Mai nở dưới Sao: Chương 18: Tỉnh giấc ở Văn Phủ - Phần 3.
Khi trời sáng, các vị Hoa tiên thay phiên nhau đến
chăm sóc em còn Mai Lang Vương thì lên đường đến khu làm việc. Sức khỏe của Sao
dù đã tốt hơn, em có thể đi lại trong phòng nhưng vẫn chưa hoàn toàn bình phục,
nếu đi ra ngoài nắng lâu hoặc bị trúng phải gió, em sẽ lại xây xẩm đầu óc ngay.
Mai Lang Vương cũng không cho phép em ra ngoài, chàng ngăn cấm em bước ra khỏi
phòng khi không có chàng. Sao không dám cãi lời, em ở yên trong phòng, buồn
chán dưỡng bệnh.
Đến trưa thì chàng về, lần này chàng còn mang theo
trang phục và công văn. Mai Lang Vương quyết định ở lại đây để chăm em cho đến
khi em khỏi hẳn. Ưu Liên ban đầu kịch liệt phản đối nhưng chàng kiên quyết quá,
lại tỏ ra bộ dạng lo lắng khổ sở, nàng cứng rắn hồi lâu, sau cùng bị chàng làm
cho mềm lòng nên đành phải đồng ý.
Tất nhiên, chàng vẫn sẽ ở phòng khác, Ưu Liên cho dọn
căn phòng ở tận bên nhà trái kia cho chàng, nàng nói rằng khi Sao ngủ, chàng sẽ
phải qua bên đó nghỉ ngơi, không được cùng ở nhà chính với Sao. Mai Lang Vương
phải thỏa hiệp với nàng, nếu chàng không đồng ý, hẳn là Ưu Liên sẽ không cho
phép chàng đến chăm em.
- Hôm nay ở nhà ngoan chứ? - Chàng ngồi xuống giường, đưa
thìa thuốc đến.
Sao nếm nếm thìa thuốc trên tay chàng, em hơi nhăn mặt,
Mai Lang Vương ép em uống hết sau đó mới lấy đường phèn đã đập nát thành những
viên vừa phải cho em ngậm. Vị ngọt lan tỏa trong miệng khiến em không còn khó
chịu với mùi vị của thuốc nữa, Sao cười hớn hở, lại bò đến bên chàng, gối đầu
lên tay.
- Em ốm thế này ai lo cơm nước cho ngài? - Em tò mò hỏi.
- Mấy việc đó không quan trọng đâu. - Chàng xoa tóc
em, nhắm mắt dưỡng thần, định rằng sẽ tựa lưng vào giường em mà nghỉ ngơi một
chút.
- Mai Lang? - Em thấy chàng khép mắt, gọi khẽ một tiếng,
không thấy chàng nói gì.
Sao chóng cằm nhìn chàng, Mai Lang Vương đã ngủ thiếp
mất, có lẽ chàng mệt lắm. Em lại giở quyển sổ mà Thần Tình đem đến ban sáng ra,
đó là quyển sổ mới, nàng tặng kèm cho em thêm một hộp bút chì. Sao vẽ loạt soạt
lên giấy, phác họa ra một dáng vẻ tuấn tú, trang nghiêm. Khi những đường nét của
bức tranh đã hoàn thành, em lại ngắm nó đến mơ màng, mắt dịch chuyển lên một
chút, hình ảnh chân thật kia so với tranh đẹp hơn ngàn lần.
Sao xấu hổ đóng quyển sổ lại, giấu dưới gối.
Nửa canh giờ sau, Mai Lang Vương choàng tỉnh, lúc
chàng nhận ra là mình đã ngủ quên mất, chàng khá là ngượng. Chàng không nghĩ
mình lại tự động ngã gục như vậy. Sao tủm tỉm cười chàng, Mai Lang Vương bối rối
đến không thể nói được gì, em lại nhích đến, thì thầm vòi vĩnh - Mai Lang, ngài
nấu gì đó cho em ăn đi.
- Hửm? - Mai Lang Vương dẹp cơn ngượng ngập của mình
qua một bên, vẻ mặt trở nên nghiêm túc - Cháo nhé?
Sao lắc lắc đầu, cười gian - Không chịu, em ăn cháo đến
ngán rồi.
Mai Lang Vương không còn cách nào khác, chàng biết là
em chỉ đang nũng nịu chàng thôi. Chàng đỡ em khỏi giường và đưa em ra nhà sau,
nhân tiện để em thưởng không khí quang đãng một chút. Sân sau của em có một cây
me tây. Dưới tán me tây đặt một bộ bàn ghế bằng đá. Mai Lang Vương bảo em ngồi ở
đó đợi, chàng vào trong bếp chuẩn bị một chút rồi sẽ ra ngay.
Nắng trưa ươm vàng sân, xuyên qua cành lá me tây mà rũ
xuống lớp gạch nung đỏ rực. Sao nhìn những hạt nắng bé tí ấy, mày mắt tươi tắn
rạng ngời. Mai Lang Vương từ trong hiên bếp khoanh tay nhìn ra thấy em thoái
mái tinh thần như vậy chàng cũng yên tâm. Nếu mọi chuyện cứ tiến triển tốt đẹp
như vậy thì có lẽ ngày mai hoặc ngày kia là em khỏi bệnh rồi.
Hai khắc trôi qua và chàng cũng xong việc, Mai Lang
Vương đi đến bàn đá, đặt lên bàn một rổ tre. Sao trố mắt nhìn thứ mà chàng nấu
cho em, trong rổ tre chỉ có mỗi khoai luộc, đã vậy, khoai còn bị cháy.
Sao cười ngất.
- Ta chỉ biết nấu đến thế này thôi. - Mai Lang Vương
quay đi, chậm chạp nói.
- Vâng. - Sao nhặt lấy một củ khoai, tỉ mẩn kéo lớp da
mềm mại đàn hồi ra, tạo thành một dải dài.
Em đưa khoai đến cho chàng, Mai Lang Vương ngập ngừng
đón lấy. Mắt chàng nhìn em không rời, có chút dịu dàng lại có chút chán nản bởi
vì bản thân chàng không thể nấu được món gì khấm khá hơn cho em.
Sao lại lấy củ khoai khác, đó là một củ khoai cháy, em
lột vỏ rồi hạnh phúc ăn, em ăn rất ngon, tựa như rằng trên tay em không phải là
khoai mà là một món cao lương mỹ vị vậy. Mai Lang Vương đột nhiên thấy lòng lặng
xuống, cảm giác nghèn nghẹn âm ỉ lan dài.
- Ngài biết nấu những món gì?
- Món luộc.
- Thế… Sau này em ốm thì làm sao?
- Em ăn cháo, ta cũng ăn cháo vậy.
- Ha ha. - Sao cười ngặt nghẽo, tựa vào người chàng,
em lại lấy thêm một củ khoai nữa và ăn ngon lành - Ngài không thể sống một mình
được, ngài sinh ra đúng là để dành cho em chăm sóc mà.
- Ừm. - Chàng không phản đối, lại đưa cho em một củ khoai
khác, bảo em bóc vỏ cho chàng. Sao ngoan ngoãn làm, khi em trao củ khoai lại
cho chàng, chàng lại dịu êm bảo - Em sinh ra cũng là để chăm sóc ta.
- Vâng ạ. - Sao gật đầu.
Hai người tựa vào nhau và nhìn nắng trưa vát lên sân,
nhìn những lá me tây lả tả rơi rụng.
Dùng kế khiến chàng ăn no xong, Sao lại đòi vào phòng
nằm nghỉ. Mai Lang Vương chiều theo em, trong lúc em nằm trên giường nghỉ ngơi
thì chàng ngồi bên bàn học trong phòng em làm việc. Sao thỉnh thoảng lại kéo
sách ra một chút nhìn chàng, Mai Lang Vương nghiêm trang ngồi bên cửa sổ phê
duyệt công văn, nắng trưa chiếu lên hàng mi cong, khiến đôi mắt nâu trở nên êm
dịu và trong trẻo.
- Quyển sổ vẽ của em nhăn cả rồi. - Chàng chợt nói,
tay lấy ra một thứ, nó nhăn nheo và tả tơi vô cùng, dù vậy chàng vẫn luôn mang
nó theo bên người, khi thì ôm trên tay, khi thì đặt ở khay công văn.
- A… - Sao nhón đến, đón lấy quyển sổ, em vừa lật giở
những trang nguệch ngoạc trong đó vừa cười gượng - Hôm đó để xách được gã kia về
em đã phải hi sinh nó. Gã vừa nặng lại vừa lì lợm, cứ cựa quậy mãi khiến em
không thể giữ chặt được. Quyển sổ này cứ vậy rớt xuống đường dăm ba lần, lại
còn bị gã vô tình giẫm lên. Khổ thân nó.
Mai Lang Vương lắng nghe em nói, chàng lại không khỏi
xót xa. Chàng biết em rất yêu quý quyển sổ ấy, em nâng niu và giữ gìn nó cẩn thận,
chẳng bao giờ lấy nó ra tùy tiện. Dù rằng chàng đã nhờ Thần Tình mua một quyển
khác tương tự nhưng cũng khó mà thay thế được vị trí của quyển sổ cũ.
- Em vẽ càng ngày càng tiến bộ đấy.
Chàng nhớ đến những bức tranh mà mình đã ngắm được
trong đó, nét vẽ của em đã trưởng thành nhiều. So với những chú thỏ mà em vẽ
lúc nhỏ thì khác xa một trời một vực. Em hẳn là đã luôn luyện tập chăm chỉ.
- Thế ạ? - Sao gãi gãi má, ngượng ngập - Em vẫn thấy vậy
thôi, chẳng có gì nổi bật cả.
- Tặng ta nhé.
- Dạ?
Chàng hướng về phía quyển sổ, cười mong chờ - Tặng ta
quyển ấy đi.
- Nó nhăn nheo thế này còn lấy làm gì nữa ạ? - Em khó
hiểu, ôm quyển sổ vào lòng, lắc lắc đầu - Nó sẽ làm bẩn chỗ của ngài thôi. Đã vậy
còn chẳng có gì đặc sắc.
- Ta thích. - Mai Lang Vương vẫn kiên quyết muốn nhận
nó, chàng thậm chí còn chìa tay về phía em một cách thúc giục, như thể mọi chuyện
đã được định đoạt rồi - Đưa đây. Ta giữ.
Sao ngần ngại. Mai Lang Vương lại tỏ vẻ nghiêm nghị,
Sao đành phải đưa quyển sổ cho chàng. Mai Lang Vương mở những bức tranh bên
trong ra, từng bức từng bức một, khi là cảnh đồng ruộng từ trên núi Sam nhìn xuống,
khi là cảnh sông nước miền Tây, khi là tán me tây ngời xanh lấp lánh nắng, khi
là hàng mai rì rào trong gió thấp thoáng chuông treo đinh đang. Tất cả đều là
hình ảnh xung quanh em và chàng, là kí ức là kỉ niệm. Ai bảo không quý giá chứ?
Sau này khi cùng nhìn lại sẽ hoài niệm biết bao.
Mai Lang Vương đặt quyển sổ lên khay công văn, chàng sẽ
đem nó cất ở bàn làm việc để lúc buồn lại đem ra ngắm. Nó sẽ là báu vật mới của
chàng.
Sao trông vẻ vui ngầm đó, em không sao hiểu được, chỉ
cảm thấy chàng thật lạ lùng. Hai người sau đó không nói gì nữa, Mai Lang Vương
tập trung làm việc còn Sao thì lại tiếp tục thêu hoa văn.
Suốt hai ngày sau đó, Mai Lang Vương ở mãi bên cạnh
Sao để chăm em. Hiển nhiên, chàng vẫn phải tuân theo quy định mà Ưu Liên đưa ra
ban đầu. Thời gian đó quả là thời gian vô cùng hạnh phúc, Sao nũng nịu chàng hẳn,
đó là lần đầu tiên Mai Lang Vương thấy em quấn quýt chàng chặt như vậy.
Trước kia em cũng quấn chàng, nhưng sự quấn quýt đó
mang theo nét vô tư hồn nhiên, giống như mèo quấn chủ, chim non quấn quanh chim
mẹ thế thôi. Riêng hiện tại, em lại quấn quýt chàng theo một cách rất khác,
chàng cũng không nói rõ được là khác thế nào, chỉ là cảm thấy… Ánh mắt mà em
nhìn chàng… Dường như đã thay đổi.
Em lưu luyến chàng hơn, luôn giữ chàng lại. Lúc trước
là chàng giữ em, khi chàng phải đi làm việc, em rất vô tư chơi đùa một mình.
Còn giờ thì khác, em cứ níu lấy chàng, khiến chàng không nỡ rời bước. Rồi khi
chàng làm việc thì em lại ngoan ngoãn ở cạnh, cứ thấy chàng rảnh là em lại sà đến,
chỉ muốn ở bên chàng.
Em như vậy khiến chàng cảm thấy rất vui mừng. Chàng có
thể ở bên cạnh em suốt nếu thời gian cho phép. Chỉ cần có thời gian rỗi, chàng
sẽ dành nó cho em ngay. Không cần phải suy nghĩ.
Đến ngày thứ ba, Sao đã hồi phục hoàn toàn và Mai Lang
Vương không còn ở nhà của em nữa, chàng trở lại nhà mình. Sao chăm chỉ dậy từ sớm
để đến hầu chàng, khi chàng còn đang ngủ, chàng đã nghe thấy tiếng guốc của em
vang lên trong phòng rồi. Mai Lang Vương nhíu mày, mơ màng hướng mắt về phía cửa
sổ, thứ mà chàng bắt gặp đầu tiên không phải tia nắng mà là nụ cười tuyệt đẹp của
em. Chàng hơi ngẩn ra, lòng dập dờn rung động.
- Vẫn còn sớm, ngài có thể nằm thêm một chút hoặc ra
tưới mai cũng được. - Em vui vẻ bảo chàng.
Mai Lang Vương chóng cằm nằm nghiêng, dõi nhìn em. Sao
hết lượn chỗ này lại lượn chỗ kia, tất bật xem xét khắp nơi trong phòng. Em chỉnh
lại số công văn chưa ngăn nắp, đặt lại những chén trà lệch. Khi đi đến song cửa
sổ, em xét nét nhìn một lượt từ trên xuống dưới rồi lại cau mày, lắc lắc đầu. Xem
chừng, đợi khi chàng đi làm, em sẽ lại lau chùi nó đến bóng loáng đây.
Mai Lang Vương ngồi dậy, tự động gấp chăn và bước ra
vườn. Chàng vươn vai, hít một hơi không khí tươi mát rồi múc nước tưới mai. Sao
đi đến bên cạnh chàng, cúi người nhìn chậu mai mà chàng đang tưới một cách chăm
chú. Chàng hơi buồn cười, hỏi em - Sao thế? Bình thường có thấy em quan tâm đến
chúng đâu.
Sao cười hì hì, đáp lại chàng - Ngài không chịu tặng
mai cho em, thế nên em sẽ học cách chăm mai của ngài, rồi sẽ có lúc em có thể
giúp đỡ ngài chăm bẵm những chậu mai này.
Động tác tưới nước của chàng hơi khựng lại, Mai Lang
Vương xốn xang lòng. Chàng dường như đã nhìn thấy điều gì đó rất ấm cúng trong
câu nói của em. Một điều gì đó… Rất đong đầy.
Mọi chuyện diễn ra trong buổi sáng ấy vẫn như thường lệ,
nhưng cảm xúc thì không giống thế nữa, nó đã thăng hoa lên một bậc. Sao không
những giúp chàng mặc lễ phục mà còn cẩn thận chỉnh sửa trang phục cho chàng. Em
vuốt từng nếp vải, chỉnh lại từng góc áo, Mai Lang Vương im lặng đứng yên cho
em hầu, ánh mắt chỉ hiện lên bóng hình em.
Đến khi chàng đi làm em lại tiễn chân đến tận cổng,
ánh mắt lưu luyến không rời. Mai Lang Vương bỡ ngỡ với điều ấy, Lãm thì đứng
phía sau liếc qua liếc lại nhìn cả hai với vẻ mặt vừa kì thị vừa ngán ngẩm. Mai
Lang Vương vốn định dứt khoát quay đi vì không muốn chàng ta tỏ thái độ đó nữa
nhưng lại không thể rời bước trước ánh nhìn níu kéo của em. Chàng xua tay cho
Lãm đi trước rồi dừng bước bên cạnh em, dùng quạt che ngang mặt và nói nhỏ -
Vào nhà đi, ta đi làm rồi sẽ về mà, đâu ở mãi bên ấy.
- Vâng. - Sao đáp, em biết, biết là chàng sẽ về, nhưng
tự dưng em lại cứ lưu luyến mãi, không thể điều khiển được cảm xúc.
Mai Lang Vương đắn đo hồi lâu, sau đó lại thì thầm vào
tai em - Nếu em muốn thì cùng ta đi sang đó, em ngồi ở sập đọc sách cũng không
sao cả.
- Thật ạ?! - Sao vui mừng.
Mai Lang Vương gật đầu một cách vô thức.
Thế là Sao tung tăng khoác tay chàng cùng đi đến khu
làm việc. Khi Lãm nhìn thấy em và chàng bước vào thư phòng, chân mày chàng ta
giật giật liên hồi. Mặc dù Lãm ban đầu hơi sốc với sự có mặt của Sao nhưng
chàng ta cũng dần chấp nhận chuyện đó. Hơn nữa Sao vào thư phòng càng tốt, có
người hầu trà bưng bê công văn giấy tờ hộ. Mai Lang Vương khi làm việc thì rất
tập trung, chàng chẳng chú ý gì cả. Sao và Lãm hiểu vậy nên hai người đều rất
khẽ khàng, mọi sự trao đổi đều bằng động tác hoặc ánh mắt.
Đến giữa giờ thìn thì đột nhiên có tiểu đồng đến báo,
Mai Lang Vương ngẩng đầu khỏi công văn, nhìn nó, tiểu đồng bảo rằng có người của
Văn phủ xin gặp. Mai Lang Vương thở phào, chàng gấp công văn, dặn Lãm lo mọi việc
còn lại và đi ra ngoài. Khi ra đến cửa chàng lại dừng bước, vẫy tay Sao, ý bảo
em đi theo chàng.
Sao đang ngồi thêu bên cửa sổ, vừa nhìn thấy động tác
của chàng, em lập tức bỏ khung thêu xuống háo hức chạy ra. Mai Lang Vương đưa
em ra gian ngoài, ở đó có một bộ tràng kỷ lớn dùng để tiếp khách. Bấy giờ ngoài
thềm nhà, người của Văn Phủ đã đứng đợi sẵn. Đó là sáu tiên đồng tuổi tầm mười
lăm. Tất cả đều mặc áo dài khăn đóng bằng gấm trắng. Trông tao nhã thanh thoát
như một bầy hạc tiên.
Mai Lang Vương ngồi xuống tràng kỷ và cho phép Sao ngồi
ở ghế nhỏ phía sau chàng. Khi đã an tọa, chàng mới gật đầu cho phép trưởng đoàn
của nhóm tiên đồng kia trình báo. Tiểu tiên đồng đứng đầu hàng lập tức cúi người
cung kính bẩm lên - Cảm tạ Vương thời gian qua đã chăm sóc cho tiên đồng của phủ,
chúng em vô cùng cảm kích. Văn phủ không dám phiền Vương nữa ạ, chúng em xin được
đưa tiên đồng về.
- Ừm. - Mai Lang Vương ưng thuận, nhìn sang tiểu đồng
nhà mình. Chúng cúi đầu nhận lệnh của chàng và bước đến dẫn đường cho nhóm tiên
đồng kia đến khu lưu trú.
Thế nhưng, khi cả bọn ra đến cổng tròn thì đột nhiên dừng
bước, đứng ì ở đó khiến lối đi bị bịt kín. Mai Lang Vương và Sao ngồi trong nhà
nhìn ra thấy có chuyện, ánh mắt hai người ánh lên vẻ hoài nghi.
- Vương! - Đột nhiên ở cổng vang lên tiếng kêu lớn.
Mai Lang Vương cau mày, quạt mở ra, chậm rãi lay động.
Từ cổng tròn đến sân nhà bắt đầu vang lên một tràng guốc.
Dù đó là tiếng guốc nhanh, mạnh nhưng không hề hỗn loạn mà rất rõ ràng, từng bước
từng bước cứng cỏi. Chàng Văn tiên phá phách kia bổ thẳng vào thềm nhà và quỳ
xuống khấu đầu với chàng. Chàng ta dập trán xuống nền nhà, run giọng thốt lên,
rất kiên quyết - Xin Vương hãy nhận em làm tiên đồng của người!
Trở về ba hôm trước, sau khi bắt cóc Sao không thành
và bị Mai Viện tóm gọn, chàng ta bị nhốt vào phòng ở khu lưu trú, tay chân dù
không bị trói nữa nhưng cửa phòng thì bị phủ kết giới cấm túc, chỉ khi nào đến
giờ ăn các tiểu đồng mới mở ra một khoảng kết giới và đưa thức ăn vào cho chàng
ta thôi.
Chàng ta ở lại đó suốt mấy ngày, lòng vô cùng sốt ruột
nhưng chẳng biết làm sao cả, kết giới kia quá mạnh và chàng ta thì chưa hoàn
toàn lấy lại thể lực.
Thế rồi hôm nay, sau khi đã ngồi thiền và lấy lại sức
mạnh tương đối, chàng ta liền cố gắng khoét kết giới để thoát ra. Vừa mới nhảy
lên mái nhà, chàng ta đã thấy đám tiên đồng của Văn Phủ đến, biết chắc là bản
thân sẽ không thể chạy thoát được nữa, chàng ta bèn dứt khoát tiến đến, cầu xin
Mai Lang Vương che chở luôn.
Tuy rằng mấy hôm trước chàng ta có thất lễ với vợ của
Vương. Thế nhưng chàng đã nghe qua danh tiếng của người, Vương là một người rất
độ lượng và hành xử theo lối công tư phân minh. Dù chàng đã đắc tội với ngài
nhưng ngài đối xử với chàng vẫn rất hòa nhã, chỉ nhốt chàng vào phòng và còn
đưa đến cho chàng thức ăn thượng hạng. Ngài hẳn sẽ cứu vớt chàng.
Mai Lang Vương nhìn chàng trai đang quỳ ngoài hiên nhà
bằng ánh mắt bực dọc, chàng cảm thấy đứa trẻ ấy đã phiền nhiễu quá sức chịu đựng
của chàng rồi. Sao ngồi sau chàng, ái ngại mím chặt môi. Em không biết nên cư xử
thế nào với chàng ta nữa, lúc cứu chàng ta về, trông chàng ta thật đáng thương.
Lúc chàng ta gặp em ở sân sau, em vẫn dành cho chàng ta một bầu thiện cảm ấm nồng.
Thế rồi mọi thứ chấm dứt ngay từ lúc chàng ta bịt miệng em và bắt em xuống chân
núi, những chuyện sau đó - Việc chàng ta cấm khẩu rồi kéo em theo dưới màn mưa,
đi qua nơi hoang vu heo hút - Càng không nói đến làm gì nữa. Em thật sự chẳng
muốn nhìn thấy chàng ta thêm lần nào.
Các tiểu đồng của Mai Viện và Văn phủ di chuyển vào
hiên, tiểu đồng của Mai Viện đứng bên trái, nghiêm lãnh quan sát kẻ vừa mới gây
phiền cho Vương và còn đòi vào làm ở Mai Viện. Các tiểu đồng của Văn phủ thì đứng
bên phải, khổ sở hết nhìn sang chàng rồi lại nhìn sang chàng trai kia. Dù chàng
trai đó và chúng đồng cấp với nhau nhưng trông chúng rất cung kính và nể sợ
chàng ta, ngay cả trưởng tiên đồng của Văn phủ cũng không dám mở miệng trách mắng
chàng ta câu nào mà chỉ không ngừng thở dài.
Không gian lặng đi một khoảng, sau đó, trưởng tiên đồng
của Văn phủ đành cúi đầu, thành thật bẩm báo với chàng - Thưa Vương, không giấu
gì Vương, người đang quỳ dưới kia chính là Nhã Lang, thiếu chủ của Văn phủ
chúng em. Ngài ấy là con trai của Văn Thần tiền nhiệm, sau khi cha mẹ ngài ấy
hi sinh trong cuộc xâm lăng của Thần giới Phương Bắc cách đây hơn trăm năm trước,
ngài ấy đã được thuộc cấp của hai vị ấy nuôi dưỡng và hiện tại đang làm việc ở
Văn Phủ với thân phận tiểu đồng. Văn Thần hiện thời là thuộc cấp của cha mẹ
ngài ấy, người vô cùng thương yêu Nhã Lang, mong muốn Nhã Lang sẽ trở thành Văn
Thần kế nhiệm, tiếc thay… - Nó dừng lại một chút, như cố gắng tìm từ để giữ thể
diện cho Nhã Lang nhưng lại chẳng tìm được từ nào, đành dứt khoát nói thẳng -
Nhã Lang quá bướng bỉnh ngông cuồng, năm lần bảy lượt đòi thoát ly Văn phủ. Văn
Thần vô cùng đau đầu đành nhốt ngài ấy lại, ngài ấy nhân lúc Văn Thần bận chuyện,
phá kết giới trốn ra, sau đó lại đến gây phiền cho Vương… Văn phủ thật sự không
biết để mặt ở đâu nữa.
Nhã Lang nghe tiểu đồng kia nói, tay đặt trên sàn siết
dần lại. Chàng ta có vẻ nghe không lọt tai những lời đó.
Mai Lang Vương gõ quạt trầm ngâm. Xem ra chuyện này càng lúc
càng rắc rối rồi. Ban đầu chàng chỉ nghĩ đứa trẻ đó là một tiểu đồng bình thường,
hóa ra lại là thiếu chủ của Văn phủ à? Chàng không thể mạnh tay với nó được, nếu
không Văn Thần sẽ làm ầm làm ĩ.
- Chuyện cậu ta gây ra ở Mai Viện ta cho qua, các em mang
cậu ta về cho Văn Thần đi. - Chàng quyết định đẩy mọi chuyện về cho Văn phủ, dù
sao đó cũng là chuyện riêng tư của phủ họ, họ phải tự giải quyết thôi.
- Vương! - Thế nhưng Nhã Lang lại cố sức níu kéo chàng,
chàng ta dập đầu liên tục, quyết liệt nói - Xin Vương nhận em vào Mai Viện của
người! Em không muốn quay về Văn phủ nữa, không muốn làm Văn tiên nữa!
- Muốn làm tiểu đồng của Mai Viện không phải chỉ bằng một
câu nói là được đâu. - Mai Lang Vương hết cách, đặt quạt lên môi, ngán ngẩm đáp
- Cho dù em là thiếu chủ của Văn phủ nhưng để vào phủ của người khác làm thì vẫn
phải thông qua quy trình đàng hoàng, không thể dựa vào thân phận mà giản lược
giai đoạn được. Muốn làm tiên đồng của ta thì trước tiên điểm tự thân phải đạt
ngưỡng quy định của Mai Viện, sau đó còn phải thi tuyển và vượt qua kì thi với
điểm số nhất định nữa. Mai Viện chỉ tuyển tiểu đồng ba năm một lần, kì thi tuyển
năm sau mới diễn ra, em có thể nộp đơn trước, còn việc duyệt đơn của em hay
không thì năm sau tính vậy.
- Điều kiện của em chắc chắn phù hợp với yêu cầu của Mai
Viện. - Nhã Lang nghiêm trang nói - Em còn biết, trước khi kì thi tuyển tiểu đồng
diễn ra, Mai Viện sẽ cho một số tiểu đồng đến thực tập và làm quen với không
khí trước. Những tiểu đồng đó chỉ cần vượt qua cuộc sát hạch đơn giản là được.
Em xin tham gia cuộc sát hạch đó để trở thành tiểu đồng thực tập ạ, đến năm
sau, em sẽ thi tuyển chính thức để vào Mai Viện làm việc cho ngài.
Mai Lang Vương nghe đến đây, ác cảm dành cho cậu ta mất
đi một nửa. Nhã Lang này… Tìm hiểu rất kĩ quy trình tuyển chọn tiểu đồng của
chàng nhỉ? Cậu ta không phải nói ra những lời đó một cách thiếu suy nghĩ mà
hoàn toàn đã tính toán cả rồi. Cậu ta nghiêm túc.
Chàng lại hướng mắt về phía Nhã Lang, cười mỉm - Điểm tự
thân của em bao nhiêu?
- Thuộc nhóm đầu ạ. - Nhã Lang nhẹ đáp.
- Nhóm đầu à? - Mai Lang Vương hứng thú xòe quạt, điểm tự
thân của các tiểu đồng được xếp theo năm nhóm, nhóm đầu bao gồm những tiểu đồng
có điểm tự thân cao nhất, xếp từ trên xuống dưới đến tiểu đồng thứ ba trăm.
Nhóm hai là những tiểu đồng có điểm tự thân thấp hơn, xếp từ trên xuống dưới đến
sáu trăm. Nhóm ba, nhóm bốn, nhóm năm tương tự, nhưng số tiên đồng của mỗi nhóm
sẽ tăng lên gấp đôi so với nhóm đứng trước. Nhìn chung, những phủ thần lớn thường
tập trung duyệt đơn của những tiểu đồng đứng nhóm một, nhóm hai. Còn những tiểu
đồng thuộc các nhóm còn lại thì sẽ phải tiếp tục rèn luyện cho đến khi nào điểm
tự thân đạt đến ngưỡng của hai nhóm cao nhất kia thì mới có thể thi tuyển. Mai
Viện của chàng cũng vậy, cứ ba năm sẽ tuyển hai mươi tiểu đồng và chỉ lấy hai
mươi tiểu đồng cao điểm nhất.
Nếu Nhã Lang bảo rằng đủ điều kiện vào Viện của chàng
thì… Cậu ta hẳn phải nằm trong nhóm hai mươi tiểu đồng đứng đầu đó.
Mai Lang Vương cười ý vị, cảm thấy nếu nhận Nhã Lang vào
Mai Viện cũng không tồi. Với chàng thì tuyển được người tài mới là chuyện quan
trọng còn vấn đề riêng tư xoay quanh người tài đó chàng không quan tâm. Chỉ cần
Nhã Lang đáp ứng được yêu cầu khắt khe của Mai Viện thì chàng không có lý do gì
để từ chối cả.
Trưởng tiên đồng của Văn phủ trông sắc mặt chàng, cơ hồ
đã đoán ra chàng đang nghĩ gì. Nó lập tức quỳ xuống, van vỉ chàng - Vương! Xin
người đừng can thiệp vào chuyện của Nhã Lang! Nhã Lang là tâm huyết của Văn Thần,
ngài ấy phải trở thành Văn Tiên và kế nhiệm Văn Thần trong tương lai! Nếu đến
Mai Viện thì Nhã Lang sẽ không chịu quay về Văn phủ nữa, chuyện này… Văn Thần sẽ
rất khó xử.
Mai Lang Vương gật đầu, thong thả an bài như sau - Văn phủ
có quy định của Văn phủ, Mai Viện cũng có quy định của Mai Viện. Nếu Nhã Lang
đáp ứng đủ các điều kiện của Mai Viện thì ta không có lý do gì để từ chối cậu
ta cả. Nhã Lang hoàn toàn có quyền thi tuyển vào đây và trở thành tiểu đồng của
ta.
Nhã Lang mỉm cười, nhìn sang tiểu đồng của Văn phủ, đắc
ý.
- Thế nhưng… Nhã Lang hiện tại vẫn là tiểu đồng của Văn
phủ, chưa phải là tiểu đồng tự do. Một tiểu đồng chỉ có tư cách thi tuyển khi cậu
ta tự do và để trở thành tiểu đồng tự do, cậu ta cần viết đơn xin nghỉ gửi cho
Văn Thần sau đó nhận được con dấu cho phép của ngài ấy đã. - Chàng tiếp tục nói
- Một khi cậu ấy còn dính líu đến Văn phủ thì ta không thể đón chào cậu ấy ở
Mai Viện được.
- Vương! - Tiểu đồng của Văn phủ vui mừng.
Nhã Lang ngược lại cúi gằm mặt, tức tối.
- Thế đấy. - Mai Lang Vương xem như đã giải quyết xong mọi
chuyện, chàng thong dong phe phẩy quạt và buông lời - Nhã Lang trước tiên hãy kết
thúc vai trò ở Văn phủ đi, chỉ cần em được Văn Thần chấp thuận cho luân chuyển
công tác thì ta sẽ nhận đơn thi tuyển của em.
- Vương… - Nhã Lang khóc cười gượng gạo - Người làm khó
em đấy.
Mai Lang Vương thản nhiên đáp lại - Em mới là người làm
khó ta, em nên biết rằng ta và Văn Thần đều là những vị thần lớn, chúng ta phải
giữ mối quan hệ hòa nhã với nhau để sau này còn hợp tác làm việc, không thể vì
sự bướng bỉnh của em mà đánh mất hòa khí ấy được.
- Em biết rồi ạ. - Nhã Lãng khổ sở thở than.
Các tiểu đồng của Văn phủ bấy giờ đã tiến đến bên cạnh
chàng ta, chuẩn bị mang chàng ta đi. Thế nhưng, đúng lúc ấy thì Nhã Lang lại
nghĩ ra chuyện gì, chàng ta gạt tay tiểu đồng trưởng ra và nói với chàng - Vương!
Xin người cùng em quay về Văn phủ!
Mai Lang Vương đỡ trán, ái ngại cau mày - Ta rất bận.
- Em biết! Nhưng chuyện này em chỉ biết trông chờ vào
ngài thôi! - Nhã Lang lần nữa dập đầu cầu xin chàng.
- Rốt cuộc đó là chuyện gì? - Chàng khó hiểu nghi vấn.
Nhã Lang bi phẫn thốt lên, giọng nghèn nghẹn - Văn Thần
đó… Ngài ấy đã biến chất rồi! Ngài ấy không còn là Văn Thần nữa! Những phẩm
cách cao quý mà một Văn Thần cần phải có ngài ấy đều vứt bỏ cả rồi! Em cảm thấy
rất xấu hổ! Em không muốn làm Văn tiên nữa!
Mai Lang Vương nghe Nhã Lang trình bày, nửa không muốn
giúp nửa lại không nỡ bỏ mặc. Nhã Lang là một tiểu đồng thông minh tài giỏi, với
số điểm tự thân cao chót vót đó, em ấy hẳn là một tiểu đồng chăm chỉ, nghiêm chỉnh
và luôn rèn luyện thân tâm nghiêm khắc. Vì vậy, một khi em đã quyết tâm rời khỏi
Văn phủ thì chứng tỏ rằng nơi đó thực sự có vấn đề. Chàng nhìn sang trưởng tiên
đồng của Văn phủ, em ấy chỉ e ngại cúi đầu, không thể phản bác được lời của Nhã
Lang.
Xem ra… Nếu chàng không giúp thì Nhã Lang hẳn sẽ lại bỏ
trốn đây, em ấy rất quyết liệt.
- Được rồi. - Cuối cùng, chàng phải đồng ý - Nhưng ta nói
trước, ta chỉ rời đi được nửa ngày, em và Văn Thần giải quyết mọi chuyện nhanh
gọn nhé, ta sẽ phân xử.
- Vâng ạ! - Nhã Lang vui mừng.
Các tiểu đồng của Văn phủ trao đổi ánh nhìn ái ngại cho
nhau.
Sao nhìn sang Nhã Lang rồi lại nhìn sang chàng, em không
ngờ mọi chuyện lại phát triển theo chiều hướng này.
Nhận xét
Đăng nhận xét