Mai nở dưới Sao: Chương 22: Vùng không gian vây kín đầu tiên - Phần 6
Vùng 'Không gian vây kín' của con sấu đầu tiên mà họ
ghé thăm được gọi là 'Chớn'. Đó cũng là tên của con vật. Năm con sấu nhỏ của
Năm Chèo lần lượt được các vị thần gọi tên là Chớn, Lì, Hỗn, Bướng, Độn. Những
cái tên thật tức cười và tràn đầy buồn bực, thể hiện thái độ chán ghét tột cùng
của các vị thần dành cho chúng.
Chớn là con cá nhỏ nhất trong bầy, nó nằm gần Tây Nam,
là một con cá sấu Xiêm[1]. Nùng Tậu bảo rằng con Chớn
có một khả năng đặc biệt là tàng hình. Khi nó ở trong đầm lầy của mình, nó sẽ
hoàn toàn hòa vào dòng nước và sẽ chẳng ai nắm bắt được chuyển động của nó. Chớn
lại chẳng bao giờ rời khỏi mặt nước, vì vậy, sẽ rất khó khăn để giết được nó.
Vùng ven không gian vây kín của Chớn cũng rất đặc biệt,
đó là một khu rừng khổng lồ với một cái hồ xanh ngời ở giữa. Hồ nước đó là
không gian vây kín của Chớn, khu rừng bên ngoài thì là vùng ven. Khi bước chân
vào khu rừng ấy, Sao có cảm giác như bản thân vừa bị teo nhỏ lại, chỉ còn là một
người tí hon thôi, bởi vì khu rừng to lớn quá. Những cây thân gỗ mọc trong rừng
có kích thước vĩ đại, chúng cao chọc trời và được những sợi dây leo khổng lồ quấn
quanh thân. Số dây leo đó trông giống như cây trầu bà[2], chỉ có điều lá của nó thì
to bằng một thân người.
Khắp nơi trong khu rừng bố trí đầy bẫy rập. Sao bám
theo Nùng Tậu mà đi, không dám rời chàng ta ra dù chỉ là một bước chân. Nùng Tậu
là một người am hiểu về các loại bẫy và thuật pháp bẫy, vì thế, chàng ta lãnh
trách nhiệm đi rà soát bẫy và gỡ bỏ đi một phần bẫy nào đó. Nùng Tậu phá vỡ số
bẫy dọc theo con đường dẫn vào hồ Chớn, cộng với số bẫy ở một khu vực gần đó,
trong phạm vi trăm mét vuông. Sao không hiểu Nùng Tậu phá bẫy ở khu vực ấy để
làm gì. Em tưởng họ chỉ cần mở được một con đường dẫn vào hồ Chớn là xong chuyện
rồi.
Phải mất ba ngày thì họ mới dọn dẹp xong số bẫy ở khu vực
chỉ định. Nùng Tậu dựng chồi lớn bên ngoài khu vực mà chàng ta đã dọn xong bẫy
để hai người nghỉ ngơi. Cái chồi đó được Nùng Tậu làm khá công phu. Chàng ta đốn
các cây gỗ và dùng chúng để dựng chồi. Trông cái chồi tựa như một ngôi nhà sàn
thu nhỏ, nó xinh xẻo với hai phòng nhỏ có diện tích tám mét vuông và một ban
công để hóng gió. Sàn nhà cách mặt đất hai mét, có một cầu thang chế tác đơn giản
dẫn lên nhà. Căn chồi có hai cửa, một cửa dẫn xuống cầu thang, một cửa dẫn ra
ban công. Mái chồi có hình dạng như một cái mai rùa. Giữa hai phòng thì có cửa
nhỏ thông qua nhau, dạng cửa kéo có then cài. Phòng của Sao là căn phòng nối liền
với ban công, phòng của Nùng Tậu là căn phòng nối liền với cửa nhà và cầu thang
đi xuống. Về cơ bản thì, để đi xuống đất, Sao buộc phải đi qua phòng của Nùng Tậu,
còn nếu Nùng Tậu muốn đi ra ban công, chàng ta buộc phải đi qua phòng em. Mỗi
căn phòng đều có một cặp cửa sổ đối diện nhau, với những song cửa có dạng đường
xiên chéo trái chéo phải đan xen tinh xảo. Khi ngủ, Sao sẽ đóng chặt cửa phòng
lại và cài then kĩ lưỡng. Lúc trời vào khuya thì Nùng Tậu và em cũng không trao
đổi gì nhiều, ví dụ có trao đổi thì cũng chỉ là trao đổi qua vách phòng thôi.
- Quan Lang, tại sao ngài lại dọn bẫy ở khu vực này? -
Sao nằm nghiêng trên sàn nhà, nói ra thắc mắc mà em vẫn luôn giấu trong lòng.
Bên kia vách ngăn, Nùng Tậu trầm ngâm hồi lâu rồi chợt
đáp - Ngươi có nhớ chuyện xảy ra vào ngày đó không?
- Ngày đó? - Sao không hiểu, em cuộn người vào tấm
choàng của Nùng Tậu, ngơ ngác hỏi.
- Cái hôm mà Mai Viện bị đột nhập đấy.
- Vâng. - Sao à ra một tiếng trong lòng, gật đầu, chăm
chú nghe Nùng Tậu giải thích.
- Ta diệt được tên 'lá chuối' đó khá nhanh nên quay lại
chỗ ngươi sớm hơn tên Mai Thần một chút. Ta đứng trên chạc cây mà quan sát tình
hình. Ta đã thấy được sức mạnh của ngươi. - Nùng Tậu chậm rãi tiết lộ.
- Sức mạnh của em? - Sao ngờ nghệch lặp lại câu nói của
chàng ta. Em thật sự chẳng hiểu gì về chuyện xảy ra ngày hôm đó cả. Sau khi thấy
Đào Hoa bị thương vì che chắn cho em, em bỗng cảm thấy rất căm giận, thế rồi số
tơ ánh sáng ấy xuất hiện và diệt trừ bọn phục quân còn các vị hộ vệ đã chết thì
sống lại. Sao không biết tại sao điều đó lại xảy ra, em cũng không ý thức được
rằng em đã làm ra nó. Em chỉ biết bản thân tự dưng rất mệt, rất mệt mà thôi.
- Số phục quân đó là do người tiêu diệt, mạng của những
người kia cũng do ngươi cứu. - Nùng Tậu hờ hững nói.
- GÌ CƠ?!!
Bên kia vách ngăn vang lên tiếng ré lớn. Nùng Tậu nhăn
mặt, chàng ta đang gối đầu trên tay và không có gì đắp qua người cả, vì sợ em lạnh
nên chàng ta nhường tấm choàng ấm của mình cho em rồi.
- Bé mồm thôi, không có chút ý tứ gì. - Nùng Tậu trách
mắng.
Sao che miệng, ngại ngùng. Dẫu vậy, mắt em vẫn tràn ngập
hoang mang. Làm sao có thể chứ? Em làm gì mà diệt được bọn phục quân đó? Em
cũng làm gì mà cứu được mọi người? Em vô dụng và luôn chỉ biết trông chờ vào
người khác. Em thậm chí còn dễ bị bệnh vặt vãnh nữa.
- Đó là sự thật. - Nùng Tậu tiếp tục nói bằng giọng
bình thản - Ta cũng không ngạc nhiên đâu, dù gì ngươi cũng là 'Vì sao lõi', sức
mạnh của ngươi thực chất rất to lớn, chỉ là ngươi bị hình hài con người trói buộc,
không thể sử dụng sức mạnh của mình thuận tiện thôi.
Sao bàng hoàng nghe chàng ta nói, em giấu nửa khuôn mặt
vào chăn.
- Ngươi không những có sức mạnh to lớn mà khả năng của
ngươi còn vượt ra khỏi quy luật của Thần giới. Vết thương do vũ khí ở nơi này
gây ra sẽ không thể dùng thần lực chữa lành. Thế nhưng khả năng của ngươi lại bẻ
gãy hoàn toàn quy luật đó, thậm chí còn có thể hồi sinh người chết, khả năng của
ngươi rất đặc biệt.
- Nhưng em không cảm nhận được điều gì cả. - Sao rầu
rĩ cất tiếng - Em không biết làm cách nào để sử dụng sức mạnh đó và cũng chưa từng
chủ ý dùng được nó.
- Ừ, đó chính là vấn đề đấy. - Nùng Tậu nhắm mắt lại,
hơi thở dần thư thái - Ngươi không biết cách sử dụng sức mạnh của mình và chúng
ta cũng không biết làm sao để thức tỉnh ngươi.
Chàng cười nhẹ - Vì vậy, ta mới dọn bẫy thêm một khu vực
để theo dõi ngươi đây.
- Theo dõi?
- Đúng vậy, ta sẽ tạo nên một kết giới rồi quẳng người
vào đấy, bắt ngươi tự sinh tồn. Để xem trong lúc cận kề cái chết, các khả năng
của ngươi có bộc lộ ra hay không. Ta rất muốn xem rốt cuộc ngươi có bao nhiêu
năng lực.
Sao nghe đến đây thì toát mồ hôi lạnh, mắt em trừng
lên, sáng lóe. Nói vậy là khu vực vừa được dọn sạch kia là để dành cho em à? Vì
Nùng Tậu muốn kiểm tra khả năng của em cho nên mới cố tình dọn sạch một khu để
làm nơi thí nghiệm?
Sao nuốt nước bọt, dè dặt thương lượng - Quan Lang, vụ
kiểm tra năng lực ấy bỏ qua được không ạ?
Nùng Tậu không đáp.
Sao cố gắng thuyết phục chàng - Em cũng chỉ là tỳ nữ
thôi, em không muốn sắm luôn vai hộ vệ cho ngài, vì vậy em không cần thiết phải
thức tỉnh các khả năng đang ngủ say của mình làm gì, em chỉ cần chăm lo cơm nước
cho ngài thật tốt là được rồi, đúng không ạ?
Nùng Tậu cười nhếch, lạnh lùng nói - Ta không cần
ngươi sắm vai hộ vệ, tuy nhiên, muốn đồng hành với ta thì ngươi phải có giá trị.
Ta không rảnh bảo vệ ngươi kè kè như tên Mai Lang Vương đó đâu. Không thể lúc
nào cũng bế ngươi trên tay rồi che chở cho ngươi như một tấm khiên được. Muốn
đi với ta, ngươi phải tự giữ được cái mạng của mình. Trong lúc ta chiến đấu ta
không dư hơi sức mà lo cho ngươi, giả như ngươi có chết vì tên rơi đạn lạc thì
ta cũng chẳng bận tâm.
Sao câm lặng.
Nùng Tậu tiếp tục cười cười nói nói, giọng điệu vô
cùng bình thản - Nếu ngươi vẫn muốn sống như một công chúa thì quay về Mai Viện
đi, còn nếu muốn ngao du và khám phá thì phải tự lo được cho thân mình. Ngươi
phải hỗ trợ ta trong lúc ta chiến đấu, không được làm vướng tay vướng chân. Để
làm được điều đó, ta sẽ huấn luyện ngươi. Dù ngươi có đồng ý hay không thì cũng
phải chấp nhận nếu muốn đi cùng ta.
Sao trốn vào trong chăn, không nói gì nữa.
Lòng em rét buốt, dẫu vậy, em cũng đã quen với sự lạnh
giá này rồi.
Phải ha, Nùng Tậu có phải là người ấy đâu. Chàng ta
nói đúng, nếu muốn sống như một công chúa thì cứ quay về Mai Viện.
Sao cười mơ hồ, lặng lẽ nhắm mắt lại.
Nhận xét
Đăng nhận xét