Mai nở dưới Sao: Chương 28: Bí mật của 'Vì Sao Lõi' - Phần 3

Việc Nùng Tậu đùa giỡn với em, Sao không có nửa lời oán trách bởi vì em đã bị chàng đùa giỡn quen rồi, sớm đã mất cảm xúc với việc ấy, không còn cảm thấy ấm ức hay buồn bực gì nữa. Sao đến tìm Nùng Tậu vào ngày hôm sau và lấy lý do bận việc mà bày tỏ mong ước không muốn học võ nữa. Nùng Tậu không nói gì, trầm ngâm ngồi trên sập lau rìu. Dù em lấy cớ gì thì chàng cũng đoán được nguyên nhân thật sự phía sau rồi. Hẳn là tên Mai Thần đó đã tác động đến em.

Nùng Tậu ở lại Mai Viện thêm hai tháng thì phải quay về Cổ Loa. Nguyên nhân là do năm mới lại đến rồi, lần này vua Hùng không cho chàng lưu lạc xa xứ nữa, ông bắt chàng phải trở về đón tết cùng gia đình. Nùng Tậu tuân lệnh cha và khởi hành đi, lúc sắp lên thuyền, chàng dặn với Sao rằng sẽ trở lại sớm, em hãy đợi chàng.

Quan Lang đi rồi thì Mai Lang Vương có toàn thời gian để ở bên Sao, tuy nhiên, vào dịp cuối năm thì em và chàng đều cùng bận tối mặt, thế nên cả hai cũng chẳng có không gian riêng tư nhiều. Mãi, chuỗi công việc điên cuồng đổ dồn của cuối năm mới kết thúc. Mọi người nghỉ ngơi, đón giao thừa và tết cùng nhau, rồi thì tết cũng qua nhanh như lúc nó đến vậy.

Sau tết, Mai Lang Vương phải lao vào công việc trở lại, Nùng Tậu thì vẫn chưa về, Sao nghe phong thanh rằng chàng ta phải ở lại Cổ Loa thêm vài tháng nữa thì mới có thể tiếp tục đến Tây Nam ngao du. Mai Lang Vương nhân lúc Nùng Tậu bị trói chân ở Cổ Loa, cố tình cày bừa chăm chỉ một chút để sắp xếp được ít thời gian, muốn đưa Sao đi chơi.

Thật ra, chàng vẫn còn khó chịu vụ rong chơi của em và Nùng Tậu năm ngoái. Bởi vì chàng lúc nào cũng bận, tết thì nghỉ được đúng ba ngày, chàng lại dành thời gian đó để đi thăm hỏi người này người kia, thế nên chẳng thể đưa em đi đâu. Chàng biết Sao rất thích ra ngoài, chàng tha thiết muốn đưa em đi du xuân một lần, vậy mà công việc cứ ngăn cản chàng.

Vì vậy, lần này Mai Lang Vương quyết tâm sẽ đưa em đi chơi một chuyến, dù gọi là 'du xuân' thì hơi khiên cưỡng bởi vì giờ đã qua tháng giêng lâu rồi nhưng chàng cứ ngầm xem đó là chuyến du xuân.

Khi chàng chuẩn bị xong hết mọi thứ và thông báo với em, Sao vui mừng đến mức reo vang khắp nhà. Mai Lang Vương chưa từng thấy em vui như vậy kể từ lúc em quay trở về bên chàng. Nụ cười rạng rỡ đó khiến rất nhiều kỉ niệm hiện về trong tâm trí, Mai Lang Vương nhìn em đến ngây người. Trong phút chốc, chàng như được đưa trở về quá khứ, nhìn thấy Sao ngốc nghếch ban đầu.

Hai người thay thường phục và đi bộ đến phía nam, Mai Lang Vương nói rằng ở đó có một cánh rừng nhỏ, động thực vật phong phú. Họ di chuyển bằng phương tiện công cộng. Đây là lần đầu tiên Sao được đi thứ phương tiện ấy, từ trước đến nay em chỉ đi phương tiện riêng thôi.

Mạng lưới phương tiện công cộng ở Thần giới rất dày đặc, đó là những chiếc thuyền lớn khởi hành từ các bến cố định và di chuyển trên những tuyến đường cố định. Mai Lang Vương đưa em đến bến thuyền và mua vé. Vé thuyền không phân biệt bình dân hay cao cấp, khi đã mua rồi thì ai cũng như ai. Trên thuyền có bố trí chỗ ngồi nhưng lúc em và chàng lên thì khắp nơi đều đã chật kín cả rồi. Mai Lang Vương tìm mãi mới được một ghế trống bên mạn thuyền, chàng nhường cho em còn bản thân thì đứng. Hai người im lặng thưởng thức phong cảnh tuyệt đẹp bên dưới.

Di chuyển tầm một canh giờ thì họ đến nơi. Vì thuyền công cộng sử dụng đến hai cặp cò cánh tiêu nên tốc độ rất nhanh. Từ xa, Sao đã nhìn thấy cánh rừng mà chàng nói, đó là khu rừng tràn ngập những cây gỗ màu trắng, lá dài và hẹp như lá liễu, hoa xanh xanh trắng trắng, li ti như hoa nhãn, trên thân gỗ tỏa ra hương thơm thanh tao trong trẻo. Hai người xuống bến tiếp tục đi bộ vào rừng. Từ bến vào rừng là một đoạn đường không ngắn nhưng Mai Lang Vương cốt là muốn cùng em đi dạo mà. Chàng tận hưởng cả chuyến đi, không phải chỉ chăm chăm muốn đến khu rừng, nếu chỉ muốn đưa em đến đó chàng đã dùng Lâu thuyền hoặc Mông đồng thuyền rồi.

Họ vừa đi vừa la cà chỗ này chỗ kia, hai bên đường rợp kín những cánh đồng hoa. Đây là một làng hoa, người ta trồng đầy các loài hoa rực rỡ. Những cánh đồng hoa nối tiếp nhau trải rộng đến chân trời, tựa như một tấm thảm khổng lồ, ngát hương và kiều diễm.

Khi trời trở chiều, họ vẫn còn cách khu rừng một đoạn. Mai Lang Vương cũng không vội, chàng đang định dựng lều ngủ ở ven đường một đêm rồi ngày mai mới vào rừng. Trong lúc chàng tính toán chỗ dựng lều thì nghe tiếng Sao gọi í ới. Mai Lang Vương quay lại nhìn, liền thấy em đang khập khiễng vác một người trên vai.

Người mà Sao mang về là một cụ bà. Sao bảo đang đi thăm thú xung quanh thì em thấy cụ ngất ở bên đường, bên cạnh còn có hai thúng nước đổ ngã, có vẻ bà cụ đang gánh nước về nhà thì gặp chuyện. Mai Lang Vương đưa bà vào bóng cây, thực hiện các bước sơ cứu để giúp bà mau chóng tỉnh dậy. Khi chàng đang day huyệt nhân trung cho bà thì Sao trở về, em đi nhặt hai thúng nước.

Hồi lâu sau, bà cụ hồi tỉnh, khi biết mình được hai người giúp đỡ, bà vô cùng cảm kích. Ba người ngồi đó trò chuyện một chốc, bà cụ ngỏ ý muốn mời cả hai về nhà, nhà bà cũng gần đây thôi. Hai người vốn định từ chối vì không muốn gây phiền hà cho gia chủ nhưng cụ bà cứ mời mãi, chàng và em cũng chỉ đành tiếp nhận thịnh tình này. Khi về đến cổng nhà, chồng bà sốt sắng chạy ra ôm vợ. Bà kể cho chồng nghe cuộc gặp gỡ, cụ ông rất biết ơn, rối rít mời hai người vào nhà nghỉ ngơi.

- Các cháu là vợ chồng à?

Ông cụ trao cho Mai Lang Vương một chén trà, cười hỏi.

- Không ạ…

Sao lên tiếng.

- Chúng cháu là…

- Vâng, bọn cháu mới cưới, đang tận hưởng trăng mật.

Vừa mới nói đến đó em đã bị chàng chen lời. Giọng chàng rất dõng dạc, át hết cả tiếng em thành ra cụ ông và cụ bà chỉ nghe mỗi lời chàng. Hai người nhìn nhau rồi cười khúc khích, cụ bà chợt hỏi:

- Đi trăng mật sao không đến nơi khác mà đi? Ở đây hoang sơ hẻo lánh, lại không có nhà trọ, hai vợ chồng lang thang trên đường ngủ vờ ngủ vật vậy sao được?

Mai Lang Vương cười khổ, nhìn em bằng ánh mắt yêu thương chiều chuộng mà đáp:

- Vì vợ cứ đòi vào rừng, hết cách nên cháu đành chiều theo thôi. Sao cũng được cả, miễn em ấy thích là tốt rồi. Nếu không em ấy sẽ ủ ê suốt ngày, cháu bận lòng lắm.

- Cậu yêu vợ thật đấy.

Cụ bà phì cười, lại nhìn sang Sao, tấm tắc nói:

- Cháu có phúc lắm mới lấy được chồng như cậu ấy nhé!

Sao đỏ bừng mặt lúng túng, cụ ông bật cười giòn giã còn Mai Lang Vương thì ý vị cong môi.

 

 

Mọi người trò chuyện một chốc thì cụ bà lại phải rời khỏi nhà tiếp tục đi gánh nước, cụ ông thì phải bổ cho xong mớ củi phía sau. Sao và Mai Lang Vương lặng người khi thấy họ tuổi già mà còn phải làm những việc nặng nhọc này, cả hai lập tức can ngăn. Mai Lang Vương bảo rằng vì hai người cho em và chàng nghỉ lại nên chàng sẽ giúp đỡ. Cụ ông thoạt tiên từ chối nhưng vì Mai Lang Vương tỏ thái độ rất kiên quyết, cuối cùng hai ông bà phải đành để chàng làm.

Mai Lang Vương cởi áo ngoài ra và để mình trần đi gánh nước. Trong lúc chàng kín nước thì Sao ở nhà bổ củi. Mai Lang Vương kín đầy mấy vại nước xong, trở về thấy em đang cầm rìu khệ nệ bổ xuống thì cau mày. Chàng gõ đầu em một cái, nhấc em lên và ngồi vào vị trí đó.

Sao tần ngần đứng bên cạnh, nhìn từng động tác dứt khoát gọn gàng của chàng mà hổ thẹn. Chàng bổ nhanh và điệu nghệ thật. Chàng bấy giờ chỉ mặc mỗi chiếc quần lá tọa[1]. Thân trên cởi trần khiến cơ bắp luôn được che đậy dưới lớp áo dài lộ rõ mồn một. Mồ hôi chảy xuống, trượt theo những thớ cơ gợi cảm. Cực kì nam tính và quyến rũ.

Sao quay đi vội vàng.

- Gì vậy?

Chàng hỏi khi thấy em trở nên lúng túng mất tự nhiên.

- K… Không có gì ạ!

Đúng lúc này thì cụ bà đi ra sân sau lấy nước chuẩn bị nấu cơm, Mai Lang Vương nhân cơ hội liền nói:

- Vợ, anh khát.

Sao trừng mắt, nhìn chàng cáu giận. Mai Lang Vương cười trêu chọc. Cụ bà nghe chàng nói, lập tức gọi Sao đến, đưa cốc nước cho em, bảo em mang ra cho chồng. Sao ngượng chín cả người nhưng không dám phản bác, chậm chạp mang nước ra. Mai Lang Vương gác rìu sang bên, đón nước em đưa, vừa uống vừa nhìn em rất thích ý.

Đến tối, mọi công việc cũng hoàn tất cả, mọi người dùng bữa cùng nhau và chuẩn bị đi ngủ. Nhà của hai cụ có một phòng riêng, cụ ông thì ngủ ngoài nhà trước, Sao được cụ bà dặn là vào phòng. Mai Lang Vương vốn đã quen dùng phòng riêng rồi nên không suy nghĩ gì mà bước vào đó theo em. Chàng vừa đi vừa nghe lòng hân hoan, chàng sẽ lợi dụng việc hai người đang giả làm vợ chồng này mà dụ dỗ em cho chàng ngủ cùng. Nào ngờ đi chưa được hai bước vai chàng đã bị cụ ông giữ lại, Mai Lang Vương sững người, ngạc nhiên, cụ ông cười cười:

- Dù đây là trăng mật của vợ chồng cậu nhưng mà xin lỗi nhé, đàn ông ngủ nhà ngoài, đàn bà ngủ nhà trong[2], cậu phải xa vợ mình đêm nay rồi.

- Vâng…

Mai Lang Vương đáp, những tia lấp lánh trong mắt cứ lần lượt tịt mất.

Mai Lang Vương ngủ ngoài nhà trước với cụ ông còn Sao ngủ trong phòng với cụ bà. Lúc hai người đang sửa soạn đi ngủ thì nghe thấy cụ ông nhắc nhở Mai Lang Vương, cụ bà lại bảo với Sao:

- Còn son nên cậu ấy hăng sức cũng phải.

Sao ngồi bó gối trên giường, em không cố hiểu lời bà cụ.

 

Theo bàn bạc trước đó giữa hai người thì sáng hôm sau họ sẽ lên đường ngay, nhưng khi Mai Lang Vương ngả lưng lên giường tre ngoài nhà trước, chàng đã nghe thấy một tiếng cót két mãnh liệt. Chiếc giường rung lắc hồi lâu, khiến chàng ngủ mà thấp thỏm không biết khi nào nó sẽ sập xuống. Mắt nhìn lên trần nhà, thấy mái nhà dột nát, ban sáng chàng đi kín nước về, nhìn quanh hàng rào, trông thật tàn tạ xác xơ. Mai Lang Vương không đành lòng nhìn vợ chồng ông cụ sống cảnh neo đơn trong căn nhà tồi tàn cho nên bàn với Sao rằng sẽ nán lại nhà họ thêm một ngày.

Sao hiển nhiên đồng ý với chàng, buổi sáng khi vợ chồng ông cụ đi ra đồng hoa làm việc thì hai người ở lại trông nhà. Sao chuẩn bị cơm nước cho bốn người trong khi Mai Lang Vương sửa lại mái nhà, đóng chiếc giường mới và dựng lại hàng rào. Khi chàng làm việc, Sao ngồi bên hiên nhà nhìn ra chăm chú. Mai Lang Vương đang làm việc nặng nhọc nên dứt khoát cởi trần, chàng đứng bên vườn dùng xẻng đào đất, động tác thật gọn gàng mạnh mẽ. Sao chóng cằm ngắm chàng mãi, những giọt mồ hôi ấy đang rơi.

Nếu so về sự khéo léo và siêng năng thì Vương hơn hẳn Quan Lang. Sao quan sát hàng rào mà chàng dựng, trông nó tinh xảo hơn hàng rào mà Quan Lang làm nên nhiều. Mai Lang Vương làm việc gì cũng tỉ mỉ và chăm chú, chàng thường im lặng và tập trung cao độ, dù là lúc xử lý công văn hay đào đất đi nữa thì dáng vẻ nghiêm nghị trác tuyệt vẫn không hề thay đổi.

Mai Lang Vương đào xong đất thì đứng thẳng dậy lau mồ hôi. Đôi mắt nâu hơi hé sang, khi nhìn thấy em ngồi đó, chàng lại cười mỉm đắc ý, cất giọng:

- Vợ, ra lau mồ hôi cho anh.

Sao nghe chàng nói mà thẹn đùng đùng, nhưng em không làm khác được. Sao đi đến cẩn thận lau mồ hôi cho chàng. Tay em lóng ngóng quệt qua quệt lại khuôn mặt, sau đó phớt lên phớt xuống cổ và ngực. Mai Lang Vương phì cười, giữ tay em và ấn chặt vào ngực, chậm rãi di chuyển.

- Ngài làm cái gì vậy?!

- Lau thế này mới hết, lau phớt thế kia thì sao khô mồ hôi được?

Chàng cười trêu.

Sao không ý kiến gì nữa, Mai Lang Vương dùng tay em mà di chuyển chiếc khăn khắp bờ ngực trần nam tính. Khăn đi đến đâu, Sao có thể cảm thấy rõ rệt từng thớ cơ gồ ghề đến đó. Em đỏ bừng bừng, lắp bắp:

- Đ… Được chưa? Sạch chưa hả?

- Ừm, được rồi.

Mai Lang Vương đã bắt nạt em đủ, chàng tha cho em.

Buổi chiều khi hai vợ chồng ông cụ về, thấy nhà được sửa sang tươm tất đẹp đẽ, họ không khỏi xúc động và ngỡ ngàng. Ông cụ kéo Mai Lang Vương ra sau vườn, tâm sự điều gì đó còn bà cụ thì cứ nắm tay Sao mà lau nước mắt. Hai người ở lại nhà họ đêm đó rồi sáng mai lên đường sớm. Trước khi ông cụ đi ra đồng, ông dành thời gian uống trà cùng Mai Lang Vương, hai người đàn ông nói rất nhiều chuyện. Sao loáng thoáng nghe được một phần câu chuyện khi mang bữa sáng ra cho họ.

- Cậu không phải là cư dân bình thường đúng không?

Mai Lang Vương nâng chén trà, mãi không đáp.

- Tuy cậu còn trẻ nhưng cung cách rất khác biệt, cách cậu đi đứng nói cười đều khác hẳn với dân thường chúng tôi. Hàng rào và mái cậu lợp rất kĩ lưỡng, đặc biệt là hàng rào, chỉ có thợ mới dựng được hàng rào tinh xảo như thế thôi.

Chàng trầm ngâm một lúc rồi cười nhẹ:

- Bác đừng suy nghĩ nhiều, cháu chỉ là người qua đường thôi.

Ông cụ hướng sang chàng, đôi mắt già nua lặng dần lại.

Chàng mỉm môi, chậm rãi nói:

- Bác chỉ cần xem chúng cháu như người qua đường là được rồi.

Ông cụ im lặng một lúc rồi run run ôm lấy chén trà, thốt lên:

- Vâng.



[1] Loại quần mà những người đàn ông xưa thường sử dụng.

[2] Lễ quy của người Việt xưa, hiện tại ở một số vùng nông thôn vẫn còn áp dụng.

Nhận xét