Mai nở dưới Sao: Chương 14: Ngã lãng du thời quân thượng thiếu - Phần 3.
Kể từ sau chuyện xảy ra ở quán tàu phớ, chuyến du ngoạn
của hai người đã trở nên sôi nổi hơn hẳn. Mai Lang Vương đã nghĩ ra vô vàn trò
trêu ghẹo mới để áp dụng với em còn Sao thì cũng không nể nang gì chàng nữa, em
có thể thoải mái hạ chân hạ tay với chàng khi những trò đùa của chàng khiến em
xấu hổ bức bách.
Lạ một điều là mỗi lần em đấm chàng, Mai Lang Vương lại
để yên cho em đấm. Trông chàng thậm chí còn tỏ ra vui thích, giống như việc em
đấm chàng cũng là một trò ghẹo mà chàng cố tình tạo ra vậy.
Tất nhiên, những cú đánh của em chỉ là phủi bụi thôi,
em làm sao nỡ ra tay với chàng chứ? Mai Lang Vương thừa biết thế, cho nên càng
được nước lấn tới.
Hai người đi hết con đường bán đồ vặt đó rồi lại đi đến
con đường khác, bất cứ nơi nào có thể vui chơi chàng đều đưa em đi. Dẫu vậy,
vùng Vàm Thuật lớn mà hai người lại chỉ có một ngày, dù có rất nhiều danh lam
thắng cảnh muốn tham quan nhưng thời gian lại không cho phép.
Cuối ngày, Mai Lang Vương đưa em đến một tòa lâu nằm ở
rìa của vùng Vàm Thuật, nơi gần với bức tường cẩn sứ. Tòa lâu đó rất cao, có
tên Mây Trắng, là một tòa lâu nổi tiếng, đứng trên tầng cao nhất của nó có thể
bao quát được cả vùng Vàm Thuật và thậm chí còn mơ hồ nhìn thấy cả lớp kết giới
trong suốt bên trên.
Buổi tối, cũng ở tầng cao nhất của Mây Trắng lầu, người
ta sẽ phục vụ rất nhiều tiết mục đặc sắc, đặc biệt là tiết mục 'Mưa sao băng'.
Thật ra 'Mưa sao băng' không phải là tiết mục chỉ diễn
ra ở quán Mây Trắng mà là tiết mục do vùng Vàm Thuật tổ chức nhằm quảng bá du lịch.
Người ta sẽ phóng những viên đá được chế tác bằng vật liệu đặc biệt lên kết giới
bên ngoài. Những viên đá lao đi với vận tốc khủng khiếp đó nhanh chóng ma sát với
kết giới và bị đốt cháy, tạo nên những vệt sáng lấp lóa xẹt ngang bầu trời Vàm
Thuật tựa như một cơn mưa sao băng.
Tiết mục này được trụ sở quản lý của vùng Vàm Thuật tổ
chức năm ngày một lần. Nơi ngắm nó lý tưởng nhất chính là tầng cao nhất của Mây
Trắng lầu, vì vậy nó cũng được xem là tiết mục đặc sắc nhất ở đây. Tất nhiên vì
là nơi lý tưởng nhất nên không dễ gì mua được vé và tranh được chỗ. Mai Lang
Vương đã hỏi Sử Quân nhiều ngày trước và lên kế hoạch tỉ mỉ mới chiếm được vị
trí cạnh ban công - Nơi vừa có thể xem các tiết mục trình diễn ở sân khấu một
cách rõ ràng lại vừa có thể xem 'Mưa sao băng' một cách trọn vẹn.
Tất cả những chuyện mà chàng đã làm đều được giữ kín với
Sao, khiến em nghĩ rằng mọi việc diễn ra đều là ngẫu nhiên. Thậm chí khi hai
người đi vào quán và được đưa đến nơi lý tưởng như vậy bởi người phục vụ tận
tình chuyên nghiệp, Sao cũng không mảy may nghĩ ngợi nhiều. Duy có ánh mắt tiếc
nuối của những vị khách giàu có khác thỉnh thoảng rơi lên vai hai người là khiến
em có chút ngần ngại. Sao chẳng hiểu tại sao họ cứ nhìn mình.
Mai Lang Vương nhấc ấm trà lên rót ra một chén. Bàn ghế
của nơi này đều được chế tác từ gỗ mun. Ở đây phục vụ trà cao cấp và các món ăn
sang trọng. Khi hai người an tọa, trà đã được đem ra sẵn và thức ăn thì cũng lần
lượt dọn lên.
- Ể, từ bao giờ thế? - Sao thắc mắc.
- Lúc nãy ta đã gọi. - Mai Lang Vương đáp.
Sao nhớ lại lúc hai người đi vào, hình như Mai Lang chỉ
nói vài câu với người phục vụ mà thôi. Em không nghĩ chỉ trong vài câu ngắn gọn
đó mà chàng có thể gọi cả món ăn và trà. Em đâu biết rằng mọi thứ đã được đặt sẵn
kể từ lúc Sử Quân đi săn vé.
Vẫn như bao lần, thức ăn mang lên cho hai người chỉ là những
món chay thanh đạm. Vì không phải thức ăn do Sao chuẩn bị nên Mai Lang Vương
không ăn nhiều, chàng chỉ ăn vài đũa, sau đó thì tập trung uống trà.
Đợi hai người ăn xong, phục vụ lại đến dọn bàn ăn và mang
lên một tráp đầy đồ ngọt thượng thặng. Đây mới đúng là điều Sao mong chờ, hai mắt
em sáng lên, vui vẻ ăn thử hết các loại bánh trong tráp.
- Em thích chứ? - Mai Lang Vương cười hỏi.
- Thích ạ! - Sao vừa cắn một miếng bánh cốm[1] vừa
mãn nguyện đáp.
- Có muốn ăn thêm gì không?
- Em no lắm rồi ạ. - Sao lắc đầu, nhìn tráp bánh cười tít
mắt - Chỉ cần tráp này còn ở đây thì em không muốn thêm gì nữa.
- Ừm. - Chàng phì cười.
Bấy giờ âm nhạc đã ngân vang, trên sân khấu người ta đang
biểu diễn ca trù[2].
Sao nghệt mặt ra nghe tiếng phách, tiếng đàn và tiếng trống chậm rãi đệm lên, động
tác nhai bánh của em chậm dần lại, đây là lần đầu tiên em thưởng thức tiết mục
văn nghệ ở nơi này, trong không gian sang trọng tao nhã như vậy.
'Non xanh xanh, nước xanh xanh
Sớm tình tình sớm, trưa tình tình trưa'
Giọng của ca nương dịu ngọt cất lên, thả vào không gian
những ca từ thanh tao quyến luyến. Mai Lang Vương lắng tai nghe lời ca, chàng
thỉnh thoảng lại nhịp ngón tay lên quạt, dường như rất thích tiết mục này.
Sao chú ý đến ánh mắt chàng, trông Mai Lang khá là mơ
màng, đôi mắt nâu dần sẫm lại, em chưa bao giờ thấy chàng lưu tâm đến thứ gì
như vậy.
'Nhớ ai tháng đợi năm chờ
Nhớ người độ ấy bây giờ là đây!'
- Hồng, Hồng, Tuyết, Tuyết. Mới ngày nào còn chửa biết
cái chi chi. - Mai Lang Vương mơ màng khẽ ngâm - Mười lăm năm thấm thoát có xa
gì… Ngoảnh mặt lại, đã tới kỳ tơ liễu…
Sao ngẩn ngơ nghe chàng ngâm, Mai Lang Vương không để ý đến
ánh nhìn của em mà chỉ dõi mắt ra ngoài, thư thái thả hồn theo thi từ và âm nhạc.
Bài 'Hồng Hồng Tuyết Tuyết' này chàng đã nghe nhiều lần. Mỗi lần chàng đi làm
công vụ ở phủ của những vị thần lớn, họ đều có gọi cô đào đến và đệm hát góp
vui. Lúc trước chàng không hiểu ý nghĩa sâu xa của bài trù này lắm, chỉ yêu vì
ca từ thú vị. Thế nhưng hôm nay nghe lại, chàng dường như đã hiểu được chút gì
đó ẩn ý ngầm của tác giả, dường như có thể thấu được chút gì đó cảm xúc của
ông.
'Ngã lãng du thời quân thượng thiếu,
Quân kim hứa giá, ngã thành ông
Cười cười nói nói tương phùng,
Mà bạch phát hồng nhan chừng ái ngại.'
- Ngã lãng du thời quân thượng thiếu, quân kim hứa giá,
ngã thành ông - Mai Lang Vương trầm ngâm đọc.
- Ta rong chơi thời em còn nhỏ, đến khi em có thể hứa gả,
ta đã thành ông rồi. - Sao vô tư thuật dịch - Cười cười nói nói gặp lại. Đầu bạc,
má hồng, ái ngại làm sao…
- Thế thì có gì đâu ạ? Nếu họ gặp lại thì chẳng phải cũng
sẽ rất vui vẻ sao? Tại sao lại ái ngại khi được tương phùng với bạn cũ chứ? -
Em vô cùng thắc mắc.
- Có lẽ là vì tuổi thanh xuân đã qua đi chăng? Họ gặp
nhau không đúng thời điểm? - Mai Lang Vương rót trà ra, từ tốn uống một ngụm.
- Thời điểm là gì ạ? Chẳng phải được gặp nhau trong đời
đã là một niềm vui rồi ư? - Sao chóng cằm, cười hì hì - Giống như em và anh
Yang chẳng hạn, cho dù nhiều năm sau có gặp lại thì em và anh ấy cũng vẫn sẽ là
những người bạn tốt của nhau. Anh Yang cũng lớn tuổi hơn em nhưng em không hiểu
tại sao phải ái ngại khi gặp anh ấy.
- Em đúng là 'chửa biết cái chi chi'. - Mai Lang Vương nhẹ
nhàng nói.
- Hửm? - Sao chớp chớp mắt.
Chàng cười mơ hồ, lắc lắc đầu, không nói gì nữa.
Thật ra chàng chỉ cảm thấy có chút bâng khuâng trong
lòng, chàng cũng chẳng hiểu tại sao thi nhân lại ái ngại, có lẽ chàng và vị thi
nhân ấy không giống nhau. Đối với chàng, thời gian là một vòng tuần hoàn bất tận
bởi vì chàng có thể sống hoài sống mãi, giữ được vẻ xuân sắc vĩnh cửu, trong
khi vị thi nhân kia vốn là một con người bình thường, thời gian và tuổi xuân của
ông có giới hạn. Thế nên sự ái ngại mà ông nói đến có lẽ là sự ái ngại của tuổi
thanh xuân, một chiếc lá úa gặp gỡ cánh hoa đương hồng…
Ông ấy và cô gái trẻ kia đã lỡ làng chăng?
- Đối với những vấn đề rắc rối như thế này, em vẫn sẽ
tuân theo quy tắc cũ của mình. - Sao thấy chàng tỏ ra băn khoăn thì bận tâm lắm,
em muốn nói gì đó để giúp chàng cảm thấy dễ chịu hơn. Thế nhưng em chẳng biết
nên nói gì, bởi những điều mà chàng đã trải nghiệm hẳn phải nhiều hơn em cả vạn
lần. Em lo rằng mình không đủ hiểu biết để xoa dịu cõi lòng chàng, vì thế chỉ
có thể thật thà nói ra kinh nghiệm của bản thân cho chàng nghe mà thôi.
- Quy tắc cũ? - Mai Lang Vương hiếu kỳ, vẻ tư lự trên mặt
dần tan biến.
Sao thấy chàng đã tươi tỉnh trở lại, em càng phấn khởi
hơn, chóng hai tay lên má, cười đáng yêu - Vâng, 'chuyện gì khó quá cho qua' -
Đó là quy tắc mà em luôn áp dụng!
Mai Lang Vương nắm tay lại, che trước miệng, vai run lên.
Sao thấy chàng như thể đang nén cười, em lập tức đỏ bừng
mặt, đầu cơ hồ bốc khói vì ngượng.
- Ha ha ha ha! - Mai Lang Vương cuối cùng không nén nhịn
được nữa, chàng dùng quạt che ngang mặt rồi cười thật thoải mái.
Đó là lần đầu tiên Sao thấy chàng cười một cách tự do vui
vẻ như vậy, trông như một đứa trẻ hồn nhiên, vô tư lự.
Sao thở phào nhẹ nhõm, mắt thoáng rưng rưng.
Hai người đang nói đến đây thì một người phục vụ cung
kính đi đến, tay mang theo một cái khay gỗ. Trên khay là tráp pháp lam đã mở sẵn
và một hộp gỗ đầy những mảnh tre được tạo dáng đẹp đẽ đều đặn. Người phục vụ gập
người lại, nâng khay lên và đứng bên cạnh chàng chờ đợi. Mai Lang Vương mỉm cười,
rút thẻ tre trong hộp ra rồi bỏ vào tráp.
Chàng bỏ mười thẻ liên tiếp.
- Mai Lang, đó là gì vậy ạ? - Sao tò mò nhìn theo bóng
người phục vụ đang dần khuất xa, hỏi ngay tắp lự.
- Là trù tiền. - Chàng nhẹ nhàng đáp.
- Trù tiền ạ?
- Ừm, đó là tiền thưởng dành cho những người biểu diễn.
Thẻ tre được định giá sẵn, thay vì dùng tiền mặt thì người ta dùng thẻ tre để
thưởng. Thẻ tre đó sau này sẽ lại được quy ra thành tiền và trả cho giáo phường.
- Ra là vậy.
Sau tiết mục ca trù, trên sân khấu còn diễn ra thêm nhiều
tiết mục khác nữa, tất nhiên đó là những tiết mục mà một người yêu thích 'Chàng
khờ thủy chung' như Sao không thể cảm thụ được. Riêng Mai Lang Vương thì tỏ ra
rất thư thái, chàng dường như rất yêu thích các tiết mục này. Sao thấy chàng vui,
em đương nhiên cũng rất vui, dù sao nhớ lại bài 'Dạ cổ hoài lang' mà chàng từng
đàn cho em nghe thì em nghĩ, đây đúng là không gian thuộc về chàng.
Khoảng cuối giờ tuất thì tiết mục được mong chờ nhất cũng
diễn ra, trên sân khấu, âm nhạc đã tắt từ lâu, các quan khách nhất thời cũng im
bặt, mọi ánh mắt đều hướng về phía ban công bao quanh lầu, chờ đợi.
Sao dáo dát nhìn quanh, thấy mọi người đều tỏ ra chăm chú
thì rất bỡ ngỡ, em không được thông báo về tiết mục đặc biệt ấy. Mai Lang Vương
véo má em, chỉ tay lên bầu trời, cười mỉm chọc ghẹo. Sao hơi dỗi với nụ cười ấy,
nhưng em cũng không có thời gian trừng phạt chàng, em đang nhìn theo hướng tay
chàng.
Bầu trời Vàm Thuật lúc này vẫn chưa xảy ra biến đổi gì
nhiều, chỉ là trên vòm không trong suốt mơ hồ ấy, đột nhiên có một vùng sáng bất
ngờ lóa lên. Vùng sáng đó tựa như những dải cực quang[3] uốn
lượn óng ánh, huyền diệu và mê hoặc đến mức khiến người ta phải nín thở sững sờ.
Đâu đó có tiếng sao trúc trong trẻo âm vang.
Trên trời, một cơn mưa ngân hà đổ xuống.
- Đẹp… Quá… - Phải rất khó khăn Sao mới cất lên được hai
chữ rời rạc ấy.
- Thích không? - Vẫn như bao lần, chàng hỏi em bằng hai từ
đơn giản như vậy.
Sao không đáp, em đang bị những tia tinh tú xẹt ngang bầu
trời hớp hồn. Bầu trời Vàm Thuật bấy giờ được bao bọc dưới một lớp kết giới màu
xanh đen, bên trên dọc ngang những luồng cực quang kì bí. Trên cái nền tựa bức
tranh ma thuật ấy, một cơn mưa sao băng lấp lánh tí tách lướt qua, hết tia này
đến tia khác, huyền hoặc đến nỗi khiến em như bị thôi miên.
Đó quả là một cảnh tượng kì vĩ.
- Mai Lang, em cảm ơn ạ!
Trên đường trở về Sao cứ ôm chặt lấy cánh tay chàng mà
xúc động nói thế. Mặc dù chàng biết là em rất vui và cũng chỉ muốn bày tỏ lòng
biết ơn với chàng thôi, nhưng Mai Lang Vương thật sự rất ngượng.
Tuy chàng làm nhiều chuyện cho em nhưng lại không hề muốn
em biết. Tất cả chỉ vì, chàng sợ rằng, bản thân sẽ trụ không vững trước sự đáng
yêu của em, trước vẻ mặt ngọt ngào đầy biết ơn của em lúc này. Chàng thích chọc
ghẹo em hơn. Khi em dùng vẻ mặt hờn dỗi để nhìn chàng, chàng lại thấy thoải
mái. Từ đó có thể tự do mà bày ra thêm nhiều chuyện khác nữa, âm thầm cưng chiều
em, khiến em hạnh phúc vui vẻ.
- Ừm. - Bất đắc dĩ chàng đành phải trưng ra vẻ nghiêm
trang mà gật đầu, đón nhận lời cảm ơn của em với dáng điệu tự nhiên nhất có thể.
- Hôm nay em rất vui, em được đi chơi, được ăn ngon lại
còn được xem một màn trình diễn sao băng vô cùng rực rỡ nữa. Em sẽ không bao giờ
quên chuyến đi này. - Sao nhắm mắt lại, tươi cười nói.
- Nếu em thích thì ta sẽ đưa em đi nhiều hơn. - Chàng tự
động nói, nói một cách u mê không hề thông qua suy nghĩ.
- Thật ạ? - Hai mắt em sáng rỡ nhìn chàng, tai thỏ trên đầu
vẫy liên hồi.
- Ừm, từ nay về sau ta sẽ đưa em đi thật nhiều, sẽ tìm hiểu
xem nơi nào có những trò thú vị rồi đưa em đến đó vui chơi.
- Yeah! - Sao như bắt được vàng, pháo hoa đì đùng nổ
trong lòng, em càng ôm chặt cánh tay chàng hơn, chân nhảy thoăn thoắt.
Mai Lang Vương ngập ngừng bước đi, sau khi những lời mất lý
trí kia thốt ra, chàng mới chậm chạp nghiệm lại. Ôi trời, chỉ trong khoảnh khắc
nhìn thấy sự đáng yêu đó, chàng đã buột miệng thốt ra cơ số lời hứa như vậy.
Mai Lang Vương đỡ trán.
Đó là lý do mà chàng chẳng muốn cho em biết gì hết, tốt
nhất cứ để em hờn dỗi đánh đấm chàng vẫn hơn là để em dùng ánh mắt đáng yêu chết
người đó nhìn chàng.
Hai người trở về phủ Thần sông khi trời đã khá muộn, Vĩnh
Nghiêm thì vẫn ở lại khu dành cho quản ngục để chăm sóc Thủy Cơ. Mai Lang Vương
đưa Sao vào nhà, các tiểu đồng nhìn thấy hai người về muộn như vậy, bọn chúng
có chút lo lắng.
Mai Lang Vương giao lại số quà bánh mà Sao mua được cho
các tiểu đồng. Em mua khá nhiều thứ và chàng đã luôn giữ chúng trong suốt chuyến
đi.
- Có những thứ mua cho các em. - Sau khi tắm xong, Sao tiến
đến sập bên nhà trái và chia những món quà cho các tiểu đồng. Ban sáng khi em
đi cùng chàng, các tiểu đồng đã nhờ em mua về một số thứ, Sao không những mua
quà chúng nhờ mà còn mua thêm những món thú vị khác cho chúng, kể cả quà dành
cho các chị và anh Lãm ở nhà nữa, đó là lý do mà em mua rất rất nhiều đồ.
- Chị để Vương mang hết số này ạ? - Các tiểu đồng bàng
hoàng hỏi, bọn chúng vẫn chưa thôi kinh hoàng sau khi nhận lại số vật phẩm này
từ tay Mai Lang Vương ban nãy.
Sao nhún nhún vai, nói một cách bất lực - Chị đã bảo ngài
ấy để mặc chị mang nhưng Mai Lang không chịu.
Em nhớ đến lúc mà mình mua được tầm hai ba món đồ, Mai
Lang đứng một bên trả tiền xong lại nhìn sang em, ánh mắt đăm chiêu mãi. Sau
cùng chàng cướp hết đồ mà em đang cầm rồi điềm nhiên bảo sẽ mang hộ em. Sao đuổi
theo chàng và đòi lại nhưng chàng từ chối. Kết quả là những thứ khác đều được
chàng giữ.
Sao và các tiểu đồng ngồi ở nhà trái vừa chơi cờ vừa ăn
những món quà vặt mà em mang về. Cả bọn chơi đùa rất vui vẻ. Hồi lâu sau, có một
tiểu đồng vội vàng đến gặp Sao và bảo rằng Vương muốn em đến hầu. Sao hơi ngạc
nhiên, em cứ nghĩ là chàng sẽ về phòng nghỉ.
Sao mang quà dành cho những người ở nhà về phòng cất. Khi
đi qua nhà chính, em thấy chàng đã ngồi trên sập đợi sẵn. Mai Lang Vương nhìn
túi đồ mà em đang ôm trong lòng, cười ý vị. Sao dẩu môi lên, lại nữa, lại chọc
ghẹo.
- Mười lăm rồi mà còn mua những món đồ chơi dành cho trẻ
mười ba là thế nào? - Chàng tựa vào gối, nói vọng vào phòng em khi em lướt qua
chàng.
- Em còn nhỏ xíu. - Sao phản bác một cách khiên cưỡng.
- Hết cách. - Mai Lang Vương chóng cằm, giả đò bất lực mà
than - Ta cứ nghĩ em lớn được vài tuổi thì sẽ không cần phải chăm em như bảo mẫu
nữa, rốt cuộc em vẫn nghĩ mình 'nhỏ xíu' như vậy… Thật khiến ta ái ngại.
- Ngài mới khiến em ái ngại!
Sao đáp và từ phòng hùng dũng bước ra, kèm theo tiếng nện
guốc của em còn có âm thanh tùng tùng chắc nịch. Mai Lang Vương hơi tò mò, hướng
mắt lên. Trên tay Sao bấy giờ cầm một chiếc trống lắc tay. Mỗi khi tay em chuyển
động là hai sợi dây đính gỗ treo bên hông trống lại va đập vào mặt trống và tạo
nên tiếng động vui nhộn.
Em chống tay lên hông, đứng ngay cạnh chàng, lắc lắc trống.
Trông em lúc đó thật là ngốc nghếch.
Mai Lang Vương lại khổ sở nén cười, chàng cảm thấy quyết
định không đi ngủ sớm của mình thật sáng suốt.
- Nếu ngài không thích thì em không mua đồ chơi nữa. -
Sao bị chàng trêu chọc như vậy, vô cùng khó chịu, hờn lẫy nói.
- Này. - Mai Lang Vương lập tức ngưng cười, vỗ tay lên sập
ý bảo em ngồi xuống gần chàng, giọng dần trở nên dịu dàng đi - Ai bảo không
thích hửm? Em muốn mua gì thì mua, cho dù có muốn mua ngựa gỗ[4] của
trẻ lên năm cũng được mà.
Sao ngồi xuống theo ý chàng, nhắm tịt mắt lại, khó đăm
đăm thốt - Ngài đang dỗ em đấy ư? Sao em nghe như ngài đang trêu chọc em vậy?
- Ha ha. - Mai Lang Vương lại cười, mở sách ra và êm đềm
nói - Không đùa em nữa, tóm lại là em muốn mua gì cũng được, chỉ cần em vui là
ta đã an lòng rồi.
- Mai Lang… - Sao lại tiếp tục rưng rưng xúc động.
Mai Lang Vương lần này đã chuẩn bị một cách kĩ lưỡng, lập
tức dùng sách chặn tầm nhìn lại, thở phào.
Suýt nữa là tiêu đời rồi.
Sao không biết chàng đã phải lúng túng như thế nào khi đối
diện với ánh mắt đáng yêu đó của em. Lòng lại nhớ đến chuyến hành trình vừa nãy,
em chợt muốn làm gì đó cho chàng. Sao suy nghĩ một chốc, đột nhiên nói - Hay là
em hát cho ngài nghe nhé?
Mai Lang Vương dời quyển sách xuống, tất cả tâm trí đều
hướng về em.
Sao thấy chàng đột nhiên nghiêm túc vậy, em có hơi căng
thẳng, giải thích thêm - Xem như em cảm ơn ngài vì chuyến du ngoạn hôm nay vậy!
Mai Lang Vương gác sách sang một bên, chỉnh gối lại cho
ngay ngắn rồi nghiêm trang ngồi thẳng dậy, hướng mắt về phía em đầy chờ đợi.
Sao ngớ ra, trông chàng như thể sắp được xem một tiết mục cung đình vậy, có cần
phải trang trọng thế không?
Đột nhiên Sao cảm thấy lòng hơi chùn lại, em hết dám hát
nữa.
Mai Lang Vương đợi một chốc, thấy em không có động tĩnh
gì, chàng hơi hoài nghi - Em vẫn chưa bắt đầu ư?
- Ngài muốn nghe thật đấy ạ? - Sao xấu hổ hỏi.
- Đương nhiên, em bảo sẽ hát cho ta nghe mà. - Mai Lang
Vương đáp, ánh mắt chàng trở nên dịu dàng đến vô cùng, ngữ điệu cũng chậm lại,
đầy chờ mong - Em xem, ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần để thưởng thức rồi.
Sao vẫn không có can đảm, tay vẽ vẽ vòng tròn lên sập,
lúng búng hỏi tiếp - Ngài thật sự muốn nghe ư? Em hát dở lắm đấy, không hay như
ca nương mà ngài thích đâu.
Mai Lang Vương xoa đầu em.
Sao im lặng nhìn chàng.
Chàng cười êm đềm - Với ta, em hát hay nhất.
Sao chẳng nhớ được là mình đã phản ứng như thế nào khi
nghe thấy lời đó và nhìn thấy khuôn mặt đó… Em chỉ biết rằng, khi em tỉnh táo lại
thì em đã thấy mình ngồi quay lưng lại với chàng, trên tay nắm chặt chiếc trống
còn Mai Lang thì khó hiểu hỏi từ đằng sau - Sao thế? Tại sao phải quay đi như vậy?
Quay lại hát cho ta nghe để ta được nhìn rõ em chứ?
Em dần định thần, mơ hồ nhớ lại, mới biết là mình đã gật
đầu một cách vô thức sau đó còn tự động quay lưng lại với chàng. Giờ thì em
cũng bắt đầu nhớ ra tại sao mình lại chọn tư thế này. Sao hít sâu một hơi, thở
ra, vẫn thấy cả người run rẩy. Em chậm chạp đáp - Là vì em ngại lắm ạ. Ngồi thế
này giúp em bớt căng thẳng hơn.
Mai Lang Vương tuy hơi tiếc nuối khi chỉ có thể nhìn thấy
bóng lưng và nghe thấy giọng nói của em nhưng Sao đã nói đến vậy, chàng còn ép
em nữa thì tội em quá. Mai Lang Vương âm thầm nghĩ, có lẽ em thật sự xem trọng
màn trình diễn này. Vì em muốn dùng nó để cảm ơn chàng cho nên em muốn trình
bày nó một cách tốt nhất.
Thế là chàng không nói gì nữa, tất cả sự tập trung, tất cả
tâm trí đều đặt hết nơi em.
Chàng sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc này. Đây là món
quà đầu tiên mà Sao tặng cho chàng.
Trong bầu không khí nghiêm trang và im lặng đó, Sao chậm
rãi đưa trống lên. Em quỳ trên hai chân, bóng lưng vươn thẳng, mắt hướng về
hiên nhà, tóc dài nhẹ bay. Chiếc trống lắc tay dừng lại bên vai em, tư thế cầm
trống của Sao cũng rất uyển chuyển. Mai Lang Vương say sưa ngắm nhìn, chàng chợt
thấy, em thật có phong thái của một giai nhân đoan nhã.
Nếu em lớn thêm chút nữa thì hẳn là sẽ rất đằm thắm.
Nếu em lớn thêm chút nữa…
- Em hát đây. - Lời thông báo của Sao kéo chàng trở về từ
những dòng suy tư mơ hồ.
- Ừm. - Mai Lang Vương gật đầu. Tập trung toàn lực.
Chiếc trống trên tay Sao đung đưa, tiếng tùng tùng vang động,
gõ vào không gian tĩnh mịch những nhịp đều đặn trầm thấp.
Em cất tiếng hát.
- Một con vịt xòe ra hai cái cánh. Nó kêu rằng 'cáp cáp
cáp cạp cạp cạp'. Gặp hồ nước nó bì bà bì bõm. Lúc lên bờ vẫy cái cánh cho khô.
- … - Mai Lang Vương đơ như phỗng. Chàng cố gắng trấn
tĩnh, sợ rằng bản thân vừa bị ù tai, chắc chắn đã nghe lầm rồi.
Sao hát lại thêm một nhịp nữa, chàng nhíu mày, chú tâm
nghe kĩ.
- Một con vịt xòe ra hai cái cánh. Nó kêu rằng 'cáp cáp
cáp cạp cạp cạp'. Gặp hồ nước nó bì bà bì bõm. Lúc lên bờ vẫy cái cánh cho khô.
- …
Không gian và thời gian dường như cũng hấp hối trước màn
biểu diễn của em.
Mai Lang Vương không thể tin được, Sao vừa lắc trống vừa
oang oang hát, giọng hát rất trong nhưng không có vần điệu gì cả. Hơn nữa, ca từ
của bài hát mà em chọn cũng vô cùng buồn cười. Hoàn toàn khác xa so với những
gì mà chàng đã tưởng tượng.
Chỉ một giây sau, Sao đã nghe thấy một trận cười nghiêng
ngã. Em đỏ bừng cả người, tay cầm trống run rẩy, mồ hôi tuôn ướt lưng.
Phía sau, Mai Lang Vương đã không còn giữ được phong thái
nghiêm trang nữa, chàng tựa cả người lên
gối và cười nắc nẻ. May mắn cho chàng là Sao chỉ hát hai nhịp, nếu em còn hát nữa,
chắc chàng sẽ cười đến tắt thở mất.
- Có gì đáng cười chứ? - Sao cúi gằm mặt, ngượng chín người
thốt.
Mai Lang Vương vẫn còn cười, mãi chàng mới dừng lại được
một chút, hỏi một cách hài hước - Em nói xem?
Sao nắm chặt hai tay lại, vừa dỗi vừa thật thà thú nhận -
Em chỉ thuộc bài đó thôi.
Trong những bài hát mà em từng được biết ở hồng trần, em
chỉ thuộc bài đó là rõ nhất, còn những bài khác chỉ biết vài câu, cứ hát đi hát
lại chứ chẳng bao giờ tỏ tường cả bài.
Dù sao, khi em còn nhỏ, em cũng không có nhiều thời gian
để nghe những bản nhạc. Em chỉ biết rong ruổi trên đồng, cố gắng kiếm một bữa
ăn rồi lại bị nhấn chìm trong đòn roi bạo lực, có bao giờ được nghe bài hát nào
tử tế đâu.
Hơn nữa, dù có nghe thì em cũng không thể nhớ được. Em
lúc đó không có đủ tri thức để ghi nhớ những ca từ quá phức tạp.
Mai Lang Vương thấy em dần trở nên im ắng, nụ cười của
chàng cũng bình lặng đi, chàng bỗng cất tiếng gọi em. Sao quay lại, ề à đến gần
chàng, ngồi một bên không nói. Mai Lang Vương xoa tóc em, ánh mắt Sao hơi run
lên khi ngón tay chàng lướt qua, dù sự bối rối và xấu hổ vẫn còn đó nhưng em
không quá ngượng nữa.
Chàng tươi cười, khuôn mặt bừng sáng như ánh trăng đêm rằm,
chân thành bộc bạch - Ta chưa từng ấn tượng với bài hát nào như vậy. Mãi mãi
sau này ta cũng sẽ không quên, cảm ơn em đã tạo cho ta một kí ức vui vẻ.
Sao dời mắt sang chàng.
Mai Lang Vương che mắt em lại.
- Mai Lang. - Sao lại sắp dỗi.
Mai Lang Vương não nề thở dài, chàng như van nài em - Đừng
nhìn ta bằng ánh mắt đó nữa, ta vẫn chưa phòng bị gì cả, không thể chống đỡ được
đâu.
Sao không hiểu lời chàng. Mai Lang Vương cũng không cần
em hiểu. Chàng điều chỉnh lại tư thế một chút, sau khi đã sẵn sàng sách trong
tay thì mới bỏ tay ra. Sao dõi mắt nhìn chàng, chàng đã giấu mặt sau sách rồi,
em cau mày nghi hoặc.
Hai người im lặng hồi lâu, Mai Lang Vương lại không nhịn
được, cười khùng khục - Mỗi lần nhớ đến 'cáp cáp cáp cạp cạp cạp' là ta lại buồn
cười.
[1] Một loại bánh ngọt truyền
thống của Việt Nam.
[2] Còn gọi là hát ả đào, một
loại hình văn nghệ thịnh hành ở thời xưa.
[3] Hiện tượng khoa học xảy
ra ở các vùng cực của trái đất, tạo thành những dải sáng có màu sắc như cầu vồng,
óng ánh uốn lượn trên bầu trời.
[4] Một loại đồ chơi dành cho
trẻ con, làm bằng gỗ, khi chơi thì ngồi trên lưng ngựa rồi bập bênh lên xuống.
Nhận xét
Đăng nhận xét