực kì sắc bén, quét qua
Phong Đông và đám lính phía sau, khiến những chiếc thuyền độc mộc bị cắt thành
nhiều mảnh, rầm rập rơi xuống.
Phong Đông không thể địch lại những đòn tấn công như vũ
bão của Mai Lang Vương. Thanh kiếm đồng hung bạo và hệt như một tia chớp, cứ
thoắt ẩn thoắt hiện. Khi Phong Đông ngỡ rằng mình đã tránh né được chiêu kiếm ấy
thì vị trí khác trên cơ thể đột ngột tóe máu. Khi chàng ta nghĩ rằng kiếm sẽ dừng
thì kiếm lại động và tấn công vào một vị trí hiểm mà chàng ta không đề phòng.
Sau năm chiêu, ngực của Phong Đông đã bị xuyên qua. Chàng
hộc máu, ôm lấy vết thương, lảo đảo. Phong Hạ đang dẫn quân thấy đồng đội của
mình bị thương nặng nề thì ngay lập tức giao quyền dẫn dắt lại cho phó tướng và
xông đến cứu nguy. Thế nhưng chàng ta chỉ vừa quay lưng đi một chút, một đội
quân khác của Khau Phạ đã ập vào bao bọc lấy quân Đông Bắc.
Thì ra, Mai Lang Vương sớm đã dự liệu được tình huống
này. Chàng chỉ dùng một cánh binh để nghênh chiến, vừa đánh vừa nhử cho Đông Bắc
tung hết 'thần thông' ra. Khi mọi biến hóa của quân địch đã thi triển xong và
thế trận dần lặng xuống, Mai Lang Vương mới ra hiệu cho quân chủ lực ẩn náu gần
đó ào ạt xông lên, vây kín cả đội quân Đông Bắc bên trong. Một màn 'bẫy chồng bẫy'
ngoạn mục.
Quân Đông Bắc bị quân Khau Phạ đè bẹp, không thể chống đỡ
nổi, vỡ nát như ổ mối bị giẫm. Bao nhiêu quân lính đều bị giết hoặc bắt sống,
máu đổ xuống kết giới đang trùm trên Mai Viện khiến màn kết giới đỏ ói. Phó tướng
tài năng của Đông Bắc dẫn dắt cánh quân kia đã bị giết chết, Phong Hạ cũng
không giữ thế trận nữa, vội vàng bỏ hết binh lính mà chạy đến đấu với Mai Lang
Vương để giải cứu Phong Đông.
Phong Hạ giáng côn vào Mai Lang Vương, mỗi nhát côn đều
mang theo một cơn gió nóng bức. Côn lướt qua vạt áo thêu hoa rực rỡ, khiến một
mảng áo cháy xém. Mai Lang Vương cau mày, xoay kiếm điệu nghệ rồi lao đến táp tới
tấp lên côn của Phong Hạ. Dù chàng chỉ dùng kiếm nhưng nhát chém nào cũng uy lực,
Phong Hạ có cảm giác bản thân đang phải chống đỡ sức nặng của mười con voi.
Trán Phong Hạ toát mồ hôi. Đáng sợ quá. Đôi mắt nâu lạnh
lẽo chiếu thẳng vào mắt chàng ta, khiến chàng ta có cảm giác nghẹt thở như bị
nhốt dưới một huyệt đất đắp kín. Phong Hạ thở dồn dập vì sát lực, vội vàng kích
Mai Lang Vương đi. Chàng bị côn hất ra xa, tà áo tuyệt mĩ uyển chuyển chao liệng
trên không trung một vòng rồi cũng lấy lại được thăng bằng, chuẩn bị tung đòn tấn
công mới.
Phong Hạ biết Mai Lang Vương sẽ lại phi đến, và nếu đòn
đánh đó thành công, đầu của chàng ta sẽ bị cắt xuống. Thế nên không có một chút
do dự nào, vội vàng đỡ lấy Phong Đông rồi tháo chạy. Phong Hạ ẩn vào gió, lao
vun vút. Hòa vào gió và di chuyển là một thuật pháp đặc trưng của nhóm Phong
Tiên Đông Bắc. Đó là cách di chuyển ưu việt nhất trong Thần giới hiện tại, với
hiệu quả di chuyển tương tự như thuật dịch chuyển nhưng không tiêu tốn sức mạnh
nhiều và chỉ có Phong Tiên mới thi triển được. Thế nên chàng ta nhanh chóng mất
hút.
Mai Lang Vương giao việc xử lý tàn cuộc lại cho thuộc hạ,
sau đó thở ra một hơi thật chậm rãi, khởi động thuật dịch chuyển trác tuyệt.
Chàng sẽ giết cho xong hai tên đó. Chúng là một trong những vị tướng lĩnh tài
giỏi và được trọng vọng của Đông Bắc. Nếu để chúng sống, trong tương lai khi
chiến tranh xảy ra thì sẽ rất tai hại cho Lạc Việt. Mai Lang Vương bẻ gãy không
gian mà lần tìm dấu vết của Phong Hạ. Dù hòa vào gió khiến chúng đạt được tốc độ
di chuyển đáng gờm nhưng gió có một khuyết điểm là sẽ cuốn theo mùi hương.
Phong Hạ mang theo Phong Đông người đầy thương tích, mùi máu sẽ lẫn theo gió và
tố cáo vị trí của chúng. Mai Lang Vương thì lại có một cái mũi rất thính. Giác
quan của Hoa tiên luôn nhạy bén hơn các tiên tộc khác rất nhiều.
Mai Lang Vương tung một cú chém ngang vào không trung. Phong
Hạ lập tức bổ nhào từ khoảng không xuống đất, lưng bê bết máu. Chàng ta lăn
long lóc, người đồng đội Phong Đông cũng chẳng khá khẩm gì, cũng lăn theo. Hai
người lăn vài vòng thì mới dừng lại được, Phong Hạ nhăn nhó còn Phong Đông thì
ôm ngực, phun ra một búng máu.

Nhận xét
Đăng nhận xét