Mai nở dưới Sao: Chương 29: Vẫn bị em khước từ - Phần 8
Khi Sao tỉnh dậy một lần nữa, em đã thấy mình đang nằm
trên giường chàng. Mai Lang Vương đứng trước gương thay áo, cửa phòng đã khóa
kín và không có tiểu đồng nào hầu chàng cả. Em lướt mắt về phía chàng sau đó giật
thót quay đi vội. Mai Lang Vương đang mặc khố.
- Gì vậy?
Chàng cười trêu chọc khi thấy em trở nên bối rối. Sao
không nói gì, mắt tràn đầy xấu hổ và môi thì mím chặt. Chàng lại bông đùa:
- Ngại gì nữa? Lần trước còn dạn dĩ đến mức xem trộm ta tắm
cơ mà? Kiểu gì sau này chẳng phải nhìn quen?
- Ai thèm nhìn quen!
Sao che mặt lại, gắt lên.
Mai Lang Vương không đối đáp thêm nữa, chàng kết thúc việc
quấn khố và mặc sang những thứ khác. Khi đã quấn khăn chỉnh chu, chàng đứng trước
gương điều chỉnh nếp áo một chút rồi chuẩn bị đi ra ngoài. Chàng mở then cài và
hơi quay lại nhìn em, dặn:
- Trang phục của em đặt trên sập đấy, chuẩn bị đi, ta ra
ngoài đợi. Hôm nay ta sẽ đưa em sang khu làm việc.
Sao sững người, em ngây ra một lúc, chẳng hiểu vì sao
chàng lại làm thế. Mai Lang Vương không giải thích gì cả, chàng đi ra ngoài và
cẩn thận khép cửa lại cho em. Sao rời giường, lững thững bước đến sập, ở đó quả
thật có khay trang phục. Dường như chàng đã nhờ tiểu đồng hoặc các chị mang đến,
đó là trang phục và phụ kiện mà em thường dùng. Sao băn khoăn hồi lâu, lòng rối
rắm trăm đường. Em đành tuân theo lời chàng trước đã.
Sao chuẩn bị cá nhân kĩ lưỡng xong thì đi ra nhà chính,
Mai Lang Vương như thường lệ đang uống trà cùng Lãm. Em tiến đến và nhìn chàng,
Mai Lang Vương gật đầu, đứng lên. Ba người cùng di chuyển sang khu làm việc.
Lãm trông rất bình thản, chàng ta không hề bày tỏ chút ái ngại nào trước việc
chàng đưa em sang đó.
Lần này Mai Lang Vương không đưa em vào thư phòng như thuở
em còn nhỏ. Chàng đưa em sang căn phòng bên nhà phải, đó là một phòng nhỏ và
yên tĩnh, bảo em ở đó đợi. Sao ngoan ngoãn vâng lệnh, chàng ôm em và hôn lên
trán một lúc rồi mới rời đi. Em nhìn theo bóng chàng, vẫn còn thấp thỏm chẳng
biết chàng đang suy nghĩ điều gì.
Sao ở đó thêm một lúc thì tiểu đồng mang bữa sáng và đồ
ăn vặt đến, em dùng bữa xong, buồn chán nằm dài trên bàn. Mai Lang Vương đang
làm việc ở nhà chính dường như đoán biết được tâm trạng em, chàng lại sai tiểu
đồng mang sổ vẽ, bút màu cùng một vài quyển sách đến. Sao kinh ngạc trước sự tận
tâm của tiểu đồng. Em nhận lấy những thứ chúng đưa, suy nghĩ một lúc rồi bảo
chúng đến nhà chàng lấy danh sách thu chi sang cho em.
Các tiểu đồng nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, Sao lại trở
về công việc dang dở hôm qua, tính toán an bài các khoản tiền. Khi em đang đau
đầu đỡ trán suy tính thì Mai Lang Vương đến, chàng đã làm việc xong, giờ sang
đây để đón em về.
- Gì vậy? Mặt ủ mày chau là thế nào?
Chàng bọc em trong tay, cúi xuống nhìn quyển sổ chi chít
các con số mà em đang tính, hôn lên tóc em và cười hỏi.
- Em đang cân nhắc điều chỉnh một số chi phí, thật khó
quá, đau hết cả đầu.
Em than vãn.
Mai Lang Vương phì cười, ôm lấy em, dịu giọng nói:
- Gắng đi, dần dần sẽ quen thôi.
Sao u uẩn phụng phịu trong lòng chàng, Mai Lang Vương
không bao giờ giúp em cởi bỏ những rắc rối liên quan đến việc quản lý thu chi
này. Khi em gặp khó khăn, chàng chỉ vỗ về cổ vũ chứ không hề giúp đỡ, dù em biết
rõ mấy việc này chẳng có gì là khó với chàng cả, chàng chẳng phải luôn tự kiểm
soát chúng rất tốt đấy ư? Thế mà không thèm giúp em.
- Tại sao ngài không giúp? Đây là tiền của ngài cơ mà?
Em ý kiến.
- Đây là công việc của em, những rắc rối này em phải tự
giải quyết. Em sẽ còn gặp chúng nhiều nữa, ta giúp thì có ích lợi gì.
Dừng một chút, chàng cười mỉm:
- Em là nội tướng[1] của
nhà này, chẳng phải sao? Chìa khóa em cầm, tiền nong em quản, mọi việc trong
nhà đều do em quán xuyến, ta chỉ việc lo chuyện ngoài thôi.
Sao cau mày, đẩy tay chàng ra:
- Ai là nội tướng của ngài? Ngài đi tìm chị Đào Hoa mà
nói mấy lời đó ấy!
Mai Lang Vương không chấp nhặt em, chàng mang hộ số sổ
sách mà em đang tính toán rồi đưa em về nhà chàng. Mọi chuyện tiếp diễn sau đó
không có gì khác biệt so với ngày thường. Trong lúc chàng làm việc thì em tính
toán thu chi rồi lại dệt lụa, chỉ có điều, Mai Lang Vương bảo em đừng về nhà
mình hay đến các khu khác nữa, em hãy ở yên trong nhà chàng.
Cuối giờ dậu, sau khi giải quyết hết công việc, Mai Lang
Vương lại đưa em lên Mông đồng thuyền và cùng đến hồ Độn. Hai người ngao du
trong rừng tầm vài canh giờ thì lại trở về Mai Viện. Buổi sáng, Mai Lang Vương
đưa em đến khu làm việc và cho em ngồi ở nhà phải thong dong. Chàng làm việc
xong, lại đến đón, cả hai cùng về nhà.
Chuỗi sinh hoạt đó kéo dài được một tuần, Sao cuối cùng
cũng hiểu mục đích thật sự của chàng. Thì ra… Mai Lang Vương không muốn Đào Hoa
có cơ hội tiếp cận em. Nàng từng nhân lúc chàng bận làm việc mà tấn công em,
Mai Lang Vương biết giờ hành chính của chàng là một thời cơ tuyệt vời để nàng lợi
dụng cho nên nhất quyết đưa em sang khu làm việc cùng chàng, đặt em trong tầm mắt
chàng mọi lúc mọi nơi.
Chàng cũng cố tình đưa em đến hồ Độn suốt đêm để ngăn việc
em trở về nhà mình. Hiện tại tuy các vị Hoa tiên có thoáng hơn trong việc giám
sát hai người nhưng vẫn còn rất khắt khe. Sao vẫn phải quay về nhà em vào buổi
tối, những lúc Mai Lang Vương giữ em ở lại nhà chàng, chàng đều phải lấy cớ là
bận việc thâu đêm để các nàng không trách phạt. Nhưng cớ ấy không dùng mãi được,
vì vậy chàng phải tìm cớ khác.
Mai Lang Vương bảo với các nàng rằng chàng sẽ đưa em đi
nghiên cứu. Vì thời gian đi đi về về ngắn ngủi cho nên hai người sẽ qua đêm
trên thuyền và em tạm thời không quay về nhà mình. Các vị Hoa tiên không phản đối
nhưng có nói một vài lời ý nhị để dặn dò chàng. Dù sao, chàng và em cũng chưa hứa
hẹn gì, chàng còn là người đã có hôn ước. Mọi hành động đều phải ở trong chừng
mực, nếu không tin đồn truyền đến Cổ Loa thì sẽ không hay.
Thái độ kiên quyết bảo vệ em của chàng khiến Sao trở nên rất
tư lự. Em thường ngồi ngẩn ngơ bên khung cửi, mơ màng hồi tưởng kỉ niệm. Dạo gần
đây em rất hay nhớ về quá khứ, khoảng thời gian mà em còn yêu chàng. Từng hồi ức
êm đềm vụt trở về, khi thì là lúc chàng đưa em đi dạo phố, khi thì là lúc hai
người hò hẹn bên khung cửa sổ. Những chuyện Sao cứ ngỡ là mình đã quên được rồi
bất chợt đổ dồn về trong một khoảnh khắc. Chúng khiến em bâng khuâng và đau
nhói lòng. Đột nhiên không thể tỏ ra lạnh nhạt bất cần với chàng được nữa.
- Vợ yêu của ta đang nghĩ gì vậy? Cứ cầm thoi ngẩn ngơ là
thế nào?
Mai Lang Vương bất ngờ ngồi xuống bên cạnh em, ôm lấy đôi
vai mảnh khảnh, đùa cợt.
Sao rất muốn phản bác hai tiếng 'Vợ yêu' ấy, nhưng em
không làm được. Em chỉ cúi đầu lặng thinh. Mai Lang Vương vốn đang chờ nghe em
gắt gỏng, đột nhiên thấy em không nói gì, chàng có chút bất ngờ. Chàng tiếp tục
vờn qua gáy em, Sao chỉ hơi rúm lại vì nhột chứ không đẩy chàng ra nữa.
Sự chấp nhận trong im lặng ấy khiến chàng hơi sững người
một lúc. Mai Lang Vương chợt cười mỉm, chàng giữ con thoi trong tay em, đặt lên
khung cửi rồi bế em mang ra vườn. Sao nằm yên trong lòng chàng, Mai Lang Vương
thiết tha ngắm em mãi. Để tránh ánh mắt của các vị trưởng bối, chàng đưa em đến
khoảnh vườn cụt nằm bên hông nhà trái.
Mảnh vườn đó cách cửa sổ chữ thọ đặt đối diện giường tre
hơn mười bước chân. Đó là điểm cuối của khu vườn. Trong mảnh vườn be bé ấy cũng
trồng rất nhiều mai, tuy nhiên mai ở đây không trồng trong chậu, thân cây lại
cao lớn, cành lá đổ xuống không trung, nở chi chít hoa vàng. Dưới mấy cội mai đặt
vài ba vại nước cao hơn một mét bằng sành men vàng. Nước trong vại luôn được
kín đầy và cánh hoa vàng ươm rơi xuống mặt nước, dập dờn trôi nổi trông thật
thanh tao, trong trẻo.
Mai Lang Vương thả em xuống, ôm em trong lòng và cùng ngắm
hoa mai. Chàng vin một cành hoa, trao đến cho em, Sao ngắm những đóa hoa vàng rực
đầy đặn với khuôn mặt ngây ngốc. Trong lúc Sao tập trung vào cành hoa ấy, Mai
Lang Vương âm thầm lướt môi đến tai em. Sao cứ nghĩ chàng sẽ vờn vành tai như mọi
khi, nhưng không, lần này môi chàng lại hạ lên đôi má hây hây mềm mại.
Sao bừng tỉnh, ôm lấy má, trân trân nhìn chàng. Mai Lang
Vương phì cười, nụ cười thỏa mãn vì cuối cùng chàng cũng thơm được má em. Chàng
lại kề mặt đến và vòi em hôn lại. Sao nổi đóa. Giờ em mới phản ứng, em giơ guốc
giẫm chàng một phát, khiến đầu ngón chân cái tứa máu.
Mai Lang Vương hơi cau mày, hiển nhiên là đau. Chàng dời
mắt xuống, vì ngón chân lộ ra trên mũi guốc và không được bảo vệ nên nó dễ bị giập
nếu ai đó giẫm lên. Sao cũng quan sát vết thương của chàng nhưng em không tỏ vẻ
hối lỗi mà ngược lại còn khoanh tay cảnh báo. Em đang nhắc nhở chàng rằng đừng
lấn lướt đến nữa, nếu không em sẽ chẳng nhẹ tay đâu.
Mai Lang Vương không những phớt lờ lời cảnh báo của em mà
còn trở nên lộng hành hơn trước. Chàng bế em lên, đặt em ngồi trên miệng vại để
tiện bề hành động. Khi em ngồi trên đó, Sao sẽ đạt độ cao ngang với chàng,
khuôn mặt cả hai vì vậy kề sát vào nhau, em không còn dễ dàng lẩn tránh chàng
được nữa.
Mai Lang Vương bọc em trong lòng và nhìn em chăm chú, Sao
né mặt đi, chàng lại rơi mắt lên chân, vừa động đậy ngón cái bị thương vừa 'bắt
đền' em. Sao nhướng mắt trông vết thương ấy, máu đang khô dần và da thịt đã
lành lại cả rồi. Chàng là thần, sức mạnh trong cơ thể sẽ tự luân chuyển để tái
tạo các vết thương, chỉ là cú giẫm nhỏ thì có đáng kể gì? Thế nên em không chịu
'đền' cho chàng.
- Dù vết thương sẽ lành rất nhanh nhưng cơn đau thì ta vẫn
cảm nhận được đấy.
Chàng kiên quyết tranh luận để đòi lại công bằng cho
mình.
- Ngài là đàn ông con trai, sức dài vai rộng, chỉ một cơn
đau nhỏ cũng không chịu nổi ư?
Em đôi co.
Mai Lang Vương cau mày, ôm em chặt hơn khiến Sao suýt đổ
vào người chàng:
- Em không thể gây tai nạn cho người khác rồi lẩn tránh
trách nhiệm như thế được. Chẳng lẽ ta là thần, có thể tự chữa lành các vết
thương thì em có quyền gây tổn thương cho ta ư?
- Nhưng!
- Không biết. Bắt đền đấy. Gây thương tích cho người ta rồi
còn cãi chày cãi cối để chối tội hửm?
Sao không nói lại chàng, em đành cúi đầu ấm ức, thỏa hiệp:
- Thế ngài muốn đền gì?!
Mai Lang Vương chỉ chờ có thế, chàng ghé đến gần, bảo em
thơm má. Sao phụng phịu hồi lâu mới miễn cưỡng chạm môi lên mặt chàng. Mai Lang
Vương hạnh phúc tận hưởng nụ hôn mềm mại đáng yêu ấy, đợi Sao dời ra một chút,
chàng nhanh nhẹn hôn lên má em.
Sao đấm đấm chàng bực bội, Mai Lang Vương cười mỉm, tiếp
tục ôm eo em và hôn thêm lần nữa. Sao đẩy chàng ra, Mai Lang Vương giữ chặt em
và độc chiếm khuôn mặt bé nhỏ. Nụ hôn rơi lên đôi má ửng hồng rồi dần dần trượt
xuống, phớt qua môi. Sao kinh ngạc, dùng tay che lấy miệng. Mai Lang Vương cười
tủm tỉm, đôi mắt nâu dịu êm thỏa mãn. Chàng vẫn chưa dừng lại, đáy mắt chợt
dâng lên những tia sáng lay động say mê. Chàng ôm lấy mặt em, tựa khăn đóng lên
mấn đỏ để em dần bình tĩnh rồi mới chầm chậm nâng cằm em lên.
Khi môi hai người sắp chạm vào nhau, Sao chợt run rẩy rụt
lại. Em quay đi, mắt rơi lên làn nước trong vắt dưới vại, rối bời vớt lấy những
cánh hoa chìm nổi rồi lại thả chúng xuống. Mai Lang Vương không vội vàng, chàng
nhẹ nhàng tiếp cận em, từng chút từng chút một. Thoạt tiên chàng thả thêm vài
đóa mai xuống vại để thu hút sự chú ý của em. Những đóa mai trôi nổi bồng bềnh
trên mặt nước nhanh chóng khiến Sao ngơ ngẩn, em vớt lấy một đóa hoa, xoay xoay
nó giữa hai ngón tay. Mai Lang Vương biết đây là thời cơ thích hợp, chàng liền
cẩn thận nâng cằm em lên một lần nữa.
- Sao, cho ta xin một nụ hôn đi nào.
Chàng cười khổ.
Em hơi đắn đo trước vẻ mặt xin xỏ khổ sở đó, thế nên tạm
thời không chối từ vội vã. Mai Lang Vương cười cười, chắc mẩm là mình sắp đạt
được ý nguyện rồi. Đôi môi tuấn mĩ nhè nhẹ lướt đến.
Ánh mắt hai người soi chiếu vào nhau, mâu quang trong vắt
in rõ hình bóng của đối phương. Cảm xúc nhớ nhung, lưu luyến giữa lồng ngực
bùng nổ. Bao nhiêu yêu thương xưa cũ đồ ùa về, dạt dào tha thiết.
Đây là nụ hôn đầu tiên. Dù ở gần nhau lâu như thế, yêu
nhau nhiều đến vậy, vẫn chưa một lần chạm môi. Mai Lang Vương nghe lòng rạo rực,
đôi mắt nâu nhắm lại, tận hưởng nụ hôn mà chàng đã chờ đợi từ rất lâu, rất lâu
rồi.
Sao dùng đóa mai trên tay ướm lên môi chàng.
Mai Lang Vương sững người.
Em đang dùng hoa để chặn nụ hôn.
Chàng u uẩn nhìn em, vẻ mặt tiu nghỉu. Sao không nói gì,
em chỉ buông đóa mai ra. Đóa hoa lả lướt rơi từ môi chàng xuống. Mai Lang Vương
đưa tay bắt lấy nó, mắt vẫn không rời khỏi em. Chàng quyết định hỏi rõ:
- Tại sao không cho ta hôn?
Sao nhăn mày, không nhìn chàng. Em chỉ chăm chú rơi mắt
lên nền sân đỏ rực. Cuối cùng em dùng hết sức mà thoát khỏi vòng tay chàng rồi
rời khỏi vại nước. Mai Lang Vương không giữ em vì trông sắc mặt em rất tệ. Khi
em lướt ngang qua chàng, em đã trả lời.
- Nụ hôn chỉ dành cho chồng em thôi!
Em nói rồi chạy mất hút.
Mai Lang Vương đơ ra, nhìn theo em. Chàng đột nhiên cảm
thấy lồng ngực thật đau đớn. Đôi mắt nâu sững sờ và tan vỡ. Mày kiếm dần chau lại.
Chỉ dành cho chồng em ư?
Chàng thất thần.

Nhận xét
Đăng nhận xét