Mai nở dưới Sao: Chương 27: Vùng không gian vây kín thứ năm - Phần 4

Sao chạy thẳng sang nhà chàng, vừa vào đến cổng tròn, tiểu đồng đã ngăn em lại. Sao bảo với chúng rằng em có việc cần bẩm báo với Vương, thế nhưng các tiểu đồng chỉ ái ngại thở dài, than với em rằng Vương đã ra lệnh ngăn em bên ngoài, em đừng làm khó chúng nữa, nếu không chúng khó ăn nói với Vương lắm.

Sao uất ức, trở về phòng mà không sao ngủ được. Em vác thân xác phờ phạc đi tìm Lãm vào ngày hôm sau. Lãm trông sắc mặt không được tươi tắn của em, chàng ta xót nhưng chỉ đành thở dài thườn thượt, xua xua tay, lắc đầu, không nói một lời mà đi xuống núi.

Sao lại đón đường chàng ở khu làm việc. Khi hai người chạm mặt nhau, đôi mắt nâu chỉ lướt qua em hờ hững rồi chàng lại đi thẳng sang nhà mình. Sao giữ chàng lại nhưng Mai Lang Vương đã ấn em sang một bên rồi đi mất. Khi em đuổi theo chàng, em nhanh chóng bị tiểu đồng cản lại.

Sao nhờ đến Quan Lang, Nùng Tậu không thích nói chuyện nhiều với Mai Lang Vương nhưng nghĩ đến việc em muốn nghiên cứu thì chàng lại sang đó mà ra mặt thay. Thế quái nào, Quan Lang sang đó nói chuyện xong, khi trở về lại vô cùng tán thành việc làm của Mai Thần. Nùng Tậu thậm chí còn khuyên em nên ở nhà, đừng đi làm gì, chàng sẽ thu thập cây cỏ hộ em.

Sao bần thần, em nhờ đến các chị. Tam vị Hoa tiên thử sức thay em nhưng vô vọng. Em nhờ Thần Tình, nàng cũng lắc đầu thoái lui. Sao không có cách nào gặp chàng, xin chàng, thay đổi quyết định của chàng.

Trong cơn quẫn bách, em nghĩ là mình sẽ trốn khỏi Mai Viện để đi ngao du một mình. Sao soạn sẵn tay nải, trèo tường bỏ đi, hệt như lúc em còn mười ba. Sao bám lên bờ tường và chuẩn bị nhảy xuống, chân vừa rời khỏi điểm tựa, em đã bị kích văng trở vào. Sao tái mặt, em lập tức khởi động thần lực để thử phá giải kết giới.

Kết giới bao phủ trên Mai Viện kia mạnh mẽ gấp mười lần phong ấn thuật ở hồ Hỗn mà em từng tiếp xúc. Nó mạnh tương đương với bức tường thành cẩn sứ ở Vàm Thuật. Em chẳng biết Mai Lang Vương đã dựng nó lên khi nào nhưng có vẻ chàng đã nhờ đến sự giúp đỡ của anh Vĩnh Nghiêm. Ngay cả em - Người sở hữu khả năng phá kết giới đặc biệt cũng không làm gì được.

Sao lê lết về nhà, tay nải kéo lê trên sân. Vào đến phòng, em quẳng phịch tay nải xuống, đổ lên giường. Vậy là em đã bị mất tự do, hơn nữa còn trở thành một kẻ mất tự do bị lạnh nhạt? Sao co người lại, ôm lấy chăn, nước mắt đau xót rơi xuống gối.

Đến tối, khi đã khóc đủ, em mò dậy. Sao nắm hai tay lại, đứng trước cửa sổ, khí thế bừng bừng. Còn khuya, em sẽ không bỏ cuộc như vậy đâu! Chàng thích ngăn em à? Em sẽ gặp chàng bằng được mới thôi.

Sao kéo ghế tre đến và ngồi xuống, tập trung sức mạnh. Em nhớ đến lời dạy của chàng khi đó, đầu tiên là dồn thần lực vào một nơi, sau đó ra lệnh cho nó và rồi em sẽ đạt được mục đích. Tuy nhiên, Sao không biết để khởi động thuật dịch chuyển thì cần dồn thần lực vào nơi nào? Đầu? Chân? Lồng ngực hay toàn thân thể?

Sao thử rất nhiều vị trí nhưng đều không thành công. Thần lực phải được dồn vào đúng vị trí, kết hợp với sự điều khiển hơi thở, sự tĩnh tâm tuyệt đối thì mới đưa đến kết quả hoàn mĩ. Hiện tại Sao đang có nỗi lo lắng trong lòng, lại còn hoang mang hấp tấp. Thế nên em càng thử sức thì chỉ càng khiến thần lực tiêu hao oan uổng và cơ thể rã rời thêm thôi.

Đến tận cuối giờ tuất, em mới khởi động được cái thuật dịch chuyển chết giẫm đó. Sao chẳng nhớ nỗi mình làm cách nào để khởi động nó nữa, lúc đó em mệt đến mờ mắt và chỉ ngồi cầm hơi trên ghế, gắng chút sức tàn mà thử một cú cuối cùng. Thế rồi trước mắt em tối sầm, mọi âm thanh đều tắt phụt. Đến khi các giác quan hoạt động trở lại, em thấy mình rơi tọt xuống một khoảng không.

Trong lúc Sao còn chưa hiểu mô tê gì, chưa cân bằng được cơ thể thì em đã lọt thỏm vào lòng một người. Hơi ấm và mùi hương quen thuộc thoảng đến, khiến em hơi choáng một chút. Trên người em buông rũ một vài lọn tóc đen mượt cứng cỏi - Một vài lọn tóc đung đưa nhè nhẹ, bị những cơn gió lùa từ song cửa cuốn đi. Sao ngẩn ngơ, chàng đang xõa tóc, vậy là chàng đang ngủ ư?

Mai Lang Vương nhìn em thật lâu, hai người đang ngồi trên giường chàng. Ban nãy khi chàng đang ngủ thì cảm nhận được một luồng thần lực cực mạnh bất thần xông vào phòng. Biết đó là thuật dịch chuyển nên chàng lập tức sẵn sàng tư thế 'tiếp khách'. Chàng cứ ngỡ người đang đến sẽ là tên sát thủ dị hợm nào đó hoặc thuộc hạ ẩn thân của chàng, nào ngờ lại là em. Khi thấy em rơi xuống, chàng vội vàng đỡ lấy. Sao nằm yên trong lòng chàng, hai người im lặng nhìn nhau.

- Gì nữa hửm? Tối thế này còn đến làm phiền?

Chàng nói rồi thả em ra, đặt em ở vị trí cách chàng nửa mét.

Sao hơi ngẩn người khi bị chàng đẩy ra xa như vậy, nhưng em nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, em hướng sang chàng và chuẩn bị cầu xin. Mai Lang Vương khoanh tay, tựa lưng vào thành giường trầm mặc nhìn em. Mái tóc dài rũ xuống vai, đôi mắt nâu trầm ngâm tư lự, trong đêm trăng, dung mạo ấy tuấn lãng đến mê hoặc.

 

- Vương…

Em thốt lên được một tiếng rồi nhanh chóng thấy đầu óc xây xẩm, Sao đỡ trán lảo đảo. Mai Lang Vương lóe mắt, vẻ lạnh lùng xa cách tan đi quá nửa, chàng vội vàng đỡ lấy em. Sao gục vào lòng chàng, thở dốc mỏi mệt. Em đã sử dụng thần lực vượt ngưỡng, hơn nữa, cơ thể con người của em vốn không phải là cơ thể lý tưởng dành cho thuật dịch chuyển.

Thuật dịch chuyển bẻ gãy không gian thời gian để đưa người thi triển đến một nơi cụ thể. Dù nó nhanh và tiện lợi nhưng nó là một thuật pháp đi ngược với quy luật của tự nhiên. Hơn nữa, không gian Thần giới quá rộng lớn nên mới bị chia nhỏ thành những khu vực khác nhau và ngăn cách bởi cổng thông hành. Dịch chuyển trong không gian lớn và dày như vậy, sẽ khiến cơ thể chịu nhiều ảnh hưởng và thần lực bị tiêu hao rất nhanh chóng.

Đối với những vị thần hay các tiên đồng tài giỏi, việc dịch chuyển xuyên không gian không gây ảnh hưởng nhiều bởi vì cơ thể của họ đủ mạnh, thần lực của họ đủ lớn để chịu đựng sự hao tổn mà thuật pháp ấy gây ra. Nhưng Sao, cơ thể em quá yếu ớt, em thậm chí còn cần thần lực bên ngoài bổ trợ, thuật dịch chuyển chẳng khác nào thuốc độc đối với em.

Mai Lang Vương nghe lòng xót xa từng cơn, chàng chạm tay lên kiềng vàng và truyền thêm thần lực vào đó. Sức mạnh luân chuyển trong chiếc kiềng, chuyển dần qua người em, từng chút, từng chút khiến hơi thở em an hòa trở lại.

Nếu như Sao cũng cùng hệ mộc như chàng thì quá tốt, chàng sẽ có thể truyền trực tiếp sức mạnh cho em. Đáng tiếc em và chàng không cùng hệ, vì vậy dù rất muốn chia sớt thần lực cho em thì chàng cũng chỉ đành bất lực. Đó là lý do mà chàng phải thông qua chiếc kiềng để truyền sức mạnh cho em chậm rãi từng chút từng chút một. Nếu cơ thể em hấp thụ sức mạnh của chàng theo một cách tự nhiên và chậm chạp thì sẽ không gây ra xung đột.

- Vương…

- Thấy trong người thế nào?

- Đỡ mệt rồi ạ.

- Ừm.

Chàng ôm em trong lòng và tựa vào giường, Sao nằm ngoan trong vòng tay chàng, tựa lên ngực chàng. Mai Lang Vương hôn lên trán em, vuốt ve đôi gò má mềm mại. Sao chợt xúc động, lâu rồi em mới được những ngón tay ấy chạm vào.

Lúc trước, em có thể dễ dàng từ chối chàng như vậy là vì em và chàng đã giữ khoảng cách khá lâu và cơ thể em đã dần quên đi sự quen thuộc đối với chàng. Nhưng sau những lần chàng 'tấn công' em, thói quen tưởng đã bỏ được ấy lại quay trở về và thậm chí còn quá quắt hơn xưa. Sao ghét lắm, em không muốn mình trở nên yếu đuối như vậy. Dẫu thế… Dẫu ghét đến thế… Vậy mà em lại rưng rưng chỉ vì được chàng động vào.

- Vương, xin ngài cho em cùng đến hồ Độn.

Em vùi vào lòng chàng, chân thành cầu xin.

Mai Lang Vương đang yêu thương nâng niu em, nghe đến đây lập tức đặt em xuống vị trí cách chàng nửa mét. Sao ngớ người, chàng đã nằm xuống và quay lưng nhắm mắt rồi. Mai Lang Vương để mặc em ở đó, thản nhiên đi ngủ.

- Vương!

Sao kêu lên.

- Giữ im lặng. Ta mệt lắm. Ta muốn ngủ.

Chàng hạ lệnh.

Sao im bặt, em không biết làm sao để lay chuyển chàng, trông chàng rất dứt khoát quyết liệt. Suy nghĩ một chút, em chầm chậm bò đến thả lên má chàng một nụ hôn. Mai Lang Vương vừa cảm thấy em đến gần, sau đó là mùi hương dìu dịu thoảng đến, sau đó là một cánh hoa mềm mại chạm lên da, chàng lập tức mở lớn mắt, tâm trí bừng tỉnh.

- Sao…

Chàng quay lại, nhìn em chăm chăm, sắc mặt vẫn chưa thôi kinh ngạc.

Sao quay đi, dường như vẫn cảm thấy rất xấu hổ, em dùng tay áo che ngang má, bối rối thương lượng:

- Thơm má ngài một cái, ngài phải cho em đi đến hồ Độn cùng.

 

Một tràng cười thư thái vang lên, khiến Sao càng xấu hổ rối rít hơn. Mai Lang Vương nằm nghiêng, chóng tay đỡ đầu, cười mỉm ý vị. Em ấy nghĩ rằng chàng sẽ vì một cái thơm má mà cho em đi cùng như lúc đến hồ Bướng chăng?

- Không, cho dù em có hôn ta đi nữa thì ta cũng không cho em đi đâu.

Chàng dứt khoát nói.

- Tại sao?

Em bấy giờ đã dẹp sự xấu hổ sang một bên rồi, em chỉ thấy khó hiểu và bực bội thôi.

- Sau khi đến hồ Độn, ta phải ghé qua phủ của Trưng Vương để làm một số công việc. Nơi đó rất hay có mấy gã thần trẻ địa vị tầm trung lui đến, em mà nhìn thấy bọn họ, lại áp vào mấy cái tiêu chí của em rồi trao đổi thư từ lung tung thì ta biết làm sao? Ta rất bận, không thể đi theo sau canh chừng mãi được, thế nên tốt nhất là cho em ở nhà.

Sao ngẩn người.

Mai Lang Vương lại thở dài:

- Vốn định cách ly với em một thời gian để thông tin ta đến hồ Độn không lọt vào tai em. Ta định đến đó nhanh, xử lý gọn rồi về sớm thôi. Nào ngờ Quan Lang lại làm lộ kế hoạch của ta. Công ta chịu đựng khổ sở thời gian qua đổ sông đổ bể cả rồi.

- Ngài đưa em đi cùng, em hứa không khiến ngài bận lòng.

Sao tha thiết nói.

Mai Lang Vương trầm ngâm suy nghĩ một lúc, đôi mắt nâu nheo lại một cách thâm trầm. Chàng chợt ngồi dậy và ôm lấy em. Sao bất ngờ, Mai Lang Vương đã cởi áo em ra rồi.

Chàng đặt em nằm sấp trên giường, dùng chăn chèn qua người em. Đôi môi lướt lên lưng, mơn trớn khắp làn da mềm mại. Sao run rẩy, cảm giác kích thích lan truyền như dòng điện. Sự mềm mại, ẩm ướt và tê dại, tinh tế điểm kín lưng em.

- Sao…

Trong cơn mơ màng, em nghe chàng gọi.

Mai Lang Vương cứ gọi đi gọi lại tên em, bằng giọng thổn thức và mê đắm. Mái tóc dài tuyệt đẹp phủ lên người em, đan vào tóc em. Trong khoảnh khắc, em có cảm giác cả hai đã hòa làm một.

Chàng cắn nhẹ lên vai, hôn dọc xuống. Sao rướn người lên, bất giác phát ra tiếng rên kiều mị. Mai Lang Vương ngây người, sau đó, em thấy dây yếm trượt xuống. Sao ôm lấy yếm, che kín thân trước, còn thân sau thì mặc chàng thưởng thức.

- Không được lẳng lẳng lơ lơ với trai nữa, ngoan ngoãn ở yên trong nhà.

Chàng dặn em.

- Vâng.

Mai Lang Vương nghe tiếng đáp ngọt ngào đó, lòng chàng rung động dạt dào. Chàng gục bên vai em và cẩn thận nâng cằm em lên. Khi môi hai người sắp tiếp xúc, Sao lại lẩn tránh. Thậm chí lúc chàng định hôn lên má, em cũng đẩy mặt chàng đi gấp gáp.

- Sao…

- Đừng.

Mai Lang Vương im lặng. Quyết định không ép em nữa. Chàng hôn lên tóc em và ôm em thật chặt, tiếp tục ra yêu cầu:

- Em từng bảo ta không được gọi em là vợ yêu, lời đó khiến ta không vừa ý. Em hãy rút nó lại đi.

Sao lắc đầu, giọng đầy buồn bực:

- Không, ngài không vừa ý mặc kệ. Kiểu xưng đó đâu thể tùy tiện sử dụng được? Chưa mang lễ đến, chưa cưới hỏi đàng hoàng, ai là vợ của ngài mà gọi?

Mai Lang Vương sững lại, sau đó vui mừng bật cười. Sao nghe tiếng cười trầm ấm quen thuộc vang bên tai, lòng chợt trở nên yên bình vô cùng. Chàng vòng tay kéo em vào lòng và gần như muốn khảm em vào người chàng, đáp:

- Ừm, em nói đúng. Ngày mai ta mang lễ đến ngay.

- Ngài!

Sao bừng tỉnh, bật dậy, đẩy chàng ra.

Mai Lang Vương ngạc nhiên, chàng nhìn em khó hiểu, rõ ràng hai người đã hòa thuận, tại sao em lại bất ngờ phản kháng như vậy? Chàng hỏi em chuyện gì thế, Sao lại không trả lời chàng ngay. Em nhìn chàng, ánh mắt ẩn chứa trách móc và hờn giận, nói một hơi té tát:

- Ngài thật ích kỷ! Ngài chỉ nghĩ cho bản thân mình thôi! Người chịu đau khổ đâu phải ngài? Cho nên ngài bảo cưới thì cưới, thích làm gì thì làm!

Em lau nước mắt, ấm ức cắn môi.

- Ngài là gã vô trách nhiệm!

Đến bây giờ Sao vẫn không quên được những tổn thương ngày ấy. Chàng không giải quyết được mối quan hệ tay ba này, chàng muốn cả em lẫn Đào Hoa. Chàng là đàn ông, chàng muốn bao nhiêu hoa mà chẳng được? Chỉ có phụ nữ là chịu khổ, phải chịu cảnh chồng chung, phải chia chia sẻ sẻ chồng mình với người khác!

Chàng định giải quyết tình cảm thế nào? Hay sáng thề thốt với em chiều lại ôm ấp Đào Hoa? Em không chấp nhận cuộc sống đó đâu, cả em và cả Đào Hoa đều xứng đáng hưởng hạnh phúc. Em đã ra đi rồi, em cũng nói: 'Một khi đã đi thì không bao giờ quay trở lại'. Dù tình cảm kia còn hay không thì cũng chẳng quan trọng nữa, em chẳng muốn trở lại cái hố đen tối mà mình khổ sở lắm mới thoát ra được!

Sao lau nước mắt vội vàng rồi thắt lại yếm và cài lại khuy áo. Mai Lang Vương thấy em trở nên đau khổ, chàng cũng chẳng khá khẩm gì. Chàng giúp em mặc lại trang phục, khi dây yếm của em đã được chàng thắt lại cẩn thận, em lại bảo với chàng:

- Ngài cho em đi cùng thì cho, không cho đi cùng thì thôi. Em không đi cùng ngài thì sau này em đi một mình. Ngài và em đừng gặp mặt nữa! Cứ cách mặt nhau như thời gian vừa qua đi!

Nói rồi em chực bỏ đi.

- Sao!

Mai Lang Vương vội vàng giữ em lại, ôm em từ phía sau. Sao vùng vẫy loạn xạ, phải mất một lúc lâu em mới bình tĩnh.

- Được rồi, ta xin lỗi.

Chàng vỗ về.

- Ta sẽ không nhắc đến chuyện cưới xin nữa. Ta sẽ chậm lại, ta đợi em.

Sao không trả lời.

Mai Lang Vương tựa cằm lên vai em, dịu dàng nói:

- Ta sẽ chờ đến khi nào em sẵn sàng đón nhận ta.

Sao một mực im lặng, chàng cũng không đả động gì đến chuyện đó nữa. Chàng đặt em lên giường và đắp chăn cẩn thận cho em, cười bảo em ngủ ngon. Sao bấy giờ mới chịu nói chuyện với chàng, em nói muốn quay về phòng mình. Mai Lang Vương dùng ngón tay ấn trán em xuống một cách trêu đùa, cười mỉm:

- Ngủ ở đây đi, đừng lo.

Sao ôm lấy chăn của chàng, che nửa khuôn mặt lại, nhìn chàng chăm chăm. Mai Lang Vương trông bộ dạng đó, lòng tan chảy. Thế nhưng chàng phải cố gắng kiềm chế bản thân, chuẩn bị đứng dậy rời đi. Sao thấy chàng biết điều như thế, em chợt hỏi:

- Ngài đi thật ạ?

Mai Lang Vương khựng lại, cười hỏi em:

- Thế nào? Em muốn ta ngủ cùng hửm?

Chàng vừa nói vừa ngồi lên giường, Sao nhanh chóng đẩy chàng xuống. Mai Lang Vương khổ sở thấy rõ, tiu nghỉu rời khỏi em và đi đến sập gỗ đối diện cách đó mười bước chân, nằm xuống. Sao quay lưng về phía chàng, người cuộn tròn trong chăn. Dù chàng ve vãn em như vậy nhưng em không hề cho chàng ngủ chung giường.

Những ngày còn ở hồ Bướng, thỉnh thoảng Mai Lang Vương cũng ngủ lại phòng em nhưng chàng lúc nào cũng phải nghỉ lưng dưới sàn thuyền. Sao thả xuống đó một tấm chiếu, bắt chàng ngủ ở dưới. Mai Lang Vương chỉ được ngủ chung giường cùng em vào lúc ở phủ Thần sông, khi em còn hôn mê. Đó là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của chàng, Mai Lang Vương thỉnh thoảng vẫn thương nhớ nó.

Sao chìm vào giấc ngủ rất nhanh, một phần vì em rất mệt và một phần vì tâm tư em cũng được cởi bỏ đôi chút, trở nên bớt rối rắm hơn. Mai Lang Vương nằm đằng xa, hướng mắt về phía em hồi lâu. Khi thấy em đã ngủ say hẳn, chàng cũng rất thư thái mà chìm vào giấc ngủ.

Nhận xét