Mai nở dưới Sao: Chương 16: Một chốn bình yên - Phần 5.
Chuyện Mai Lang Vương mua trang sức cho Sao đã bị Lãm lan
truyền khắp Mai Viện. Số là chàng ta vẫn còn ấm ức về vụ chầu chè đó, thế nên mới
lem lẻm cái miệng mà kể hết cho Thần Tình, Ưu Liên, Xích Phượng và cả những thuộc
hạ thân cận khác của Mai Thần biết. Mọi người sau khi biết chuyện, ai cũng ngỡ
ngàng, các vị Hoa tiên lập tức đến tìm Sao, phấn khích muốn xem chiếc vòng mà
Mai Lang mua về.
Sao không hiểu mô tê gì, các chị bảo sao thì em nghe vậy.
Em lấy chiếc vòng ra cho các nàng xem, khi nhìn thấy nó, các nàng không khỏi trầm
trồ, chưa cần nói đến mấy viên đá kia, chỉ riêng chất liệu bạch kim làm nên chiếc
vòng đã đủ nói lên độ đắt đỏ của nó rồi. Các nàng lại một lần nữa kinh ngạc về
Mai Lang, theo như hiểu biết của các nàng thì Mai Lang là một người sống rất tiết
kiệm. Chàng rất ít khi tiêu pha phung phí, vì hoàn cảnh của một đứa trẻ mồ côi
không có cha mẹ lo toan đủ đầy nên Mai Lang luôn ý thức được tầm quan trọng của
việc tiết kiệm.
Khi chàng làm tiểu đồng rồi phụ việc cho các vị thần,
chàng đã luôn cẩn trọng quản lý chi tiêu, cố gắng tích cóp tài sản, cũng nhờ đó
mà chàng mua được nhà ở Khau Phạ khá sớm. Đến khi làm Vương, các nàng cũng chẳng
bao giờ thấy Mai Lang chi tiêu quá đà việc gì cả, chàng đưa bảy phần bổng lộc
cho các nàng, mặc các nàng quản lý, ba phần bổng lộc còn lại thì cất giữ nghiêm
chỉnh, thỉnh thoảng lại gửi vào trai quán, vì chàng chẳng có sở thích hay thời
gian rảnh rỗi nên cũng chẳng có cớ để mà tiêu tiền.
Ấy thế mà… Dạo gần đây chàng lại tiêu khá nhiều cho Sao.
Các nàng nhận ra, Mai Lang không hề ngần ngại vung tiền chỉ để mua cho Sao một
nụ cười.
Bị Lãm tiết lộ chuyện bí mật, Mai Lang Vương ban đầu cảm
thấy khá ngượng ngập. Tuy vậy chàng không hề hối hận hay khó xử gì, vẫn tỏ ra
bình thản mặc kệ lời ai nói. Chàng nghĩ việc chàng làm là đúng, vì chàng yêu
thương em nên muốn tặng em trang sức, đó là điều hiển nhiên thôi. Không chỉ
riêng chàng mà gã nào cũng sẽ làm vậy, vì thế, Mai Lang Vương không lên tiếng
nói gì, khi gặp Lãm và nhận phải nụ cười đùa bỡn đắc ý của chàng ta, chàng cũng
chỉ lạnh nhạt phớt lờ mà thôi.
Thần Tình từ trên mái nhà đột ngột nhảy phóc xuống và ôm
chặt lấy cổ chàng từ phía sau, Mai Lang Vương đang nâng sách trên tay đi dạo
ngoài sân, bị nàng ta tập kích bất ngờ vậy, chàng nhất thời không phản ứng kịp.
Thần Tình treo lủng lẳng trên người chàng, tay bám chặt cổ
chàng, vì nàng chỉ cao đến ngực chàng thôi nên khi nàng làm vậy, chân nàng sẽ
cách mặt đất một khoảng dài. Mai Lang Vương đứng im, mắt hơi liếc xuống nàng,
Thần Tình phụng phịu má, làm mình làm mẩy, khóc lóc đòi:
- Mai Lang Vương! Ta cũng muốn có vòng tay đá mặt trăng!
Ngươi mua cho ta đi! Thật không công bằng khi chỉ có mình Sao được sở hữu nó!
Mai Lang Vương tiếp tục lật sách, không buồn hất nàng ra,
nhàn nhạt đáp - Được thôi, ngài cứ nói với Ưu Liên một tiếng, Ưu Liên sẽ an
bài.
- Không chịu! - Thần Tình vẫn nũng nịu thốt lên - Ta
không thích Ưu Liên mua cho ta! Ta thích ngươi mua cơ! Tại sao ngươi mua cho
Sao được mà không mua cho ta được?!
Mai Lang Vương im lặng không nói.
Thần Tình thấy chàng im như vậy, nàng lại ấm ức kể lể -
Ngươi nhờ ta mua biết bao nhiêu thứ, ta không quản khó nhọc lên rừng xuống bể
đem về cho ngươi. Giờ ta chỉ muốn một chiếc vòng, ngươi lại nhỏ mọn không chịu
tặng! Ngươi không có chút lịch thiệp nào cả!
Mai Lang Vương thở dài.
Ừm thì… Đúng là vậy thật, nhưng chỉ là một phần…
Đúng là chàng rất thường xuyên viết thư nhờ nàng ta mua
món này món kia cho Sao. Thần Tình là một vị thần luôn ngao du khắp nơi, nàng
ta thường xuyên qua lại giữa Thần giới này và Thần giới khác, giữa hồng trần và
Thần giới. Nghề tay trái của nàng là thông thương xuyên không gian. Thoạt tiên,
nàng sẽ nhận đơn hàng từ những vị khách, sau đó mua thứ mà họ yêu cầu về rồi
thu một khoản phí bao gồm phí vận chuyển và lợi nhuận tăng thêm từ món hàng. Những
món quà mà nàng mang đến cho Sao đương nhiên đều do chàng đặt nàng cả, chàng đều
trả phí sòng phẳng với nàng ta rồi, thế nên, lời ban nãy của nàng ta thật sự
nghe hơi khiên cưỡng.
Tuy vậy, Mai Lang Vương không thể thẳng thừng nói thế với
nàng, nghĩ đi nghĩ lại thì… Nàng ấy cũng đã giúp đỡ chàng rất nhiều, mặc dù
chàng không biết nàng ta đã giúp gì…
Có lẽ là… Chơi đùa với Sao chăng? Chàng cũng chẳng biết nữa.
Hình như nghe Ưu Liên bảo rằng nàng ta đã tá túc ở Mai Viện khá lâu và Ưu Liên
đang định thu tiền trọ…
Mai Lang Vương không quan tâm đến việc đó nữa, chàng chỉ
muốn Thần Tình ngưng cái việc bám lên người chàng thôi. Mai Thần hướng về cây
mai ở góc sân, đó là cây mai mà chàng đã chăm bẵm được năm mươi năm rồi, dáng vẻ
rất thanh thoát, chàng khá là yêu quý nó.
- Tặng trang sức thì không được nhưng tặng mai thì được.
Chậu mai đó do ta tự tay uốn nắn, ta tặng nó cho ngài nhé?
Thần Tình nhìn chậu mai phía xa, đó là một cây mai vàng
ươm, nhiều tầng, dáng uốn lượn thanh thoát tuyệt mỹ. Những cành hoa vươn ra đều
đặn và tao nhã, nở chi chít hoa vàng trăm cánh, quả là một tuyệt tác lộng lẫy.
Lãm đang ngồi uống trà trên giường tre, nghe Mai Lang Vương nói vậy cũng chiếu
mắt về phía nó, chàng ta không khỏi tặc lưỡi tiếc nuối - Chậu mai đẹp như vậy
mà ngài cũng muốn tặng đi ư? Vậy thì từ nay tôi không được ngắm nó nữa rồi,
nghe lòng trống vắng quá.
Thế nhưng Thần Tình lại bĩu môi.
Mai Lang Vương không thấy được biểu cảm ấy của nàng.
Lãm vừa trông thấy nàng làm bộ dạng đó, chàng ta cơ hồ
đoán được nàng sắp nói gì, mặc dù hai người như chó với mèo nhưng Lãm cũng
không nỡ nhìn nàng ta gặp họa, chàng lập tức đưa tay ra hiệu cho nàng ta im.
Thần Tình bắt được sóng của Lãm, tuy vậy lời đã thoát ra
khỏi miệng nàng rồi, không thể nuốt vào được nữa. Giọng buồn chán vẳng vào tai
Mai Lang Vương, vì miệng nàng kề sát tai chàng nên câu nói đó vọng vào đầu
chàng rất rõ.
- Gì chứ? Nếu tặng chậu mai đó cho ta thì rồi nó sẽ chết
khô vì không ai tưới thôi.
Lãm bấy giờ đã vùi mặt vào tay, thở dài ngao ngán.
Hơi lạnh. Thần Tình ngay lập tức cảm nhận được một luồng
hơi lạnh bức bách ập vào người. Nàng run rẩy hướng mắt lên, môi khó khăn hình
thành một nụ cười xoa dịu nhưng không thể. Nàng vô thức buông tay ra, trượt khỏi
người chàng, cảnh giác lùi về sau ba bước.
Mai Lang Vương vẫn không quay lại đối diện nàng, tư thế lật
sách của chàng giữ nguyên như thế, hơi lạnh toát ra từ bóng lưng hiên ngang đó
thật dữ dội, cả Thần Tình và Lãm đều mơ hồ nghe thấy tiếng gió bấc rít bên tai.
Mấy cánh mai ve vẩy rồi rụng dần xuống.
Hoa mai trong viện đổ cánh rào rào.
Mãi hồi lâu sau, có lẽ là hơn một khắc, hoặc cũng có lẽ
là chỉ vài giây trôi qua thôi, Thần Tình chẳng ý thức được thời gian nữa, nàng
chỉ cảm thấy gió và hơi lạnh đã áp đảo nàng cả thế kỉ, nàng mới nghe thấy chàng
lên tiếng. Mai Lang Vương vẫn không quay đầu, chỉ có giọng lạnh nhạt đập vào
tai nàng, khiến cơ thể nàng phát cóng.
Chàng nói: Thần Tình, từ nay đừng đến Mai Viện nữa.
Nàng trố mắt ra, cảm giác như bầu trời kia vừa đổ sụp xuống
người.
Mai Lang Vương cất bước rời đi, vạt áo mỹ lệ phất lên. Giữa
bầu không rét đậm rét hại ấy, vạt áo của chàng hung hãn bay múa. Mai Lang Vương
đi thẳng vào trong nhà, không buồn quay lại nhìn nàng dù chỉ một lần, khiến Thần
Tình suy sụp tột độ.
Thần Tình run rẩy ôm lấy vai, sững sờ hồi lâu, nàng đang
rất sốc. Đợi cho cơn chấn động tâm lý đó qua đi, nàng mới có thể bình tĩnh lại
đôi chút. Nàng cuống quýt hét lên - Mai Lang Vương! Ngươi không cho ta ở đây
thì ta biết ở đâu??? Tản Viên Sơn Thánh lại đuổi ta đi rồi! Chẳng lẽ ngươi nỡ
nhìn ta ngủ bờ ngủ bụi bên ngoài ư? Hu hu!
Bước chân của Mai Lang Vương hơi khựng lại, chàng dừng ở
bậc hiên thứ hai, nhạt nhẽo buông lời - Quanh đây có nhiều ngọn dừa lắm, lên đó
mà ngủ.
- Ngươi…! - Thần Tình ré lên - Ngươi nỡ để một nữ nhi liễu
yếu đào tơ như ta ngủ trên ngọn dừa ư?!!!
Mai Lang Vương lúc này đã mất hút sau cửa buồng rồi.
Đợi Mai Thần đi khuất vài khắc, Lãm mới từ tốn giải thích
với nàng. Mai Lang Vương rất yêu quý mai của mình, những chậu mai ở đây đều do
chàng tự tay chăm sóc, thế nên không dễ gì để được chàng tặng cho đâu. Mai của
chàng rất có giá trị, vì đó là mai hình thành từ chính sức mạnh của chàng nên
có thể nở quanh năm suốt tháng, lại lâu tàn phai, chính vì thế, những vị thần
khác rất chuộng mai của chàng, mỗi dịp xuân sang họ đều gửi thư đến và ngỏ ý muốn
mua mai của chàng về để trưng tết nhưng Mai Lang Vương luôn từ chối.
Mặc dù chàng chủ trương giữ mối quan hệ hòa nhã với mọi
người nhưng lại tỏ thái độ rất dứt khoát đối với mai của mình. Mai của chàng,
chàng chỉ tặng cho bằng hữu mà thôi. Ai được sở hữu mai ấy thì xem như đã trở
thành bằng hữu của chàng.
Đó là lý do mà năm ngoái, chàng gửi tặng nữ thần Kon Chư
Răng một chậu mai. Vĩnh Nghiêm cũng được chàng tặng cho một chậu, Lãm cũng có.
Khi chàng nói với Thần Tình rằng chàng sẽ tặng mai cho nàng, điều đó cũng có
nghĩa là chàng đã xem nàng là bằng hữu.
Ngược lại, chàng cực kì ghét ai khinh nhờn mai của chàng.
Mai Lang Vương yêu quý mai và yêu quý thực vật nói chung, vì vậy chàng cực kì
ghét những người xem thường cây cỏ. Trong những hành động xem thường cây cỏ ấy,
chàng lại ghét nhất chính là việc bỏ cây chết khô không tưới. Tội ác đó, trong
tâm trí chàng, chẳng khác tội giết người là bao.
Thần Tình đã phạm vào điều tối kỵ đó của chàng.
Bị Thần Tình chọc giận, Mai Lang Vương không còn tâm trạng
đọc sách nữa. Chàng cất sách vào phòng rồi đi thẳng ra nhà sau, băng qua khoảnh
sân sau rộng lớn, vòng qua cổng tròn rồi đi đến chỗ Sao.
Sân sau của chàng có một cây mai khổng lồ, cánh hoa luôn
rụng rơi phủ kín mặt sân, tạo thành một tấm thảm vàng rực. Mai Lang Vương bước
lên tấm thảm mềm mại ấy, cúi người đi qua cổng tròn, trước cổng tròn nối liền
khu của chàng và em cũng trồng một hàng mai, những cây mai đó đều cao hơn hai
mét, hoa mai lúc nào cũng ươm vàng đường đi.
Vừa thoát ra khỏi cổng tròn, chàng đã nhìn thấy em. Sao
đang đứng bên vại nước, tay cầm gáo dừa, tưới tắm cho hàng mai trồng quanh bờ
tường và trước cổng tròn ấy. Khi thấy chàng, em liền mỉm cười vui tươi, trông
có vẻ em không ngạc nhiên lắm, bởi vì từ tiếng guốc, em đã biết là chàng đang đến.
- Mai Lang.
- Đang tưới cây à? - Chàng bước đến gần em, vừa trông thấy
em là bao nhiêu buồn bực của chàng đều tiêu biến hết.
- Vâng. - Sao nói và tiếp tục rũ nước trong gáo lên mấy gốc
mai.
- Để ta giúp. - Chàng đón lấy gáo nước trong tay em, ân cần
thay em tưới cho mấy gốc mai đó.
Sao không phản đối gì cả, đây là công việc mà chàng am hiểu
hơn em, vì thế em chỉ nép bên cạnh chàng, ngoãn ngoãn nhìn chàng tưới cây, môi
nở nụ cười hiền dịu. Mai Lang Vương vừa làm việc vừa chú ý đến tay em, dạo này
chàng có thói quen ngắm nhìn vị trí đó. Sự trống trải trên cổ tay nhỏ bé nõn nà
khiến chàng khựng lại, chàng nhẹ hỏi - Vòng tay đâu rồi? Hôm nay em không đeo?
Sao a lên một tiếng ngạc nhiên, em không nghĩ chàng lại
tinh ý như vậy. Sao bối rối cười, giải thích - Vì em không muốn nó bị trầy
trong lúc làm việc nên đã cất đi rồi ạ.
- Trầy cũng không sao, ta sẽ đưa nó đến thợ kim hoàng xử lý.
- Chàng trấn an.
- Không được, em không thích. Đó là món đồ rất quý giá,
em không thể để nó bị trầy hay xước được. - Sao kiên quyết lắc đầu.
- Nhưng ta mua cho em không phải để em đem cất. - Chàng vẫn
không hài lòng.
- Thì em đâu cất mãi. - Sao ôm cánh tay chàng, cười xoa dịu
- Sau này có dịp em sẽ lấy ra đeo mà, em chỉ cất tạm thời thôi.
Mai Lang Vương nghe em nói vậy, chàng chỉ đành cười nhẹ chiều
theo. Khi em ôm lấy cánh tay chàng thì dù em có nói gì chàng cũng đều nghe cả.
Sao dường như biết được điều đó nên mỗi khi muốn nũng nịu với chàng điều gì, em
lại tự giác ôm lấy cánh tay chàng hoặc tựa vào người chàng. Mai Lang Vương mặc
dù hiểu về lâu dài việc này sẽ tạo nên hệ quả không tốt, tuy vậy, chàng không
thể kiểm soát được tâm trí.
Hai người tựa vào nhau một chút thì có cơn gió lướt qua,
gió kéo những cành mai rì rào chuyển động. Hoa mai theo gió rụng rơi, tạo thành
một khung cảnh rực rỡ. Tiếng chuông đâu đó tinh tang vang lên, trầm bổng dìu dặt,
gõ từng nhịp từng nhịp vào không trung theo sự chuyển động của gió.
Mai Lang Vương hơi ngẩn người, chàng nhìn lên cành mai, lập
tức thấy chiếc chuông gió mà Vĩnh Nghiêm tặng treo lủng lẳng trên ấy. Đôi mắt
nâu dời sang Sao như thắc mắc, Sao liền cười rạng rỡ, không đáp mà chỉ tựa vào
người chàng.
Tiếng chuông đinh đang lan dài trong lòng hai người, hệt
như lúc ở miếu Nổi Phù Châu, cả hai đã được ngồi bên nhau, thư thái lắng nghe
tiếng chuông ngân. Kỉ niệm, đẹp đẽ như cánh hoa, từng chút từng chút vờn qua
tâm trí.
- Thì ra… Em xin Vĩnh Nghiêm chiếc chuông này là để tưởng
nhớ khoảnh khắc ấy à? - Chàng êm đềm cười.
- Vâng ạ. - Sao đỏ bừng mặt, khe khẽ gật đầu - Treo
chuông gió ở đây, mỗi khi gió reo, em và Mai Lang đều sẽ nghe thấy tiếng
chuông.
Chuông gió treo trên hàng mai trồng ở bờ tường ngăn cách
giữa hai khu, một khi nó cất tiếng thì Sao ở bên này cũng nghe thấy mà chàng ở
bên kia cũng sẽ thưởng thức được. Mỗi khi tiếng chuông vang, kỉ niệm kia sẽ lại
tràn về trong lòng, bâng khuâng da diết, tâm hồn của hai người sẽ lại được kết
nối.
Mai Lang Vương choàng tay qua vai em và ghì em vào người
chàng. Sao ngoan ngoãn đứng bên chàng, mắt dõi nhìn những đóa hoa đang nở rộ
trên cao.
Tiếng chuông ngân vang mãi, ngân vang mãi, cùng với những
cánh mai, rụng rơi.
Trở về Mai Viện nghĩa là chàng và em phải quay lại lịch
sinh hoạt cũ, Sao vì vậy cũng không thể kề cận bên chàng sớm tối như lúc ở phủ Thần
sông.
Khi về Mai Viện, em sẽ quay về khu của em, không còn cùng
chàng ở chung một nhà như trước. Nhiệm vụ của em là quản lý các tiểu đồng ở Mai
Viện và chịu trách nhiệm trước các vị Hoa tiên, nói cách khác em giống như thuộc
cấp của các nàng vậy. Đôi khi em sẽ quản lý công việc của các tiểu đồng, đôi
khi em phải tự tay làm những công việc riêng biệt, đôi khi em phải giúp đỡ các
chị làm một số việc khác, công việc của em vô cùng bận rộn.
Vì sự bận rộn đó, em không tới lui khu của chàng quá nhiều,
khi ở Mai Viện, Sao chỉ mang bữa sáng đến cho chàng như thường lệ rồi kiểm tra
mọi việc trong khu của chàng qua một lần, dặn dò các tiểu đồng những lưu ý cần
thiết rồi sau đó em sẽ quay về các khu sau và hoạt động chính ở đấy, không trở
lên trên nữa, trừ khi chàng sai bảo.
Chính vì vậy mà thời gian chàng được gặp em trở nên vô
cùng ít ỏi.
Sau thời gian ở phủ Thần sông, Mai Lang Vương đã quen với
việc được em chăm bẵm rồi. Chàng quen với việc có em hầu cơm, hầu trà, hầu
trong lúc làm việc. Quen luôn cả việc có em chuẩn bị phục trang cho mỗi sáng, rồi
cả việc được em chào lúc đi làm, đón lúc tan ca, cả tiếng guốc của em nữa, nếu
không nghe thấy nó thì chàng cảm thấy cả người buồn bực và bứt rứt vô cùng.
Mai Lang Vương vì thế trở nên rất phiền muộn, suốt một tuần
liền, chàng ăn không ngon, ngủ không yên.
Cuối cùng, chàng không chịu được nữa, quyết định đến gặp
Ưu Liên và thẳng thắn nói với nàng rằng muốn Sao hoàn toàn trở thành tiểu đồng
của chàng, em chỉ cần hầu hạ mình chàng mà thôi.
Ưu Liên rất kinh ngạc về yêu cầu này.
- Chuyện này…- Ưu Liên đắn đo hồi lâu, thật sự không biết
nên quyết thế nào.
- Khu của ta cũng có rất nhiều việc, hãy để Sao đến đó phục
vụ. - Mai Lang Vương dứt khoát nói.
- Nhưng chẳng phải khu của ngài đã có các tiểu đồng chăm
chút ư? Đó đều là những tiều đồng thân cận, chúng đã phục vụ ngài nhiều năm liền.
- Ưu Liên bàn bạc rõ ràng.
- Đúng vậy, nhưng ta muốn Sao phục vụ cho ta. - Mai Lang
Vương dùng quạt che ngang mặt, chậm rãi nói.
Ưu Liên thở dài, nàng làm sao không hiểu được tâm tư của
Mai Lang chứ? Kể từ lúc thấy chàng dõi theo Sao không rời là nàng đã hiểu được
lòng chàng. Ưu Liên tiến đến giường tre và ngồi xuống suy ngẫm, trong khi Mai
Lang Vương thì đứng cách nàng hai bước chân, cánh quạt màu liễu che ngang khuôn
mặt tuấn mĩ.
Nàng biết Mai Lang yêu Sao, tình cảm mà chàng dành cho cô
bé đã không thể giấu kín được nữa.
Tuy nhiên, Mai Lang đã có hôn ước với Đào Hoa Cơ, hôn ước
đó được định ra từ lâu, là một hôn ước bền chặt. Mai Lang không thể hủy bỏ hôn
ước đó, chàng sẽ phải cưới Đào Hoa Cơ vào một ngày không xa, vì vậy Sao chỉ có
thể trở thành thiếp của chàng mà thôi.
Nếu Mai Lang yêu Sao, các nàng cũng không cảm thấy có vấn
đề gì, cũng không ngăn trở tình cảm đó. Thậm chí nếu chàng muốn, các nàng hoàn
toàn có thể để Sao trở thành thiếp của chàng, ngay khi cô bé đủ tuổi.
Dù sao thì chuyện thành gia lập thất của Mai Lang cũng đã
khiến các nàng đau đầu suốt mấy trăm năm qua. Mặc dù các nàng đã dạm ngõ Đào
Hoa Cơ cho Mai Lang nhưng chàng cứ nhất quyết không chịu cử hành lễ cưới, các
nàng biết lòng chàng nguội lạnh vì vậy cũng không thúc ép. Giờ thì hay rồi, Mai
Lang cuối cùng cũng chịu rung động, tuổi tác của chàng và Sao tuy có chút cách
biệt nhưng rồi sẽ ổn thôi, em sẽ lớn rất nhanh và khi em trưởng thành thì các
nàng có thể tổ chức một buổi tiệc nhỏ và rước em về ngõ sau cho chàng.
Nếu Sao trở thành người nâng khăn sửa túi cho Mai Lang tạm
thời thì cũng không sao cả, lấy thiếp trước rồi sau đó lấy vợ, cũng không sao.
Ưu Liên suy nghĩ, cảm thấy mọi chuyện an bài như vậy cũng
rất hài hòa.
- Được thôi, ta đồng ý. - Ưu Liên mỉm cười gật đầu.
Mai Lang Vương gấp quạt lại, vui mừng ra mặt.
- Tuy nhiên, Sao vẫn sẽ ở khu của em ấy, không chuyển đến
ở cùng ngài đâu. - Nàng nghiêm giọng.
Mai Lang Vương trầm lặng nghe nàng nói tiếp, ngữ điệu của
Ưu Liên dần trở nên nghiêm khắc - Trai đơn gái chiếc làm sao có thể ở chung một
nhà được? Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ gì? Sao sẽ phục vụ ngài cả ngày, duy đến
cuối giờ tuất thì phải quay về khu của mình. Ngài cũng không được níu kéo em ấy,
mỗi ngày ta sẽ đến kiểm tra, nếu quá giờ quy định mà Sao vẫn ở khu của ngài thì
ta sẽ phạt ngài quỳ.
Mai Lang Vương chỉ cần có thế, chàng lập tức ưng thuận an
bài của Ưu Liên. Duy chỉ có suy nghĩ của nàng là chàng không tìm hiểu rõ. Mai
Lang Vương không biết Ưu Liên đã tính đến chuyện để Sao trở thành thiếp của
chàng. Thật ra chàng muốn em đến phục vụ mình chỉ vì quá nhớ em và khao khát muốn
gặp em, chàng cũng chẳng suy nghĩ sâu xa gì cả.
Thế nên chàng không bàn thêm gì với Ưu Liên nữa mà trở về
khu của mình, xao xuyến chờ đợi. Ưu Liên sau đó cũng đến gặp Sao và nói rõ với
em mọi việc. Công việc của Sao cũng được trao lại cho Bạch Sứ, em từ đó không
phải lo toan gì nữa, chỉ việc hầu hạ chàng.
Chiều hôm đó, Mai Lang Vương ngồi sẵn ở giường tre, mong
chờ liếc nhìn cổng tròn mãi, chỉ ngóng đợi tiếng guốc quen thuộc và dáng hình
mà chàng đã nhớ nhung suốt bao đêm. Quả nhiên, đợi tầm một khắc, em liền xuất
hiện, vẫn như thường lệ tươi cười rạng rỡ khi thấy chàng.
- Mai Lang! - Em tiến đến, ân cần hỏi - Ngài muốn dùng bữa
chưa?
Mai Lang Vương một tay nâng sách, một tay gác lên gối
trái dựa, ngẩn ngơ ngắm em, vì nỗi nhớ trong lòng thoắt chốc được lấp đầy nên
chàng chẳng kịp nghe em nói gì cả, trong đầu chỉ có hình bóng em mà thôi.
- Mai Lang! - Sao phải gọi lại một lần nữa thì chàng mới
sực tỉnh.
- Ừm. - Chàng cười êm đềm, vỗ tay lên giường tre, nhẹ nói
- Ngồi xuống đây.
Sao không hiểu gì cả, dẫu vậy em vẫn ngồi xuống bên cạnh
chàng, Mai Lang Vương lấy chiếc mứt rau câu mà chàng đã giữ lại trên đĩa bánh
ban sáng đưa cho em. Sao nhìn thấy món yêu thích, hai mắt sáng rỡ, tíu tít cảm
ơn chàng rồi hạnh phúc thưởng thức. Mai Lang Vương nhích lại gần em một chút,
chờ đợi em tựa vào người chàng, lồng ngực đập rộn rã.
Cuối cùng, em không khiến chàng thất vọng, thật sự đã tựa
vào chàng và ngon lành ăn bánh. Mai Lang Vương cảm thấy vườn mai nhà mình hôm
nay đẹp một cách kì lạ, chàng cũng không quan tâm đến việc chiều đang buông xuống
nữa, chàng muốn ở đây cùng em đến tối.
Từ nay em sẽ ở bên cạnh chàng và phục vụ chàng mãi mãi.
Mai Lang Vương mãn nguyện cười thầm. Vậy là chàng không còn phải trằn trọc đêm
thâu nữa rồi.
Kể từ đó, Sao được chàng giữ lại nhà và chỉ việc chăm
chút cho riêng mình chàng. Buổi sáng thay vì thức sớm và chuẩn bị thức ăn cùng
các chị thì em sẽ lên đường đến khu của chàng và hầu chuyện phục trang trà nước
cho chàng. Khi chàng đi làm, em cũng không cần trở về khu nhà sau để làm việc nữa
mà chỉ cần ngoan ngoãn ở yên trong nhà đợi chàng trở về mà thôi. Những việc mà
em cần quản lý cũng chỉ quanh quẩn trong khu nhà chàng. Lúc chàng trở về, họ lại
chào đón nhau như khi ở phủ Thần sông. Bữa trưa và chiều của chàng cũng do em
chuẩn bị và em lại hầu cơm chàng như trước. Mai Lang Vương vì thế có thể ăn nhiều
hơn hẳn. Các vị Hoa tiên thấy tinh thần chàng phấn chấn như vậy cũng rất nhẹ
lòng, các nàng giờ chỉ chờ Sao đủ tuổi và chờ chàng gật đầu nữa thôi là sẽ hoàn
toàn để em trở thành người hầu hạ cho chàng.
Buổi tối, khi làm việc, Mai Lang Vương thường gọi Sao vào
phòng và bắt em ngồi ở sập đối diện bàn làm việc đọc sách. Mai Lang Vương trước
đây có thói quen làm việc trong phòng riêng, từ khi em đến phục vụ, chàng liền
dứt khoát làm việc ở thư phòng, công việc cũng được chàng xử lý dứt điểm hơn
trước, cứ sau giờ tuất thì y như rằng mọi việc đều được giải quyết xong.
Ưu Liên giữ lời nói của mình, đầu giờ hợi nàng sẽ đích
thân đến khu của chàng để kiểm tra, Mai Lang Vương luôn tuân thủ yêu cầu của
nàng, chàng lúc nào cũng đưa Sao về khu của em vào cuối giờ tuất cả.
Nhận xét
Đăng nhận xét