Mai nở dưới Sao: Chương 29: Vẫn bị em khước từ - Phần 5
Vài ngày sau, thông qua các quyển tập san nhà đất, Sao lại
tìm thêm được đôi căn nhà xinh xẻo nữa. Em lại lên đường đi xem nhà rồi lại vui
vẻ thương thảo với chủ nhà. Thế nhưng, khi chủ nhà hỏi đến tên em để làm thủ tục
nhà đất, cụm 'Sao - Mai Viện' vừa thốt ra, họ liền lập tức run rẩy từ chối.
Không một ai chịu bán nhà cho em.
Sao lùng sục thêm nhiều nơi khác nhưng vẫn vô vọng. Nổi
đóa, Sao lại đến tìm chàng tranh cãi gay gắt một trận. Mai Lang Vương vẫn như
cũ không đối đáp gì, đợi em nói đủ, chàng chỉ lặng lẽ hỏi:
- Tại sao em lại từ chối sự quan tâm của ta?
- Sự quan tâm ư? Em đã lớn rồi, có thể tự lập được! Tại
sao ngài cứ phải lo cho em?!
- Dù em có tự lập được thì ta cũng cứ lo cho em đấy. Ta
không thể làm khác được.
Sao nghe chàng nói, vừa giận vừa thương. Giận là vì em
không chấp nhận nổi sự cố chấp của chàng. Còn thương là vì… Dù em chống đối, dù
em tranh cãi, bướng bỉnh, khước từ hết mọi sự can thiệp của chàng nhưng trong
sâu thẳm, em vẫn biết rất rõ rằng chàng làm những việc ấy chỉ vì thương em. Thế
nên… Em càng khó chịu nhiều hơn, càng không muốn nhận ân huệ của chàng nhiều
hơn. Em không muốn chàng mãi lo nghĩ cho em nữa!
- Em không thích sống thân tầm gửi, suốt ngày dựa dẫm vào
ngài!
Em gạt nước mắt, nghẹn giọng nói:
- Em muốn tự lập, muốn tự đi trên đôi chân của mình,
không muốn bám vào ngài nữa! Em đã bám vào ngài từ khi em còn nhỏ cho đến khi
em mười bảy rồi, như thế đã quá đủ. Từ nay em muốn sống độc lập. Không muốn tạo
thêm gánh nặng cho ngài!
Mai Lang Vương nghe em nói một thôi một hồi, đôi mắt nâu
khi trầm mặc lúc lại gợn sóng. Sao nói xong thì hổn hển đứng thở, không gian
thoáng chốc chỉ còn tiếng thở gấp gáp của em. Mai Lang Vương nhìn sang chỗ trống
bên cạnh ý bảo em ngồi. Sao chống đối nhưng chàng nhìn rất nghiêm nghị, em đành
ngồi xuống.
- Ta chưa bao giờ nghĩ rằng em đang dựa dẫm vào ta cả,
càng chưa bao giờ xem em là thân tầm gửi.
Chàng chậm chạp lên tiếng.
Sao im bặt.
- Ta đơn thuần muốn chăm sóc cho em… Ta chỉ muốn em được
vui vẻ.
- Vương…
- Chúng ta chẳng ai là tầm, chẳng ai là gửi cả, chỉ là
hai người nương tựa vào nhau mà sống thôi. Ta lo toan cho em và em chăm sóc ta,
chẳng phải mối quan hệ giữa chúng ta vẫn luôn nồng ấm như thế ư?
Ngay từ khi em còn rất nhỏ, chàng đã nghĩ về em với mối
quan hệ như thế. Khi em chăm sóc chàng, yêu thương chàng, nghĩ cho chàng, chàng
đã tự mặc định rằng chàng sẽ lo cho em và che chở em suốt đời. Nếu không có em,
chàng sẽ cô độc biết bao? Đâu phải chỉ có em lệ thuộc vào chàng mà chàng chẳng
phải cũng trông chờ vào em đấy ư? Chàng và em là một gia đình, yêu thương và
che chở nhau bằng tình cảm chân thành, những thứ vật chất bề ngoài kể đến làm
gì? Nếu dùng vật chất và lợi ích để định hình các mối quan hệ thì còn gì là
chân tình nữa? Còn gì là đẹp đẽ nữa? Đó đâu còn gọi là mối quan hệ mà đã trở
thành cuộc giao dịch mất rồi.
Sao mãi không nói gì, em rơi mắt lên nền sân, im lặng như
đang day dứt. Mai Lang Vương nhìn em một lúc rồi dịu giọng khuyên:
- Nhận nhà đi, nó đứng tên em chứ đâu đứng tên ta? Dù ta
thanh toán tiền nhưng em vẫn là chủ nhân của nó. Sau này em muốn định đoạt nó
thế nào là quyền của em.
- Nhưng…
- Ngoan vâng lời đi. Ta chán việc tranh cãi này rồi.
Sao ỉu xìu, gật gật đầu, xem như nghe lời chàng. Mai Lang
Vương thư thái tinh thần trông thấy, chàng chóng cằm nhìn em, cười mỉm:
- Tự vào mà lấy giấy tờ nhà đất, chìa khóa em cất đâu ta
không biết.
- Ngài!
Sao mới nhường nhịn chàng được một lúc đã lại nổi giận
đùng đùng.
Em đi vào thư phòng, lấy giấy tờ nhà đất rồi mang theo cả
chìa khóa mà hôm trước em giấu ra trao tận tay cho chàng. Mai Lang Vương phớt lờ,
thả chìa khóa lên giường tre. Sao trừng mắt, dúi vào tay chàng, chàng lại thả
nó lên giường tre một lần nữa. Đợi uống hết chén trà, chàng thản nhiên rời vào
thư phòng làm việc. Chìa khóa bị chàng bỏ lăn lóc, Sao giận lắm nhưng em đành cất
nó đi thay chàng.
Hôm sau, khi em vừa ra khỏi sân nhà mình thì thuộc hạ
trong viện đột ngột đến tìm em, đưa ra một danh sách thu chi. Người đó bảo em
cân nhắc an bài các khoản này. Sao nhìn danh sách chi chít các khoản tiền nong
mà đầu óc quay vòng vòng. Em hỏi thuộc hạ tại sao không đến tìm Vương hay các
chị mà lại giao cho em? Thuộc hạ ái ngại hồi lâu, sau đó lí nhí đáp là Vương bảo
thế. Vương còn bảo chìa khóa giờ ngài không cầm, muốn gì cứ tìm cô Sao, ngài rất
bận đừng hỏi ngài chuyện đó nữa.
Sao ôm đầu xây xẩm, muốn trả phứt chìa khóa nóng bỏng tay
này cho xong. Nhưng do thuộc hạ cứ đứng đó nhìn em chờ đợi, dáng vẻ nghiêm
trang kính cẩn nên em chỉ có thể hợp tác với anh ta, cẩn thận tính toán và xử lý
công việc. Vì bổng lộc của Mai Lang Vương rất lớn, chàng lại thường xuyên tiếp
nhận những nhiệm vụ cam go nên tiền thưởng cứ đổ về, rồi còn cả tiền ở các nơi
khác, như Khau Phạ hay thị trấn bên dưới, rồi các khoản kinh doanh riêng rẽ vân
vân… Quản lý tài sản của chàng là một công việc mang tính thách thức.
Hơn nữa, tiền thu của chàng nhiều thì tiền chi cũng nhiều,
nào là trả lương cho các tiểu đồng, các thuộc hạ rồi đến mua những thứ cần thiết
trong viện. Sao đọc các khoản chi mà hoa mắt chóng mặt, em gần như mất cả buổi
sáng mới giải quyết xong cho thuộc hạ đó.
Kể từ ấy, Sao quay cuồng với công việc quản lý hòm tiền
cho chàng, bận đến nỗi chẳng có thời gian để lo nghĩ về tương lai. Vừa nằm xuống
là các khoản thu chi cứ nổ đôm đốp trong đầu em, khiến Sao thỉnh thoảng lại mất
ngủ, ngồi dưới đèn đắn đo. Một hôm, Lãm đến uống trà sớm và trông thấy em đang
thanh toán các chi phí của Mai Viện trong khi Mai Lang Vương thong thả thưởng
trà, chàng ta không nhịn được lên tiếng:
- Ngài quá đáng thật đấy, mặc em ấy xử lý như thế à? Các
dòng tiền đi ra đi vào như thoi thế kia thì em ấy quản lý làm sao xuể?
- Không sao, rồi em ấy sẽ quen thôi.
Chàng cười mỉm, ngắm em một chút và buông lời:
- Em ấy thích kiếm thu nhập với quản lý tiền lắm mà. Em ấy
sẽ không gặp trở ngại lâu đâu.
Dạo này Sao có một chuyện rất thắc mắc nhưng không biết lý
giải thế nào. Nguyên lai là, trong một số danh sách chi gần đây của chàng bỗng
xuất hiện những khoản không tên rất bí hiểm. Những khoản đó không được ghi rõ
ràng như các khoản khác, chỉ đề đơn giản là 'riêng tư'. Sao cũng không thắc mắc
những việc tiêu xài riêng của chàng nhưng mà… Điều khiến em lưu ý là, những khoản
được đề là riêng tư ấy luôn tiêu tốn chi phí rất lớn. Mỗi khi chúng xuất hiện
trong danh sách chi, chúng luôn là khoản chi lớn nhất trong các khoản chi. Sao
không biết chúng có cần thiết hay không nhưng nếu giảm được chúng thì sẽ tiết
kiệm rất nhiều. Hơn nữa em thấy chúng thường xuyên xuất hiện, chàng chi tiêu
các khoản riêng tư này với tần suất rất dày đặc, càng nghĩ càng thấy đáng ngờ.
Sao ôm mối bận tâm đó trong lòng ba bốn hôm, cuối cùng
quyết định hỏi thẳng chàng. Em khoanh tay, phụng phịu đứng bên bàn làm việc, trỏ
vào những khoản 'riêng tư' ấy trên danh sách chi rồi hỏi:
- Chúng có cần thiết không? Tại sao ngài không ghi chi tiết
ra như những khoản khác? Riêng tư là riêng tư thế nào? Ngài chi gì mà nhiều tiền
thế?
Mai Lang Vương mãi không lên tiếng, đôi mắt nâu bối rối,
sắc mặt lúc xanh lúc trắng. Sao cau mày, áp lực nhìn chàng hồi lâu, khiến Mai
Lang Vương cảm thấy căng thẳng vô cùng. Thái độ đó càng khiến em nghi ngờ hơn,
Sao nheo mắt:
- Hay ngài nuôi ai bên ngoài?
Mai Lang Vương hơi phản ứng vời lời nói của em, tuy vậy vẫn
một mực im lặng. Sao dò xét chàng một chốc rồi không truy cứu nữa. Em cũng đoán
được mười mươi rồi. Dù em không chắc là chàng có thật sự nuôi tiểu thiếp bên
ngoài hay không nhưng chắc chắn khoản riêng tư ấy không phải khoản tiêu đứng đắn
gì. Thế nên chàng mới không dám minh bạch nó như những khoản khác.
Sao không bận tâm nữa, bỏ ra ngoài. Vừa đi vừa nghĩ rằng
chuyện chàng tiêu tiền thế nào thì liên quan gì đến em? Dù chàng có nuôi vợ bé
hay làm gì đi nữa thì đó cũng là tiền của chàng. Em chỉ tạm thời quản hộ, còn
người có quyền ý kiến thật sự chính là Đào Hoa cơ mà.
Sao đi được nửa bước, tay đã bị chàng giữ lại. Mai Lang
Vương trầm lặng một lúc rồi mới nói:
- Đó là trang sức của em.
Sao sững sờ, đứng im như tượng.
Chàng lần lượt kể chi tiết về từng khoản riêng tư một, với
giọng chậm chạp xen lẫn ái ngại:
- Bánh kẹo từ Vàm Thuật mà em thích ta vẫn thường đặt người
đem đến. Những quyển sổ vẽ hay bút màu mà Thần Tình tặng là ta nhờ nàng mua hộ.
Trang sức thì… Luôn được thợ kim hoàng gia công riêng rồi gửi về. Kể cả những món
khác… Những món quà mà thỉnh thoảng các vị Hoa tiên đem đến cho em cũng là ta
liên hệ với cửa hàng ở vùng đất khác mua. Thỉnh thoảng ta cũng cần nguyên liệu
để làm thứ này thứ kia… Nếu em không thích ta giấu giếm những điều đó thì bắt đầu
từ ngay mai, ta sẽ bảo bên cung ứng ghi rõ ràng.
Sao nghe đầu nổ bùm một tiếng thật lớn. Mai Lang Vương
trông bộ dạng sững sờ đến ngượng chín người đó, chậm rãi nhấn mạnh:
- Ta không có nuôi ai bên ngoài.
Hai người lặng phắt hồi lâu, Sao rất xấu hổ còn Mai Lang
Vương thì lo âu. Khi em bình tĩnh tương đối, em nghiêm túc bàn bạc với chàng rằng
em sẽ không nhận những món quà ấy nữa, từ nay hãy dừng mua chúng đi. Mai Lang
Vương sợ nhất là em sẽ nói ra câu đó, bởi vì chàng biết em sẽ từ chối sự quan
tâm của chàng ngay khi em biết chân tướng đằng sau, cho nên mới đề những khoản ấy
là riêng tư. Nếu em không thắc mắc, chàng có thể yên yên lặng lặng nuông chiều
em rồi, nào ngờ em lại nghĩ sang hướng chàng có vợ bé bên ngoài, khiến chàng vô
cùng bồn chồn, phải giải thích ngay với em.
Mai Lang Vương nhớ rõ trong tiêu chí 'không lấy người có
địa vị', em từng sợ rằng chồng tương lai sẽ hai lòng, cưới em nhưng vẫn nuôi
người khác bên ngoài. Đối với em đó là điều cấm kỵ, vì thế chàng tuyệt đối
không muốn bản thân rơi vào điều cấm kỵ đó, dù là bị em hiểu lầm đi chăng nữa.
- Xin em đấy, hãy tiếp nhận chúng đi.
Chàng chân thành nói.
- Không, chúng quá tốn kém, bỏ bớt chúng ra thì sẽ tiết
kiệm được rất nhiều.
Em lắc đầu.
- Chẳng phải tiền tiết kiệm luôn gia tăng đáng kể vào mỗi
tháng ư? Dù các khoản này tồn tại thì chúng ta vẫn có tiền tiết kiệm mà.
- Nhưng nếu không có chúng, ngài sẽ tiết kiệm được nhiều
hơn.
Mai Lang Vương nói nhẹ không được, chàng chuyển sang cứng
rắn, một mực nói:
- Không. Ta không cắt bỏ chúng đâu.
- Gì cơ?
Em rất sốc.
Mai Lang Vương không chú tâm đến câu chuyện nữa, tập
trung lật giở công văn, hạ lời cuối:
- Ta sẽ không chấm dứt các cuộc giao dịch ấy.
- Chúng có quan trọng không chứ?!
Sao phát cáu.
Mai Lang Vương gật đầu:
- Quan trọng.
- Ngài có dùng đâu? Là em dùng cơ mà?! Em thấy chúng
không quan trọng!
- Với ta chúng quan trọng.
Chàng đáp.
Sao không còn tranh cãi với chàng nữa, em ôm danh sách
chi bỏ ra ngoài. Trên đường đi, em âm thầm xót xa. Hóa ra từ trước đến nay
chàng đều lặng lẽ quan tâm em như thế. Vậy ra những thứ mà các chị tặng cho em
đều từ chàng cả ư?!
Sao không thể hiểu nổi, tại sao em và chàng lại cứ mắc
vào nhau như một búi tơ vò. Em muốn bứt khỏi chàng còn chàng thì cứ đan dần lấy
em, càng lúc càng chặt chẽ. Rốt cuộc chàng còn muốn em khó xử đến bao giờ? Tại
sao không cho em thanh thản bình yên mà quên chàng?
- Này, ăn đi.
Mai Lang Vương đưa viên kẹo hổ phách đến, cười mỉm đùa cợt.
Sao đang nằm trong lòng chàng, em vừa bị chàng 'bắt' ngay
sau khi mang khay trà mới ra. Trên khay trà của chàng dạo gần đây luôn xuất hiện
một lọ sứ men xanh nho nhỏ. Đó là lọ đựng kẹo của em. Để hóa giải phong ấn 'Sao
đen' trên tay, em vẫn phải ăn kẹo đều đặn mỗi ngày.
Sao rất bực mình nhưng vẫn rướn người đến để đón kẹo. Khi
em vừa rướn lên, tay cầm kẹo lại đưa ra xa, khuôn mặt tuấn mĩ bất ngờ kề đến,
Sao cuối cùng không ăn được kẹo mà lại va môi vào chàng.
Mai Lang Vương thỏa mãn khi trêu chọc được em, đã thế còn
vòi được một cái thơm má vô cùng đáng yêu. Chàng ôm em thật chặt, như muốn khảm
em vào lòng. Sao đấm đấm ngực chàng, cựa quậy liên tục, em rất cáu vì bị đùa bỡn.
- Không đùa em nữa, lần này cho em ăn thật đây.
Mai Lang Vương nói rồi đưa kẹo tới.
Thế nhưng Sao lại rụt người, né tránh chàng kịch liệt. Dù
chàng nói ra lời nghiêm túc đó nhưng lại dùng môi để đút kẹo. Chàng đúng là
không bắt nạt em thì không chịu được. Mai Lang Vương nhẹ nhàng ôm lấy đôi má
hây hây bé nhỏ, kéo em đến. Viên kẹo chạm lên đôi môi đỏ hồng, Sao ấm ức tiếp
nhận. Mai Lang Vương đẩy viên kẹo sang cho em, cố tình lưu luyến ấn môi xuống một
chút, Sao vội vàng đẩy mặt chàng ra, Mai Lang Vương tiu nghỉu, dù chàng cố gắng
rất nhiều nhưng vẫn không vòi được em nụ hôn.
Giữa lúc hai người đang ôm ôm ấp ấp thì Lãm xuất hiện, vừa
nhác thấy tà áo xanh lộ ra bên cổng tròn, Sao đã lập tức bật dậy khỏi người chàng.
Mai Lang Vương phì cười, hé mắt trông bộ dạng thẹn thùng bối rối ấy. Chàng
không hề tỏ ra chút lúng túng nào, bình thản rót trà, đợi Lãm đến ngồi cùng.
Lãm không nhìn thấy chuyện đỏ mặt ban nãy nên chẳng tỏ vẻ kì thị rùng mình như
thường lệ. Mà, dường như hôm nay chàng ta có chuyện gì lo nghĩ thì phải, dáng vẻ
bông đùa không còn hiện hữu nữa, thay vào đó là một thái độ rất nghiêm trang.
Lãm ngồi xuống giường tre, gật đầu chào hai người. Sao
không rời đi mà được Mai Lang Vương cho phép ngồi phía sau chàng. Hai người đàn
ông bắt đầu phiếm chuyện, sau khi qua vài câu chuyện trò, Lãm chợt mở lời:
- Sao, anh muốn thuê lại căn nhà dưới núi của em.
Sao kinh ngạc, Mai Lang Vương thì tỏ ra khá bất ngờ. Lãm
bày tỏ rằng căn nhà mà chàng ta mua cạnh em đấy có diện tích hơi nhỏ, không đủ
để chàng ta sử dụng cho công việc. Vì thế chàng ta muốn mở rộng diện tích của
nó một chút. Nếu em chưa cần dùng nhà đó thì chàng ta xin được thuê. Chàng sẽ đập
bờ tường và nối hai căn lại để sử dụng trước. Khi nào em lấy lại nhà, chàng sẽ
xây lại bờ tường. Chàng hứa rằng sẽ bảo vệ kiến trúc của nhà, ngoài đập tường
ra thì tuyệt đối không tôn tạo thêm thắt gì bên phần nhà của em nữa.
Sao hiển nhiên không từ chối thỉnh cầu này rồi. Em bảo
chàng cứ sử dụng nó tùy ý, dù gì hiện tại em cũng chưa cần đến nó. Hai người thỏa
thuận tiền thuê với nhau, Sao bảo Lãm muốn trả bao nhiêu cũng được. Lãm là một
người rạch ròi trong mọi việc nên bảo rằng em cứ ra giá thoải mái, đừng vì mối
thân tình giữa hai bên mà châm chước những điều như thế này, chuyện gì ra chuyện
nấy, không được nhập nhằng. Mai Lang Vương chóng cằm ngồi nghe, khi thấy Sao
lúng túng không biết định giá thế nào, chàng cười cười:
- Thế thì lấy giá chung của thị trường đi, một năm mười hai
viên ngọc, thế nào hửm?
- Vâng, thế thì thỏa thuận thành lập.
Lãm rất hài lòng, đồng ý ngay.
Hai bên thậm chí đã lập khế ước, Mai Lang Vương thay em
thương thảo các điều khoản với Lãm. Hai người họ làm việc nghiêm túc và bài bản
vô cùng. Sao đứng một bên xem mà không khỏi thán phục. Đúng là quan thần làm việc
có khác, dù chỉ là thuê nhà, người thuê lại là người quen có mối thâm giao
nhưng mọi quy trình hành chính đều được tiến hành một cách rất khắt khe kĩ lưỡng.
Chiều hôm ấy, trong lúc giặt đồ ở sân sau, Sao cứ mãi
nghĩ về vụ thuê nhà đó. Nếu có nhà để cho thuê thì chẳng phải dù không làm gì
thì em vẫn có được thu nhập ư? Hiện tại em vẫn còn ngọc, vừa hay lại tròn tiền
để mua thêm một căn nhà nữa. Với hai căn nhà cho thuê, em sẽ có được một khoản
thu nhập thụ động gần bằng với khoản lương mà Quan Lang chi trả. Sao bắt đầu
tính toán, ý định sẽ tham khảo tập san nhà đất vào ngày mai. Mai Lang Vương làm
việc xong, đi tìm em, khi biết em đang giặt đồ, chàng lập tức ra sập cạnh đó ngồi.
Mai Lang Vương vừa rót trà vừa chú ý vẻ mặt hớn hở của em. Chàng cau mày, đoán
chắc là em lại nảy ra kế hoạch kiếm tiền nào nữa rồi.
- Chỉ tiêu đất của ta hiện tại còn lại rất ít, sau khi
mua căn nhà đó cho em, cộng với Mai Viện và căn nhà mà ta có ở Khau Phạ nữa thì
hầu như chín phần chỉ tiêu đất của ta đã kín. Ta không thể sở hữu thêm nhà đất
được nữa, nếu sở hữu đất đai vượt quá chỉ tiêu thì sẽ bị cư dân phản ánh và Cổ
Loa sẽ ra lệnh trừng phạt đấy. Em đừng tính toán chuyện mua nhà nữa.
Đối với những công bộc như Mai Lang Vương, khả năng sở hữu
đất đai đã bị giới hạn. Khi bước chân vào con đường tiểu đồng, chàng không còn
được quyền sở hữu bất động sản tùy nghi nữa. Mỗi cấp thần sẽ có một chỉ tiêu đất
khác nhau, cấp cao hơn thì chỉ tiêu lớn hơn một chút nhưng nhìn chung, đều nằm
trong giới hạn nhất định.
Nguyên nhân của quy định này là vì Thần giới chủ trương
phát triển kinh tế của cư dân. Mọi việc đều ưu tiên cho cư dân trước và công bộc
sẽ phải nhường nhịn người dân. Đất là một trong những tư liệu lao động quan trọng
của cư dân, là nơi mà họ làm ăn sinh sống từ đó tạo ra các khoản thu nhập. Cư
dân sau đó sẽ đóng thuế, từ các hoạt động giao dịch của họ mà dòng thuế luân
chuyển về với Cổ Loa, thuế ấy cũng là ngân sách, là tiền lương của công bộc.
Chính vì vậy, có thể nói, tiền lương của chàng hay của những
vị công bộc khác đều do người dân chi trả cho. Người dân chính là người nuôi dưỡng
cả bộ máy hành chính, bằng những lao động của họ, bằng mồ hôi công sức của họ.
Thế nên, để đất nước càng giàu mạnh thì phải lấy dân làm gốc, mọi việc đều ưu
tiên cho người dân. Người dân giàu có thì các dòng thuế đều hanh thông, hoạt động
sản xuất diễn ra trôi chảy, trơn tru, xã hội sẽ tự nhiên giàu mạnh.
Vì lý do đó, công bộc bị hạn chế đất và chỉ được sở hữu
phần đất nằm trong chỉ tiêu của mình. Điều này nhằm tránh việc các công bộc lợi
dụng quyền hành và tiền của mà mình có để thu gom đầu cơ đất, khiến người dân
không còn đất để canh tác hay mưu sinh. Ở Thần giới, cơ chế giám sát công bộc
được thực thi rất chặt chẽ và nghiêm khắc. Chỉ cần người dân phản ánh, lập tức
sẽ có quan thần đến thanh tra ngay, cho dù có là Vương, Thần gốc hay Quan Lang
đều sẽ bị luận tội và trừng phạt nếu để xảy ra sai phạm làm ảnh hưởng đến người
dân.
Sao nghe chàng nói, em cảm thấy khó hiểu vô cùng, hỏi vặn
lại chàng:
- Nhà là của em, nếu em mua thêm nhà nữa thì nó cũng là của
em, có liên quan gì đến ngài chứ?
Mai Lang Vương cười nhẹ:
- Sau này em sẽ trở thành vợ ta, là vợ công bộc thì tài sản
sẽ gom làm một với chồng, chúng mình không thể sở hữu đất vượt quá hạn định
đâu.
Sao cau mày hét lên:
- Ai là vợ ngài chứ?!
Chàng im một lúc, hớp ngụm trà cho thư thả tinh thần, sau
đó hỏi em:
- Thế em có mua nhà nữa không?
Sao ấm ức quay đi, cố gắng vắt một tấm chăn lớn, gắt gỏng:
- Không!
Mai Lang Vương cười tủm tỉm, hài lòng đặt chén trà xuống
khay. Chàng đi đến và giúp em vắt tấm chăn đó. Sao bất ngờ, vội đẩy tay chàng
ra nhưng Mai Lang Vương đã làm xong rồi. Chàng treo tấm chăn to lớn lên sào cho
em, xong việc lại khoanh tay đứng đó, như thể chờ việc đến để làm thay em vậy.

Nhận xét
Đăng nhận xét