Mai nở dưới Sao: Chương 28: Bí mật của 'Vì Sao Lõi' - Phần 2

Khi thuyền còn một ngày nữa là về đến Mai Viện thì vết thương của Mai Lang Vương lành lại hoàn toàn. Hôm ấy, như thường lệ Sao thức giấc trên giường chàng, em thấy Mai Lang Vương đang đứng bên cửa sổ, chậm rãi xoay xoay khớp vai phải. Động tác của chàng cẩn thận và bài bản, tựa như đang thử vận động để kiểm tra xem tình trạng của vết thương. Nắng tỏa vào cửa sổ phủ lên khuôn mặt tuấn mĩ, soi rọi đôi mắt nâu tuyệt đẹp đang chìm trong đăm chiêu.

Phía sau chàng, dưới sàn là tấm chiếu mà đêm qua em trải xuống. Trên tấm chiếu đó là chăn gối đã được xếp cẩn thận. Sao vui vẻ tâm tình, ngồi dậy và gập chăn. Mai Lang Vương hơi đưa mắt sang em, cười chào buổi sáng.

- Tay ngài vận động mượt mà như bình thường rồi ạ?

- Ừm.

- Có còn lưu lại chấn thương nhỏ nào không?

- Không. Bình phục hoàn toàn rồi.

Lời thông báo đó khiến Sao rất vui vẻ, vậy là em không còn phải lo lắng nữa. Sao rời khỏi phòng chàng, chuẩn bị đến hầu Quan Lang. Sau khi em đi, Mai Lang Vương cũng thay trang phục và đi lên lầu cùng dùng bữa với mọi người. Khi Vương và Quan Lang đều đã an tọa trên sập cả thì Lãm phờ phạc bước lên. Trông Lãm thật tàn tạ, hệt như cái lần mà Mai Lang Vương đưa Sao đến Vàm Thuật rong chơi cả tháng khiến chàng ta phải cáng đáng công việc một mình vậy.

Lãm đi đến, trèo lên sập của Mai Lang Vương, quên mất cả cởi guốc. Đôi guốc lộp bộp rơi xuống sàn thuyền, văng ra hai hướng lung tung. Mai Lang Vương liếc nhìn hai chiếc guốc rời rạc đó rồi lại nhìn sang Lãm, chàng ta thậm chí còn chẳng buồn chú ý đến ánh mắt chàng, Lãm che miệng ngáp dài một cái, mắt thâm quầng như bị người ta bôi nhọ nồi.

Quan Lang không nói gì cả, khung cảnh này ngày nào cũng thấy. Chàng vẫn còn đang gia công vảy của Độn. Cái vảy đó quá cứng, khiến chàng rất vất vả. Sao cẩn thận chỉnh guốc của Lãm lại ngay ngắn rồi chuẩn bị bữa sáng cho chàng ta. Lãm ngủ gà ngủ gật trong lúc dùng bữa.

- Chuyện ta bị thương mong đừng ai tiết lộ với các vị trưởng bối.

Mai Lang Vương rót chén trà cho Lãm tỉnh ngủ bớt rồi nói.

Sắc mặt mọi người đều đồng loạt biến chuyển nhưng chẳng ai phản hồi điều gì, xem như họ đã ngầm đồng thuận với chàng. Sau khi dặn dò xong như vậy, Mai Lang Vương trở lại với công việc còn Lãm thì được chàng tha cho đi nghỉ. Sao thấy chàng ta đang di chuyển về phòng thì đột nhiên đổ ngang vào vách nhà, ngủ mê ngủ mệt. Trông Lãm thật thê thảm, Sao vừa xót mà cũng vừa không nhịn được cười. Em bèn dìu chàng ta về phòng hộ.

Khi về đến Mai Viện, Mai Lang Vương phải lao vào làm việc quay cuồng ngay. Thời gian qua dù Lãm giải quyết thay chàng phần nào công việc nhưng vẫn như cũ, có một số việc chàng ta không thể can thiệp thay chàng. Mai Lang Vương làm đêm làm ngày khiến Sao rất xót, em cảm thấy vô cùng có lỗi vì chuyện ra như thế này cũng một phần do em. Sao vừa hầu hạ Nùng Tậu vừa tỉ mẩn hầu hạ chàng. Em không còn quay về phòng mình được nữa mà lúc nào cũng thức giấc trên sập trong phòng làm việc của chàng. Mãi đến hơn tháng sau, công việc mới thư thả, cả chàng và em bấy giờ mới được thảnh thơi.

Vừa được rảnh rỗi vài hôm, Sao đã ngay lập tức phấn khởi tinh thần mà đến tìm Nùng Tậu, nhờ Quan Lang dạy cho một vài thế võ. Em đã từng thấy Quan Lang luyện võ, quả là những đòn đánh đầy uy lực. Sao muốn học được những ngón võ ấy từ chàng.

Nùng Tậu ngồi trên sập uống trà, nghe em xin xỏ mà mày nhướng cao rất hứng thú. Chàng hỏi em tại sao tự dưng lại muốn học võ? Sao cười thật tươi, thành thật tâm sự rằng là vì nghe Trưng Vương dạy bảo, em thấy mình tràn trề năng lượng. Từ đó em cũng muốn học vài đòn võ để phòng thân. Nếu được, em thậm chí còn muốn học cách sử dụng một vài loại vũ khí nữa.

Nùng Tậu cười nhếch, thông tỏ. Quan Lang đặt chén trà xuống, nhịp tay lên đùi, đồng ý sẽ dạy em. Sao mừng rỡ, em hỏi chàng là có cần chuẩn bị gì thêm không? Quan Lang lắc đầu, bảo rằng chỉ cần dành nhiều thời gian ở bên chàng là được.

Vì đã bàn bạc với Nùng Tậu như vậy nên Sao dứt khoát cắt giảm thời gian sang hầu Mai Lang Vương để ở khu lưu trú học tập. Hơn nữa chàng cũng lành thương rồi, công việc đã trở về nhịp điệu cũ, em không cần phải quá chú tâm đến chàng nữa. Quan Lang làm cho em một thanh kiếm bằng tre. Trông nó chẳng có gì nguy hại cả, thô sơ và có phần buồn cười, chỉ là hai mảnh tre một dài một ngắn đính vào nhau bởi đinh. Phần cán đã được bọc vải để khi Sao cầm, tay em không bị xơ tre cứa đứt.

Nùng Tậu không bắt sao học gì nhiều, chàng trực tiếp làm mẫu chiêu thức rồi bảo em cứ thực hiện nó nhiều lần, tập đi tập lại đến khi nào động tác trở nên mượt mà và tao nhã thì thôi. Việc đó không khác gì so với lúc em học múa Chơ Ro với Chrau Lun Giao cả. Sao rất ngoan ngoãn, Quan Lang dạy thế nào thì em nghe vậy, Sao cứ luyện tập mãi một tư thế mà Nùng Tậu dạy, tập rất cần mẫn nhưng lần nào em cũng bị Quan Lang bắt lỗi.

- Không đúng, phải thế này.

Nùng Tậu ôm eo em và nắm lấy tay cầm kiếm của em, nhẹ nhàng vòng một đường kiếm tuyệt đẹp.

- Vâng.

Sao căng thẳng tiếp thu.

- Chân cũng không đúng.

Nùng Tậu dùng chân của mình tác động lên chân em, khiến bước chân Sao dần xê dịch. Khi tư thế của em đã vào đúng vị trí, chàng mới gật đầu hài lòng:

- Ừ, thực hiện lại đi.

- Vâng.

Sao tiếp tục vẽ một đường kiếm vun vút vào không trung, thế nhưng em vẫn không thể khiến Quan Lang vừa ý. Nùng Tậu lại ôm eo em và chỉ dạy một lần nữa. Trong lúc hai người luyện kiếm trong sân thì Mai Lang Vương khoanh tay đứng ngoài cổng tròn nhìn vào. Khuôn mặt tuấn mĩ đen kịt như trời giông.

 

 

Tối đó, khi em đến hầu chàng, Mai Lang Vương đã thẳng thắn hỏi em rằng chuyện gì đang xảy ra ở khu lưu trú vậy? Sao nghe ra sự hờn giận và hung hãn trong lời nói của chàng, em lập tức ngoan ngoãn trình báo, không dám giấu giếm chi tiết nào. Mai Lang Vương nghe em nói, mày cau chặt lại. Giờ thì chàng đã hiểu vì sao, lúc rời khỏi phủ Trưng Vương, chàng lại bận lòng khi trông thấy nụ cười hớn hở của em đến thế.

Mai Lang Vương không cho em học võ nữa, chàng bảo rằng Trưng Vương dạy bảo như vậy không có nghĩa là người muốn em phải đi học võ. Trưng Vương chỉ muốn em trở nên mạnh mẽ và có rất nhiều cách để trở nên mạnh mẽ chứ không phải chỉ cần học võ thì sẽ trở nên mạnh mẽ hơn. Em chỉ cần làm tốt việc của mình là được rồi. Sao không đồng ý, em cảm giác chàng đang hạ thấp khả năng của em, vì thế, em cãi chàng chem chẻm. Mai Lang Vương bất lực trước thái độ ương bướng đó, chàng gác chén trà lên khay, chẳng buồn ngồi ở giường tre nữa mà đi vào thư phòng làm việc.

Khi đêm muộn hơn và công việc của chàng thưa dần, Sao bắt đầu rời ra nhà chính mà dùng chổi lông gà giả làm kiếm để luyện tập lại tư thế em làm sai. Mai Lang Vương giải quyết công văn xong, đi khỏi thư phòng, ngó ra nhà chính, thấy em đang tập đi tập lại tư thế tức cười đó, chàng liền sầm mặt, khoanh tay đi đến.

- Thật là quá quắt.

Giọng chàng vẳng xuống từ trên đầu, Sao đang tập trung vào động tác nên không để ý đến sự tiếp cận của chàng. Mai Lang Vương ôm lấy eo và kéo em sát vào người, tay còn lại giữ tay cầm chổi của em.

- Hít sâu vào, thở ra chậm rãi, dẫn sức mạnh từ đỉnh đầu đi xuống, kết nối các trung tâm năng lượng trong cơ thể lại, đầu tiên là đỉnh đầu, sau đó là ấn đường, sau đó là cổ, tim, rốn, xương cùng và đáy thân.

Chàng dạy.

Sao lập cập làm theo lời chàng, khi em hít thở như chàng nói, thần lực bắt đầu lưu chuyển trong cơ thể dạt dào hơn, đến nỗi em có thể cảm nhận được sự di chuyển của chúng. Khi em đã dần ý thức được sự chuyển động của năng lượng, Mai Lang Vương mới cầm tay em mà vung một phát chổi về phía cột nhà.

Trong không trung có tiếng gió rít, cột nhà đột nhiên xuất hiện vết chém dài bằng một ngón tay, tuy không sâu nhưng gọn và sắc, tựa như vừa bị một thanh bảo kiếm chém trúng. Sao sững sờ, em nhìn cái chổi trong tay. Chổi này thậm chí còn chưa chạm vào cột, tại sao nó có thể tạo ra trên cột vết chém của kiếm được??? Sao vô cùng bàng hoàng, hoài nghi.

Mai Lang Vương vẫn chưa buông em ra, chàng dùng lực một chút, em liền đổ hẳn vào lòng chàng. Đôi môi bỡn cợt vờn lấy vành tai đỏ rực. Chàng mơn trớn những ngón tay nhỏ nhắn đang siết lấy đám lông vũ đính trên chổi, trầm giọng:

- Học võ không phải ngày một ngày hai mà học được. Không phải chỉ cần thực hiện lại động tác của người khác thì sẽ biết võ.

Sao ngẩn người, nín lặng, Mai Lang Vương tiếp tục nói:

- Em phải học từ những điều căn bản nhất, như việc hít thở chẳng hạn. Sau đó phải thực hiện các bài tập khắc nghiệt để rèn luyện phản xạ cũng như tăng sức mạnh cho cơ bắp. Những bài tập đó sẽ khiến cơ thể yếu ớt này rệu rã, đôi tay nõn nà không tỳ vết này chằng chịt vết chai. Em sẽ phải tuân thủ một chế độ ăn đặc biệt để đảm bảo năng lượng, cơ thể mảnh mai yểu điệu như lá liễu này sẽ trở nên thô kệch.

Dừng một chút, chàng nói thêm:

- Độ tuổi học võ tốt nhất là khi còn thiếu nhi, em đã qua lứa đó rồi. Em sẽ mất nhiều thời gian hơn để thuần phục các chiêu thức. Tại thế giới hỗn loạn này, người chỉ biết cầm kiếm vung vài đòn sơ đẳng thì không thể sống sót trong một cuộc chiến đâu.

- Vương…

- Quan Lang chỉ đùa em thôi.

Chàng kết luận.

Ngay từ lúc thấy Nùng Tậu dạy em bằng cách lố bịch đó là chàng đã nổi giận rồi, ngài ấy chỉ muốn lợi dụng để ve vãn em. Nếu ngài ấy nghiêm túc, thay vì bắt em múa đi múa lại động tác vung kiếm thiếu bài bản đó, ngài ấy nên cho em đứng tấn hoặc tập các bài tập nâng cao độ dẻo dai cho cơ thể khác.

Những lời của chàng khiến em thất vọng lắm, Sao đã từng tràn trề năng lượng và mong rằng em sẽ học được những đòn đánh đầy uy lực để có thể tự bảo vệ bản thân. Thế nên khi Quan Lang đồng ý dạy em, em đã vui mừng rất nhiều. Giờ lại thành ra là Quan Lang chỉ muốn đùa giỡn với em… Rằng em không có khả năng học võ… Đây đúng là đả kích.

Mai Lang Vương thấy em buồn, chàng hiển nhiên đau xót. Chàng xoa đầu em, cười bảo:

- Đâu cần học võ? Nếu em vận dụng tốt thần lực của mình thì chẳng phải chổi lông gà cũng có thể hóa thành bảo kiếm sao?

- A…

Sao ngẩng lên nhìn chàng, Mai Lang Vương cười mỉm, hướng mắt sang vết chém trên cột. Hai người cùng nhìn vết chém đó hồi lâu.

- Em chỉ cần làm tốt việc mà em yêu thích là được rồi. Ta cảm thấy em hiện tại rất mạnh mẽ.

Chàng nói.

- Vương…

Sao cảm kích chàng vô cùng.

Mai Lang Vương thích ý khi được em nhìn bằng ánh mắt xúc động đó. Chàng cướp lấy chổi của em, đặt tạm nó lên đâu đó rồi đưa em vào thư phòng. Trên đường đi, chàng ra lệnh rằng em không được học võ cùng Quan Lang nữa. Sao đi theo chàng mà vâng vâng dạ dạ liên hồi. Mai Lang Vương rất hài lòng. Chàng giữ em lại suốt cả đêm.

Nhận xét