Mai nở dưới Sao: Chương 27: Vùng không gian vây kín thứ năm - Phần 5
Hôm sau khi Sao thức giấc, em đã thấy mình ở trên thuyền.
Sao bật dậy, chạy vội ra khoang trước, Mai Lang Vương và Lãm đang làm việc,
nghe thấy tiếng guốc liền chú ý đưa mắt đến. Sao đỏ mặt, bối rối, em không biết
tại sao mình lại ở đây. Mai Lang Vương cười ý vị, vừa phê duyệt công văn vừa bảo:
- Em ngủ say quá gọi mãi không dậy, ta đành mang em lên
thuyền thôi.
Sao bây giờ mới hiểu ra, em rối rít cảm ơn chàng rồi
không ở đó làm phiền nữa mà chuẩn bị cá nhân cẩn thận rồi đến hầu Quan Lang.
Nùng Tậu đang uống trà trên lầu, nhìn mây trời đăm chiêu. Quan Lang không tỏ vẻ
khó chịu vì em đến hầu chậm trễ.
Hai người ngồi trên tầng lầu vừa thưởng nắng gió vừa trò
chuyện cùng nhau, Nùng Tậu nói rằng chàng cứ nghĩ là lần này em sẽ không đi
cùng chứ, nào ngờ lúc sắp khởi hành lại thấy tên Mai Lang Vương đó bế em trong
tình trạng say ngủ lên thuyền, lúc đó em còn ôm chặt chăn, miệng thì ngáy o o.
Sao nghe Quan Lang nói mà đỏ cả mặt, em biết là chi tiết 'miệng ngáy o o' là do
chàng thêm thắt vào thôi. Không, giả như đó có là sự thật thì em cũng không
tin. Em sẽ chối bỏ nó để sự tự tin của bản thân không bị ảnh hưởng.
Quan Lang lại nói, Mai Lang Vương thuật lại cho chàng
nghe việc em dùng cả thuật dịch chuyển để đến tìm hắn. Tất nhiên, Mai Thần đã
lược bỏ những chi tiết nhạy cảm đi. Mai Lang Vương thấy em quá quyết liệt, hơn
nữa còn sẵn sàng làm tổn hại bản thân để xin đi cùng thì mềm lòng, cho nên mới
mang em theo.
Nùng Tậu kể xong, nhìn em đầy quan tâm rồi hỏi han tình
hình sức khỏe của em. Sao thành thật trả lời chàng rằng em đã đỡ nhiều rồi.
Nùng Tậu bảo em nên lấy dây chuyền vảy sấu mà chàng tặng đeo lên người để cơ thể
phục hồi nhanh hơn, từ nay đừng sử dụng thuật dịch chuyển nữa, cơ thể của em
không thích hợp với nó đâu.
Sao cảm kích sự quan tâm của Quan Lang, em cười gượng cho
chàng hay rằng dù em có muốn dùng thuật dịch chuyển cũng không được. Em quên mất
cách khởi động nó rồi, hôm qua là do em may mắn, 'chó táp phải ruồi' nên mới
dùng được một cách bất chợt thế thôi. Nùng Tậu nghe vậy thì yên tâm hơn. Chàng
cũng không nói sâu xa gì đến vấn đề thuật dịch chuyển nữa kẻo em lại tò mò đòi
học.
Trong cuộc trò chuyện cùng Quan Lang đó, Sao lại thu thập
thêm một ít thông tin về hồ Độn. Độn là con cá sấu cuối cùng trong chuỗi các
con sấu nhỏ của Năm Chèo. Cái tên 'Độn' của nó không phải do các vị thần đặt mà
là do những con sấu khác gán lên người nó.
Không ai biết tại sao nó lại bị các bạn sấu khác gọi là
'Độn', tuy vậy, Độn không hề độn như tên của nó, nó là một con cá sấu rất thông
minh. Nó luôn tính toán chiến thuật tấn công rất sắc sảo và không bao giờ phung
phí sức lực vào những đòn đánh thừa. Đã có rất nhiều vị Thần, rất nhiều dũng
sĩ, thậm chí là Vương, vùi xác trong mõm nó.
Không có khả năng tàn hình như Chớn, không thi triển các
thuật pháp để tự bảo vệ mình như Lì, Bướng và cũng không có thân hình to lớn như
Hỗn, kĩ năng của Độn là lớp áo giáp cứng như kim cương bao quanh người. Những
con sấu nhỏ vốn đã có lớp da dày chắc nhưng da của Độn còn dày và cứng hơn thế
nhiều. Nhờ có lớp vảy chắc chắn đó mà chẳng vị thần nào hạ được nó. Độn chính
là con cá sấu khó xơi nhất.
Vùng không gian vây kín của Độn nằm ở tận cùng phía bắc.
Trên khoảng không có độ cao ngang với khu vực của Văn Phủ. Để đến được hồ Độn
thì sẽ đi qua Khau Phạ - Quê hương của Mai Lang Vương. Thật ra Khau Phạ chỉ là
nơi có cổng thông hành, còn quê hương của chàng - Hoa giới thì nằm ở phía sau cổng
thông hành ấy cơ. Thế nhưng người ta đã quen gọi Hoa tiên là người dân Khau Phạ,
kể cả bọn họ cũng nhận gốc gác ở đó, vì vậy, mỗi khi giới thiệu tên họ, Hoa
tiên đều gán thêm hai chữ Khau Phạ vào trước tên mình.
Thuyền di chuyển mất mười hai ngày thì mới đến được hồ Độn.
Lúc đi qua một vùng núi đồi chót vót, ẩn trong mây mù, tràn đầy những thửa ruộng
bậc thang kì vĩ, Sao thấy Mai Lang Vương bỗng dưng rời khỏi khoang làm việc và
đi ra mạn thuyền, lặng lẽ nhìn xuống. Dáng vẻ của chàng thật trầm ngâm. Tà áo
thêu hoa không tung bay phần phật rực rỡ như mọi khi mà đong đưa nhẹ nhàng, tựa
như một nỗi nhớ quê sâu kín.
Kể từ sau đêm đó, Mai Lang Vương đã cử xử bình thường trở
lại với em. Chàng không còn cáu bẳn với mọi người nữa, cũng không cho em quá
nhiều thời gian ở bên Quan Lang. Mai Lang Vương lại gọi em đến hầu như cũ và chỉ
cần có thời gian rảnh thì chàng sẽ tìm đến em ngay. Người trở nên bực mình nổi
quạu lần này lại là Nùng Tậu, bởi vì Mai Lang Vương hầu như đã giành hết thời
gian của em và chàng ta không được gần em như xưa nữa.
Khi đêm tối đến, Mai Lang Vương lại đi vào phòng em. Hai
người vẫn như cũ gần gũi nhau nhưng chàng thì không còn nhắc đến vụ cưới xin nữa,
những cử chỉ dành cho em hiền hòa và chừng mực hơn. Chàng cũng không còn gọi em
là vợ hay tự nhận là chồng, có vẻ chàng đã ẩn nhẫn trở lại. Sao không từ chối sự
ve vãn của chàng nhưng tuyệt nhiên không cho phép chàng lấn lướt hơn nữa. Mai
Lang Vương vẫn phải ngủ dưới sàn và không được hôn em.
Sau thời gian dài di chuyển, hồ Độn cũng hiện ra trước mắt.
Nơi mà Độn sinh sống không có gì khác so với những bạn sấu của mình, vẫn là một
cái hồ lớn chứa đầy thứ nước màu xanh ngọc. Điểm khác biệt ở đây chính là khu rừng
bao quanh hồ, rừng Độn không phải là một rừng mưa nhiệt đới đầy những loài hoa
cỏ, dây leo kì lạ mà lại là một rừng cây ăn quả.
Chẳng biết quả của rừng có ăn được không nhưng nơi đó có
vô số giống cây, ra đầy vô vàn loại quả khác nhau. Nhìn từ trên cao, khu rừng
như một tấm thảm sặc sỡ sắc màu. Gió lướt qua nó và cuốn theo hương thơm ngào
ngạt của quả chín. Sao đứng trên thuyền sáng rỡ mắt nhìn xuống, so với các khu
rừng trước, em đặc biệt thấy phấn khích với khu rừng này hơn cả.
Mai Lang Vương bàn bạc chiến thuật với Nùng Tậu, sau đó
cúi xuống bên em, dặn dò đôi lời. Những gì mà chàng dặn không khác biệt so với
lúc diệt Bướng trước đó. Sau khi chàng và Quan Lang rời khỏi thuyền thì tiểu đồng
lập tức điều khiển cò nâng thuyền lên cao. Sao đứng bên mạn thuyền mà chờ các
chàng về. Trận chiến trước, hai người họ giải quyết Bướng trong vòng chưa đầy nửa
canh giờ. Độn tuy có lớp vỏ cứng, là con sấu mạnh nhất trong năm con sấu nhỏ,
nhưng với sự kết hợp của Vương và Quan Lang, hẳn nó cũng chẳng chống chịu được
bao lâu.
Suy đoán của Sao đã sai, mãi tới chiều muộn, hai người họ
mới quay lại. Sao giật mình sửng sốt, sở dĩ em kinh hoảng đến vậy là vì, dù họ
đã về nhưng tay em không hiện lên hình tam giác nào. Sao chạy ra đón họ, người
Quan Lang đầy mồ hôi. Mai Lang Vương cũng không khá hơn, khuôn mặt tuấn mĩ
nghiêm nghị và tối sầm.
- Vương, Quan Lang, chuyện gì vậy?
Sao nâng khăn cho hai chàng, sau đó dâng nước và lo lắng
hỏi.
- Quá cứng, lớp vảy quá cứng, không thể phá được.
Nùng Tậu lắc đầu, nhìn lưỡi rìu chăm chú. Rìu của chàng
hiện thời đã cẩn đến bốn mảnh vảy sấu, ấy vậy mà không thể gây ra cho Độn bất
kì vết thương nào, dù chỉ là vệt xước nhỏ.
- Dù nó có cứng cáp như thế nào thì cũng chỉ là phòng thủ.
Mai Lang Vương khoanh tay, chợt nói. Chàng nhìn về hồ Độn
phía xa, lạnh lùng buông giọng:
- Lớp vỏ có cứng thế nào thì khi bị công kích với sức mạnh
lớn trong thời gian lâu dài cũng phải nát ra thôi.
Độn không có sức mạnh đặc biệt, không có thân hình khổng
lồ nhưng lại có lớp vảy rất cứng. Nó di chuyển chậm chạp, tuy thông minh và biết
tính toán chiến thuật tấn công nhưng với điểm yếu về tốc độ đó, nó không phải
là đối thủ của Mai Lang Vương và Nùng Tậu, nói cho cụ thể hơn, nó không thể đe
dọa đến tính mạng của hai chàng, đó là lý do mà Mai Lang Vương bảo rằng 'dù nó
có cứng cáp thế nào thì cũng chỉ là phòng thủ'.
Tuy nhiên, sự cứng cáp của nó không phải là tầm thường,
dù nó không thể gây nguy hiểm cho các chàng nhưng chính các chàng cũng không thể
làm gì nó. Mai Lang Vương cho rằng chỉ cần gia tăng sức mạnh tấn công lên lớp vảy
cứng của nó và kiên trì giữ lực tấn công ấy một khoảng thời gian lâu dài thì lớp
vảy sẽ không chịu nổi nữa mà nát ra. Nhưng, chàng đã lầm.
Sau năm ngày tấn công liên tục lên Độn, với lượng thần lực
khổng lồ và những đòn phải nói là mạnh và dữ dội nhất của hai chàng, Độn vẫn chẳng
hề hấn gì. Thậm chí, nó dường như đã xem những đòn mà hai người giáng lên nó
như những cú gãi ngứa. Độn càng lúc càng đắc ý, nó quẫy đuôi gầm vang ầm trời.
Mai Lang Vương và Quan Lang chiến đấu với nó liên tục, phát tiết một lượng lớn
sức mạnh trong thời gian dài, rốt cuộc thể lực tổn hao nghiêm trọng. Chiều nào
các chàng trở về, Sao cũng thấy cả hai mệt rã rời. Quan Lang lập tức đi nghỉ
còn Mai Lang Vương thì vẫn phải làm việc, tuy nhiên, đêm xuống chàng không còn
ôm em nổi nữa, chàng thường ngủ quên mất trên người em.
Sang ngày thứ bảy, Quan Lang đã để lộ sơ hở, khiến Độn lợi
dụng tấn công. Nếu Mai Lang Vương không kịp thời dùng cội mai bọc chàng lại thì
Nùng Tậu đã mất một chân rồi. Giờ thì hai chàng đã hiểu lý do vì sao có vô số
Vương, thần chết trong bụng nó. Độn sẽ không dồn dập tấn công ngay lúc đầu, nó
đợi con mồi mất sức dần. Khi con mồi mệt mỏi và đánh mất cảnh giác, nó mới chầm
chậm lật ngược thế cờ. Mai Lang Vương liếc mắt nhìn nó, sau khi tấn công hụt,
nó lập tức trốn biệt dưới hồ ngay. Nó rất biết cách sử dụng các lợi thế của
mình, ngay cả những điểm yếu, cũng bị nó biến thành điểm mạnh.
Hai chàng tự nhắc nhở chính mình phải cảnh giác hơn,
không được lơ là phòng bị với con vật. Thời gian tiêu diệt nó càng lúc càng bị
kéo dài ra so với dự kiến. Trong đêm thứ chín, Sao quá sốt ruột nên quyết định
năn nỉ Mai Lang Vương cho em xuống khu rừng nghiên cứu. Mai Lang Vương ban đầu
không chịu, bảo rằng rất nguy hiểm vì Độn có thể tấn công lên bờ bất cứ lúc
nào, chàng không muốn em rơi vào tầm ngắm của nó. Tuy nhiên, dù chàng nghiêm
nghị và sắt đá thế nào thì cũng chịu thua trước sự nài nỉ của em. Khi Sao sử dụng
một vài thủ thuật nũng nịu, kết hợp với vẻ quyến rũ mê hoặc, Mai Lang Vương lập
tức xiêu lòng. Chàng đồng ý cho em xuống rừng nhưng tuyệt đối không được đến gần
hồ Độn. Mai Lang Vương thậm chí đã bố trí kết giới quanh hồ để bảo vệ em.
Kể từ đó, hai chàng tiêu diệt Độn ở hồ còn Sao thì dựng lều
nghiên cứu trong rừng. Vì hai chàng ở đó cả ngày nên em cũng không về thuyền
làm gì, khi nào hai chàng mệt thì có thể đến lều của em nghỉ ngơi một chút. Sao
rong ruổi trong rừng suốt mấy ngày trời. Khu rừng có rất nhiều hoa quả kì lạ và
em mê mải với chúng. Đến ngày thứ tư ở trong rừng, em chợt tìm thấy một loại
cây rất lạ, lá của nó trông giống như lá bưởi nhưng quả thì to và có dạng hồ
lô.
Nhìn lớp vỏ mọng nước ngon mỡ màng, Sao nuốt nước bọt và
thật sự rất muốn cắn một miếng. Em lấy khăn lau sạch bề mặt quả, sau đó há miệng
định tớp một miếng lớn, nào ngờ chưa thưởng thức được quả ngon, em đã bị cốc đầu
một cái, trái cây thơm lừng cũng lọt thỏm xuống, lăn vài vòng, dính đầy đất bẩn.
Sao xoa đầu rồi u oán ngẩng lên, Mai Lang Vương khoanh
tay chiếu mắt xuống em, đôi mắt nâu bực dọc và hung hãn. Trông bộ dạng đó, khí
thế của em rụt lại hết một nửa, Sao rụt rè cúi đầu, ngồi thu lu một góc.
Mai Lang Vương ngồi xuống bên cạnh em, nhìn đám quả hình
hô lô đang rung rinh trên cành rồi chậm rãi nói:
- Quả độc đấy.
- Sao ạ?!
Em giật thót.
Chàng nghiêm nghị hướng mắt sang em, giọng thật trầm:
- Khi ăn nó vào, lưỡi sẽ trở nên tê cứng và bắt đầu nổi
những mụn nước li ti. Những mụn nước đó sẽ lan dần ra khắp thân thể, kể cả các
cơ quan nội tạng. Các mụn nước phát triển đến lúc thích hợp thì sẽ vỡ tung, khi
chúng vỡ, người trúng độc sẽ chết. Tại các vị trí mà mụn nước vỡ, cây con sẽ mọc
lên, chúng sinh sôi trực tiếp từ cơ thể của người trúng độc và dùng cơ thể ấy
làm thức ăn.
Sao rùng mình.
Mai Lang Vương lại nhìn những cây con phát triển bên
dưới cây mẹ, nhẹ nói:
- Đám cây này phát triển từ xác của những động vật
quanh đây. Đó là lý do chúng tạo cho mình một vẻ bề ngoài hiền hòa và ngon miệng
như vậy.
Sau khi nghe chàng lý giải xong, Sao hết dám ngồi ở
đó, em trở lại lều. Mai Lang Vương đi theo em, trông chàng khá mệt mỏi. Lúc hai
người sắp về đến lều thì chàng bỗng dưng điểm chân, nhảy lên cành cây và đi mất.
Sao ngạc nhiên, em chẳng biết là chàng đi đâu.
Hồi lâu sau, khi em đã chuẩn bị xong bữa trưa thì
chàng quay về, Mai Lang Vương vào lều và ngồi xuống, đưa cốc cho em ý bảo em hầu
trà. Sao rót trà vào cốc và hầu chàng dùng bữa, đợi mọi công việc của em hoàn tất
hết, chàng mới thả lên tay em một nắm quả rừng.
- Vương?
- Nếu muốn ăn hoa quả thì bảo ta, ta sẽ hái về cho em.
Chàng nhắm mắt dưỡng thần, nhẹ nói.
Sao nhìn đám quả trong tay, lòng lại rối bời bời. Em
nâng một quả lên nhìn, nó thật lạ, dẹp và có hình lục giác. Trông nó như một
viên kim cương to lớn, vỏ bên ngoài thơm, đỏ và mọng nước như mận vậy. Sao cắn
một miếng, ruột bên trong thì lại giống táo, giòn và ngọt ngọt chua chua.
Nhận xét
Đăng nhận xét