Mai nở dưới Sao: Chương 19: Chỉ cần bên nhau là đủ rồi - Phần 4.

Mai Lang Vương kéo em vào lòng, Sao lại định vùng thoát nhưng chàng giữ rất chặt. Em cũng không muốn kháng cự, thật ra cũng như chàng, em đã quen với hơi ấm và vòng tay của chàng rồi. Em chỉ làm ra những chuyện này vì muốn đính chính với chàng rằng em đã là thiếu nữ thôi. Em muốn chàng nhìn nhận em như một cô gái thực thụ chứ không phải là một tiểu đồng hay người thân.

Giờ thì Mai Lang Vương đã hiểu được lòng em, chàng đã hiểu vì sao em lại trở nên khác lạ. Ra là em đã trưởng thành thêm, tâm sinh lý dần hoàn thiện. Em đã không còn là Sao ngốc nghếch vô tư thuở bé nữa, em đang dần hóa thành thiếu nữ. Trước đây dù em trưởng thành về thể chất nhưng tâm lý thì vẫn như đứa trẻ, còn nay, em đã thật sự khôn lớn.

Chàng trả lời em, rất rõ ràng - Kể từ khi em mười lăm, ta đã không còn xem em là đứa trẻ nữa. Nếu xem em là đứa trẻ, ta làm sao phải khổ công giấu em kĩ như vậy hửm? Ta giữ em trong nhà để chỉ riêng ta được kề cận bên em thôi, em không thấy ư? Vì vậy đừng tước bỏ những đặc quyền của ta.

Sao nghe vậy, cười thỏa mãn, em lại hỏi chàng - Thế ngài có xem em như người thân của ngài không? Như con gái, cháu gái, em gái của ngài?

Mai Lang Vương suy ngẫm, chàng cảm thấy câu hỏi này rất mới mẻ. Tuy chàng giữ Sao bên cạnh và yêu chiều em nhưng cảm xúc đó lại không giống với tình thân. Chàng ý thức rất rõ hoàn cảnh của hai người, chàng và em sinh ra ở hai thế giới khác biệt, chàng cũng không có ý định trở thành cha nuôi, chú nuôi hay anh nuôi của em.

- Ta chưa từng nghĩ về em với những mối quan hệ như vậy. - Chàng nhẹ nhàng đáp - Ban đầu khi mới gặp em, ta quả thật có sự đồng cảm sâu sắc với em.

Sao chăm chú nghe chàng bộc bạch.

Sao tuy không phải là trẻ mồ côi như chàng nhưng cuộc sống của em thì đau khổ vất vả hơn chàng nhiều. Em có gia đình nhưng cũng như không có, phải chịu cảnh bạo hành, dốt nát, đã vậy họ còn bốc lột sức lao động của em, bắt em nai lưng làm việc để mà cung phụng cho họ, sau cùng còn bán em đi.

Chàng thì ngược lại, dù không có gia đình nhưng lại được các vị Hoa tiên và trưởng bối trong tộc đối xử như con cái. Mọi việc đều được họ lo toan và hướng dẫn. Chàng được dạy dỗ, được đi học, cho dù có lao động thì cũng chỉ là để rèn luyện thân tâm. Thời còn trẻ con, thỉnh thoảng chàng cũng bị người nọ người kia khinh miệt hạ nhục vì tấm thân mồ côi bơ bấc, nhưng những lời ấy có là gì khi so với những đòn roi mà em phải hứng chịu? Sao không những bị sỉ vả mà còn bị hành hạ, đánh đập.

Dù bị đối xử như vậy, dù khổ sở vất vả như vậy nhưng em vẫn kiên cường làm việc và giữ được sự trong sáng hồn nhiên. Thế nên, ban đầu, chàng không những có sự đồng cảm với em mà còn cảm phục em nữa.

Vì hai cảm xúc ấy mà chàng đối xử với em có chút khác biệt. Chàng có thể hiểu được em khi em sợ hãi chàng vào lần đầu gặp gỡ, khi em bỏ chạy xuống thị trấn, khi em đòi những món quà vặt và rối rít ôm lấy chúng lúc chàng bế em lên núi. Vì chàng đã chứng kiến hết mọi việc từ lúc em sinh ra đến khi em tròn mười ba, thế nên chàng dễ dàng hiểu được em và bởi vì hiểu như vậy, nên chàng rất thương quý em.

Lúc đó, tình cảm mà chàng dành cho em không phải là mức độ tình cảm bây giờ, khi ấy với chàng em có lẽ giống như một người bạn nhỏ. Chàng mong muốn được giúp đỡ em, mong muốn bảo vệ em, tuy nhiên lại không có mong muốn giữ em bên cạnh. Tựa như một người vô tình cứu được chú chim bị gãy cánh, ngày ngày đều yêu thương chăm sóc cho chú chim đó, mong mỏi một ngày chú chim kia có thể lành lặn và cất đôi cánh bay cao lên bầu trời. Chàng sẽ đứng ở đây và chờ đợi em khôn lớn để được ngắm nhìn khoảnh khắc cất cao đôi cánh tuyệt vời đó diễn ra.

Những chuyện sau đó không khiến chàng thay đổi cảm xúc. Chàng vẫn chờ đợi và dõi theo em, vừa yêu thương vừa nghiêm khắc, chậm rãi uốn nắn em như uốn nắn những cây mai trong vườn.

Khi ấy, chàng không hề khó chịu với việc Bukjai cảm mến em. Chàng chỉ cảm thấy ái ngại vì em còn quá nhỏ và chàng không muốn em tiếp xúc với tình cảm phức tạp đó quá sớm. Tuy nhiên, chàng có nghĩ qua, giả như Bukjai thật sự đến cầu hôn em và em đồng ý đi theo ngài ấy thì cũng tốt thôi, chàng cũng rất hài lòng. Bukjai là người tốt, ngài ấy chắc chắn sẽ mang lại hạnh phúc cho em.

Nhưng rồi, mọi thứ thay đổi xoành xoạch ngay từ lúc em và chàng đặt chân đến phủ Thần sông. Bằng cách nào đó, cảm xúc mà chàng dành cho em càng lúc càng mãnh liệt đến nỗi chàng không thể kiểm soát. Đùng một ngày, chàng nhận ra mình chỉ muốn ở gần em, chỉ muốn chiếm lấy em. Chàng khó chịu với sự tiếp cận của những gã khác quanh em. Chàng muốn em mãi mãi vui vẻ, mãi mãi là của chàng.

Giờ nghĩ lại chuyện Bukjai, chàng đã không còn bình tâm được như trước. Đừng nói là Bukjai, bất kì gã nào kể cả Lãm, chàng cũng sẽ không để em đến gần. Bukjai kia đừng hòng cướp em khỏi chàng.

Chàng chẳng biết mình đã sập bẫy từ lúc nào, khi sực tỉnh thì chàng đã thấy em ở trong vòng tay chàng rồi. Những cảm xúc luôn tràn đến bất ngờ và khiến chàng không kịp trở tay. Đến khi chúng thả cho chàng nghỉ ngơi một chút thì chàng đã không còn rời khỏi em được nữa.

Em là người quan trọng nhất với chàng, hơn cả gia đình, hơn cả bất kì điều gì.

Cảm xúc đó tuyệt đối không phải là cảm xúc mà người ta dành cho con gái, cháu gái hay em gái của mình, có phải không?

- Thế thì với ngài, em là gì? - Sao hí hửng hỏi, em đang cố gắng dẫn dắt chàng đến nơi mà chàng vẫn chưa thông tỏ.

Mai Lang Vương cố gắng suy nghĩ, chàng phân biệt được các loại cảm xúc đã từng nảy sinh với em nhưng lại không thể gọi tên chúng.

Cố gắng mãi, chàng chỉ đành bất lực lắc đầu, trả lời em một cách chung chung - Em là người rất quan trọng với ta.

- Vâng… - Sao thầm thở than trong lòng.

Cuối cùng thì em cũng không thể đả thông cho chàng, có lẽ Nhã Lang cũng đã trải qua nỗi bất lực này chăng?

Sau đó Sao không hỏi chàng về chuyện đó nữa, em chờ chàng nhận ra tình cảm của mình. Em cũng không rút lại các đặc quyền của chàng, ngược lại còn ban cho chàng một đặc quyền khác là được em hầu hạ khi thay áo.

Tất nhiên, em chỉ giúp chàng cái khuy còn những việc khác thì chàng tự phục vụ. Sao không muốn các chị phạt chàng quỳ, kể từ lúc biết em giúp chàng mặc trang phục, các chị đã nghiêm nghị gọi em và chàng đến để căn dặn một phen.

Nhận xét