Mai nở dưới Sao: Chương 19: Chỉ cần bên nhau là đủ rồi - Phần 5.
Hai tuần sau, thư của Nhã Lang cũng gửi đến Mai Viện,
người trao thư của chàng ta cho em lại chính là Mai Lang Vương. Từ khi nghe thấy
lời hứa hẹn của hai người về việc sẽ thư từ qua lại với nhau thì chàng đã ngay
lập tức siết chặt quản lý đối với hệ thống thư từ trong viện. Tất cả thư của
người trong viện đều sẽ qua một bước kiểm soát trước khi được trao đến tay người
nhận.
Về việc này, Mai Lang Vương quả thật có quyền hành. Vì
ngụ ngôn của Mai Viện là do chàng đặt ra nên truyền ý trong những lá thư được gửi
về đây sẽ chịu một phần tác động của chàng. Cơ chế này là để đảm bảo những lá
thư sẽ đến được tay người nhận hoặc người đứng đầu cơ quan của người nhận trong
trường hợp người nhận gặp chuyện bất trắc. Nó cũng được dùng để phòng ngừa trường
hợp có gián điệp ẩn náu trong cơ quan.
Sao nhận thư từ tay chàng mà mồ hôi đổ ròng ròng, Mai
Lang Vương nhìn như khoan vào em và lá thư, bộ dạng khó chịu bức bối. Sao mở lá
thư ra xem và chàng thì ngồi ngay bên cạnh, hậm hực. Mặc dù em không muốn giấu
giếm chàng, thế nhưng lá thư này biết đâu lại đả động đến những chuyện thầm kín
thì sao? Vì vậy em đành mang lá thư sang nơi khác đọc.
- Này, em định không cho ta thấy nội dung bên trong đấy
à? - Chàng giữ tay em lại, giận dỗi nói.
Sao ôm lá thư vào lòng, che giấu cẩn mật, khiên cưỡng
đáp - Thư của em sao có thể cho ngài xem được chứ? Xem thư của người khác là
hành động không đúng đắn.
- Thư của ta em cũng đọc có sót lá nào đâu? - Mai Lang
Vương không đồng tình.
Kể từ sau khi nhận ra tình cảm của mình, Sao cũng bắt
đầu chú ý đến các mối quan hệ của chàng. Mai Lang Vương thường xuyên nhận được
thư tình của các vị tiên nữ khắp nơi. Mỗi lần chàng xem thư xong thì đều dằn
chúng dưới khay trà, Sao luôn ngồi bên cạnh chàng, hơn nữa khay trà luôn do em
thu dọn, hiển nhiên em đều đọc qua chúng cả.
Mai Lang Vương cố tình để đó cho em xem.
Sao nín bặt, không cãi được nữa, em vội vàng đọc lướt
lá thư để xem có gì đáng ngờ không. May thay, đó chỉ là những lời tâm sự về việc
phát triển kế hoạch mà Nhã Lang đã nói với em lúc trước - Kế hoạch chấn hưng
văn học ấy. Sao thở phào, chìa thư cho chàng xem, em lại muốn chàng phải đọc lá
thứ này.
- Ngài thấy thế nào? Chúng ta sẽ giúp họ chứ? - Em
tươi cười hỏi.
Mai Lang Vương đọc xong thư, trầm ngâm nghĩ ngợi hồi
lâu, sau đó nói với em - Lãm cũng có hứng thú lắm, ta sẽ nói với hắn để hắn
cùng tham gia.
- Hay quá! - Sao vỗ tay reo mừng.
Mai Lang Vương hài lòng vì tình địch không nhắc nhỏm đến
chuyện cưới xin nữa, lại trò chuyện với em rất chừng mực. Chàng không truy cứu
mối quan hệ này nữa, tuy nhiên, vẫn kiểm soát thư từ như cũ.
Sự an tâm của Mai Lang Vương chỉ tồn tại trong khoảnh
khắc. Suốt bốn tuần liên tiếp, Nhã Lang đều đặn gửi cho Sao tám lá thư. Tần suất
gửi thư dày đặc như vậy khiến chàng vô cùng bực mình. Đã vậy, có một vài lá thư
Sao không cho chàng đọc cùng, em lại giấu chúng vào phòng riêng cẩn thận.
Mai Lang Vương bức bối cực điểm khi nhận được lá thư
thứ chín. Chàng trao nó cho em với vẻ mặt u ám mưa giông. Sao ái ngại đón lấy
thư từ tay chàng, Mai Lang Vương chẳng buồn giám sát em nữa, chàng trao thư
xong thì quay lưng vào phòng đọc sách.
Sao giở lá thư ra xem, bên trong Nhã Lang lại nhắc đến
tình hình của Văn Thần. Nhìn chung mối quan hệ của họ đã trở về như xưa, Văn Thần
thì vẫn ngốc nghếch như vậy còn chàng ta thì cũng không vội vàng. Nhã Lang nói
rằng chỉ cần ở bên cạnh nhau là đủ rồi.
Chàng ta lại hỏi về tình hình của em, Sao kể cho chàng
nghe việc bàn bạc giữa em và Mai Lang lúc trước. Nhã Lang tỏ ra khá thất vọng về
Mai Lang, chàng ta không nghĩ rằng một người tinh tế như Vương, được em vẽ đường
dẫn lối tận tình đến vậy mà cũng không thể thoát khỏi mê cung sương mù. Chàng
ta còn nói rằng Vương không phải là khờ khạo trong tình trường bình thường đâu,
ngài ấy là gã đần trong tình trường.
Sao khúc khích cười với nhận xét của Nhã Lang nhưng em
không quá để ý việc đó. Với em thì Mai Lang luôn đáng yêu nhất, chàng là số một.
Vì vậy chàng có như thế nào em cũng chịu, em muốn chàng được sống là chính
mình.
Những lá thư giữa em và Nhã Lang cứ thế nối dài, nối
dài, khi tâm sự chuyện văn chương khi thì tâm sự chuyện tình cảm. Mai Lang
Vương đã chai lì với việc đó rồi, chàng không còn khó chịu bực bội nữa, thay
vào đó đã tập thích nghi.
Tuy nhiên, dù đã quen với việc nhìn thấy em trao đổi
thư từ với kẻ khác nhưng chàng thỉnh thoảng vẫn buồn bực. Chàng cảm giác rằng
em không còn xem chàng là duy nhất nữa, vì vậy cách cư xử với em bắt đầu nhuốm
màu u uất.
Nhận xét
Đăng nhận xét