Mai nở dưới Sao: Chương 15: Nhân duyên trên thế gian vốn hợp tan chóng vánh - Phần 1.

Hai ngày sau, sức khỏe của Thủy Cơ ít nhiều đã chuyển biến. Nàng được điều trị dưới bàn tay của vị quân y giỏi nhất Khau Phạ, hơn nữa lúc trúng độc cũng được xử lý kịp thời, thế nên cơ thể bình phục khá nhanh chóng.

Vĩnh Nghiêm không thể để nàng ở lại nhà ngục được nữa, khu nhà dành cho quan quản ngục đã bị họ chiếm dụng quá lâu, Vĩnh Nghiêm cũng rất ái ngại về việc này nên lập tức cho người thu dọn đồ dùng cần thiết và đưa nàng về phủ Thần sông.

Về tội lỗi của Thủy Cơ, tuy mọi chuyện là do Thị Hoa xếp đặt và Thủy Cơ cũng chỉ là bị hại nhưng việc nàng đã gây ra thì không thể xóa bỏ được, thực tế là nàng đã ra tay giết hại Thần sông.

Khi nàng lên kế hoạch để giết chết ông, nàng không hề có chút lưu luyến và niệm tình nào. Nàng đã lợi dụng sự tín nhiệm mà ông dành cho mình để giết chết ông một cách đau đớn. Đã vậy, nàng còn cố gắng chiếm lấy sự tin tưởng của Sao để rồi kéo Mai Lang Vương vào kế hoạch, khiến Mai Lang Vương và Vĩnh Nghiêm nảy sinh hiềm khích. Sau cùng, nàng còn lan truyền thông tin sai sự thật đến những người trong gia tộc khiến họ kích động và nói ra những lời bất kính với Mai Lang Vương, mỗi tội, mỗi tội của nàng đều vô cùng nghiêm trọng.

Vì thế, Thủy Cơ đã bị tước đi thân phận quý tộc và giáng xuống làm thường dân. Khi nàng đến phủ của Vĩnh Nghiêm, nàng cũng sẽ không còn là tiểu thư Thủy Cơ nữa mà là một tỳ nữ thấp hèn.

Người trong gia tộc sau khi biết được những chuyện mà nàng đã làm thì vô cùng uất hận. Các con của Thần sông thậm chí còn dọa giết nàng và làm phủ náo loạn cả lên, Vĩnh Nghiêm phải mất rất nhiều thời gian để trấn áp.

Hôn ước giữa Thủy Cơ và Vĩnh Nghiêm cũng bị hủy bỏ. Mối quan hệ giữa hai nhà rạn nứt từ đây. Cha mẹ Thủy Cơ không còn mặt mũi nào để đến gặp Vĩnh Nghiêm và những người trong phủ Thần sông nữa, họ cũng không còn nhìn mặt nàng. Chỉ trong hai ngày chuyển về phủ mà Thủy Cơ đã đối mặt với cơ số chuyện như vậy, nàng cảm thấy rất suy sụp, nàng suýt đã cắt tay tự tử nhưng may là được phát hiện kịp thời.

Vĩnh Nghiêm thấy nàng đau đớn, chàng cũng chỉ câm lặng chăm sóc nàng mà không can thiệp vào điều gì cả.

Ngay cả chàng cũng không thể tha thứ cho nàng.

Vĩnh Nghiêm giữ nàng lại nhà trái để nàng trở thành tỳ nữ phục vụ cho mình, tuy vậy, chàng mãi mãi chỉ dừng mối quan hệ giữa hai người ở mức chủ tớ mà thôi. Dù trong lòng chàng, nàng là sự tồn tại vô cùng đặc biệt, Vĩnh Nghiêm muốn ở bên cạnh nàng vĩnh viễn, thế nhưng lại không có can đảm nắm lấy tay nàng.

Thủy Cơ biết rõ điều đó nên càng đau đớn hơn.

Dù mỗi ngày họ ở bên nhau nhưng lại không thể yêu nhau. Dù gần trong gang tấc nhưng lại xa xôi diệu vợi.

Lỗi lầm và nỗi đau mất mát đã chia cách họ mãi mãi.

 

Hôm nay trời lại mưa, Mai Lang Vương và Sao từ cổng phủ đi vào, trên tay Sao ôm một chủ thỏ nhồi bông to tròn mềm mại còn trên tay Mai Lang Vương thì mang một túi đồ to tướng cùng một chiếc ô lá.

Hai người vừa đi chơi về, suốt hai ngày qua họ đã đi chơi mải miết. Sau lần đưa em đi du ngoạn đường phố Vàm Thuật, Mai Lang Vương đâm ra nghiện việc đi chơi cùng em, công việc ở Vàm Thuật giờ đều do Vĩnh Nghiêm đảm nhiệm nên chàng rất rảnh rỗi, vì thế chàng liền nhân cơ hội đó đưa em đi tham quan la cà suốt.

Hôm nay cũng vậy, chàng đưa em đi thăm phố phường và mua cho em hàng loạt quà bánh. Trên đường đi họ còn lướt qua một cửa hàng chuyên bán những món đồ từ bên ngoài, Sao vừa nhìn đã ưng ý chú thỏ nhồi bông này, thế là chàng mua nó cho em ngay. Vẻ mặt của Sao khi nhận lấy thỏ rất là đáng yêu, rất là mãn nguyện. Mai Lang Vương suýt nữa đã mua cả cửa hàng đó cho em trong lúc mất lý trí.

Vốn dĩ hai người sẽ không quay về sớm như vậy, nào ngờ đang vui chơi giữa chừng thì trời lại đổ mưa. Mai Lang Vương biết sức đề kháng của Sao không tốt và em rất dễ bị nhiễm lạnh, vì vậy chàng buộc phải đưa em về.

Trên đường về, họ mua một chiếc ô lá[1] để che mưa. Ô lá trông giống như một chiếc nón quai thao lớn có gắn tay cầm. Mặc dù nó không thể xếp lại như ô giấy thông thường nhưng nó là thứ duy nhất có thể đối phó với những cơn mưa dày và nặng hạt của vùng đất này. Ô giấy dầu[2] rất mỏng mảnh, nó sẽ nhũn ra dưới những trận mưa xối xả của Thần giới ngay, vì thế người ta nghĩ ra những chiếc ô lá thay thế cho ô giấy dầu để đối phó với tiết trời mùa mưa hung hãn.

Khi họ đi ngang qua khu của Vĩnh Nghiêm, họ lại nghe thấy âm thanh ầm ĩ bên trong. Kể từ sau khi Thủy Cơ được Vĩnh Nghiêm đưa về đây, ngày nào người nhà của Thần sông cũng đến kiếm chuyện với nàng. Sao và Mai Lang Vương thật sự không thích cách cư xử của họ chút nào, họ vừa ồn ào lại vừa thô lỗ.

- Mai Lang. - Sao khẽ siết tay chàng, mong chàng làm gì đó.

Mai Lang Vương nhìn cổng vào hồi lâu. Hai người không đi vào vẫn có thể nghe được những lời chửi rủa đang vọng ra, có vẻ người gây sự lại là gã con rể Thần sông lúc trước. Gã đó đúng là một tên thất phu lỗ mãng.

- Được rồi. - Mai Lang Vương gật đầu, dấn bước đi vào khu của Vĩnh Nghiêm.

Sao vui vẻ đi theo chàng, cánh tay đang quàng qua tay chàng âm thầm ôm chặt. Mai Lang Vương nghe lòng đập rộn ràng, chàng lại hướng ô về phía em nhiều hơn, cẩn thận che chắn cho em mặc kệ cả việc vai áo chàng có thể bị mưa tạt ướt.

Khi vào đến bên trong, quả nhiên họ đã nhìn thấy gã con rể đó đang hành hạ Thủy Cơ ở hoa đình. Gã ta chống tay lên hông một cách hống hách và giẫm chân lên người Thủy Cơ, nàng bấy giờ đang mềm oặt nằm dưới gót giày của gã, cả người chằng chịt thương tích.

- Chị! - Sao kêu lên, ngay khi thấy cảnh tượng đó em đã không kìm được mà suýt lao ra màn mưa.

- Này. - Mai Lang Vương vội vã giữ em lại.

- Mai Lang! - Sao sốt ruột giậm chân.

Chàng nhẹ nhàng giữ tay em, căn dặn - Em hãy yên và xem ta làm việc.

Sao ngập ngừng vâng lệnh chàng, em không dám động đậy nữa mà ngoan ngoãn đứng bên cạnh. Mai Lang Vương cũng không để em kích động, chàng giữ chặt tay em, khuôn mặt tuấn tú trở nên lạnh nhạt, từng bước tiến đến hoa đình.

- Vương…

Khi thấy chàng, con rể Thần sông lập tức khựng lại. Khí thế của gã giảm đi chín phần, co rúm rời chân khỏi người Thủy Cơ, khúm núm nép qua một bên. Thủy Cơ không dám nhìn chàng và Sao, nàng chỉ cúi gằm mặt, nằm yên bất động.

Mai Lang Vương rơi mắt lên cổ tay gầy guộc đầy những vết thương kia. Chàng nghe nói rằng thời gian qua đã có rất nhiều người tìm đến gây sự với nàng. Vĩnh Nghiêm tuy mang nàng về đây nhưng lại không thể can thiệp và bảo vệ nàng. Hắn chỉ biết chờ nàng bị thương rồi chăm sóc chữa trị…

Vĩnh Nghiêm đang mâu thuẫn.

Hắn bị kẹp ở giữa, một bên tình, một bên hiếu.

Mai Lang Vương hướng mắt về phía gã con rể thô lỗ, ánh mắt lạnh lẽo, chậm rãi nói - Ồn ào, điếc cả tai.

Hắn run lên một cái, sóng lưng toát mồ hôi bất chấp cả trời mưa, lập tức quỳ xuống bái lạy chàng, rối rít tạ lỗi - Xin Vương thứ tội! Con… Con không dám làm ồn nữa ạ!

Mai Lang Vương nhìn sang Sao, giọng vẫn chậm rãi như vậy, hờ hững - Tiểu đồng của ta bảo rằng không muốn nhìn thấy tỳ nữ kia bị bắt nạt nữa.

- Dạ… - Gã con rể run sợ ngập ngừng.

Mai Lang Vương cười nhạt - Sao hửm?

- Dạ… Đã rõ rồi ạ! - Gã con rể không dám do dự nữa, lập tức tuân lệnh chàng. Lời nói của chàng đã thể hiện ẩn ý rõ ràng, chàng sẽ che chở cho Thủy Cơ, nếu bọn họ còn bắt nạt Thủy Cơ nữa thì xem như họ không nể mặt chàng.

Chuyện họ xúc phạm chàng vẫn còn sờ sờ, người trong gia tộc trước đó đều phải đến khu lưu trú để xin lỗi Mai Lang Vương mong chàng bỏ qua. Tất nhiên Mai Lang Vương không chấp nhặt, tuy vậy, họ không thể cứ thế tha lỗi cho mình.

Người khiến họ rơi vào hoàn cảnh khó xử như vậy chính là Thủy Cơ, vì thế họ mới uất hận mà gây sự với nàng. Nhưng bấy giờ Vương lại đứng ra che chở cho nàng, lần này… Họ hiển nhiên phải nuốt cơn giận của mình xuống.

Gã con rể cẩn thận đỡ Thủy Cơ lên rồi xin phép Mai Lang Vương và đội mưa rời đi.

Từ nay, sẽ không còn ai dám gây sự với nàng nữa.

- Chị… - Sao chạy đến xem vết thương trên người nàng. Em lấy khăn tay của mình ra, lau đi những vết bẩn trên khuôn mặt nhợt nhạt, gỡ lá và rác bám trên mái tóc mềm mại xuống.

Mai Lang Vương gác ô sang một bên, im lặng đứng đó nhìn em. Thủy Cơ bất động khi Sao chạm vào người, mắt vẫn dán chặt xuống đất. Cơ thể nàng bấy giờ đau ê ẩm.

- Anh Vĩnh Nghiêm đâu ạ? Sao lại để những người đó làm thế với chị chứ? - Sao khó hiểu.

- Vĩnh Nghiêm đang ở trụ sở quản lý. - Mai Lang Vương trả lời, chàng không muốn Sao tìm hiểu quá sâu vào câu chuyện giữa Thủy Cơ và Vĩnh Nghiêm, em vẫn còn rất nhỏ và chàng cũng không muốn em bận tâm đến chuyện đó để rồi phiền lòng.

- Ra là vậy. - Sao ái ngại gật gù, em lại quay sang chàng - Mai Lang nên nói cho anh Vĩnh Nghiêm biết chuyện này! Bọn họ hẳn là đã che giấu anh ấy!

Em lại nhìn sang nàng, cẩn thận lau những vết máu đang rịn ra trên tay - Chị cũng vậy! Chị phải nói cho anh ấy biết chứ? Tại sao lại im lặng nhẫn nhịn họ như vậy?!

Thủy Cơ không nói một lời nào, vai nàng run lên mãnh liệt. Nàng chầm chậm đỡ tay Sao ra, lùi về sau hai bước rồi gập người cúi chào em.

- Chị… - Sao ngớ người.

Mai Lang Vương thở dài, đưa mắt ra khoảnh sân đỏ đang chìm trong màn mưa u uẩn.

- Đội ơn cô, đội ơn Vương. - Thủy Cơ khàn giọng thốt lên.

Sau câu nói đó thì nàng cũng cắm mặt chạy vụt đi, Sao chưa kịp phản ứng gì thì đã thấy bóng hình yếu ớt như lá liễu ấy băng qua màn mưa rồi. Mưa càng lúc càng dày, tiếng rào rào đổ xâm xấp lên mái hoa đình, bóng hình ấy nhanh chóng bị màn mưa nuốt chửng.

- Chị Thủy Cơ… - Sao ngỡ ngàng nhìn khoảnh sân vắng ngắt hồi lâu, em không hiểu tại sao nàng ấy lại bất chấp cả thương tích trên người mà chạy vào mưa như vậy.

Mai Lang Vương khoác tay qua vai em, Sao ngẩng nhìn chàng.

Em thấy, đôi mắt nâu tuyệt đẹp cũng in bóng cơn mưa.

 

Đầu giờ dậu thì Vĩnh Nghiêm trở về, vừa vào đến nhà, chàng ta đã nghe người hầu bẩm lại mọi chuyện. Khi người hầu nhắc đến sự ra mặt của Mai Lang Vương, Vĩnh Nghiêm hơi sững ra, vẻ mặt chàng trầm lặng hồi lâu.

Vĩnh Nghiêm băng băng tiến đến nhà trái mà chưa kịp dùng cơm hay tắm rửa. Chàng đi thẳng vào phòng Thủy Cơ, hiện tại nàng đang sốt li bì, nằm thiêm thiếp trên giường. Vĩnh Nghiêm ngồi xuống bên cạnh nàng, ánh mắt đau đớn. Mặc dù chàng đã hạn chế người ra vào khu vực của mình nhưng đứa cháu rể ngỗ ngược vẫn gắng lẻn vào cho bằng được và gây chuyện với nàng.

Thật ra Vĩnh Nghiêm đã cố gắng hòa giải mối hiềm khích giữa những người trong gia tộc với nàng. Tuy nhiên lời nói của chàng là chưa đủ bởi người trong gia tộc giận Thủy Cơ nhiều đến vậy cũng vì Mai Lang Vương. Vĩnh Nghiêm biết thế, nhưng lại không có mặt mũi nào đến nhờ Mai Lang Vương nói thay. Chàng chỉ biết im lặng chịu đựng, nàng đau một thì lòng chàng đau đến mười.

May thay, Mai Lang Vương đã đứng ra nói hộ. Vậy là họ sẽ không gây sự với nàng nữa. Vĩnh Nghiêm vui mừng, sau khi cho người gọi thầy lang đến xem bệnh tình cho nàng và chăm sóc nàng kĩ càng rồi, chàng mới thay áo, dùng cơm và đi sang khu lưu trú gặp Mai Lang Vương.

Sau khi Thủy Cơ rời khỏi hoa đình vài phút, Mai Lang Vương và Sao cũng rời khỏi đó mà quay về khu lưu trú. Hai người lúc này đang ngồi ở sập nghỉ ngơi, Sao đùa nghịch chú gấu bông mới trong khi Mai Lang Vương thì uống trà, đọc sách.

- Vương! Cậu Vĩnh Nghiêm đang đến! - Một tên đầy tớ thông báo.

- Ừm. - Mai Lang Vương gật đầu, bỏ sách xuống, nhìn ra ngoài trời.

Mưa đã tạnh rồi, bóng tối đang sụp xuống. Trước khi trời chiều tới thì cơn mưa kia đã tạnh và nắng đã lên, vì vậy mặt đất và sân nhà đã được hong khô, không còn ẩm ướt như trước nữa. Mai Lang Vương nhìn sang Sao, em đang ôm thỏ bông và chơi đùa với nó. Trông em thật hồn nhiên.

- Sao, em nghe gì không? - Chàng cất tiếng.

- Dạ? - Sao quay lại.

- Vĩnh Nghiêm đang đến đấy.

- Thì sao ạ? - Em vô cùng khó hiểu.

Mai Lang Vương nhìn ra sân nhà, cười hỏi - Ta sai tiểu đồng chuẩn bị bàn ghế, chúng ta cùng ra ngoài đó thưởng trà nhé?

Sao nhìn theo chàng, phát hiện sân nhà mát rười rượi lại có ánh trăng nhàn nhạt vát lên, nếu ra đó ngồi thì còn có thể thưởng được cả mùi hương của mai chiếu thủy nữa.

- Vâng ạ! - Nghĩ vậy Sao liền rời khỏi sập và đi ra nhà sau.

Mai Lang Vương hơi ngạc nhiên, giữ tay em lại hỏi - Đi đâu vậy? Ta gọi tiểu đồng chuẩn bị được rồi.

Sao cười xán lạn đáp - Đi chuẩn bị đồ ngọt ạ! - Nghĩ một chút em lại nói - Hôm nay chúng ta mua được rất nhiều bánh kẹo ngon, em muốn mang ra mời anh Vĩnh Nghiêm nữa!

Mai Lang Vương phì cười, bỏ tay em ra. Chàng đã đồng ý với em rồi. Sao tung tăng chạy ra sau nhà và bày bánh kẹo ra đĩa. Mai Lang Vương thì ra bàn tròn vừa được tiểu đồng chuẩn bị, ngồi sẵn đợi Vĩnh Nghiêm.

Lúc Vĩnh Nghiêm đến, Sao vừa vặn mang các đĩa bánh ra. Trên chiếc bàn tròn bằng gỗ xoan đào bày la liệt các đĩa bánh lạ mắt và một khay trà, một cây đèn dầu. Đúng như Sao dự đoán, sân nhà lúc này nồng đượm hương hoa. Ánh trăng trên cao vằng vặc soi tỏ, đẹp mê hồn.

- Chà, chuẩn bị xong cả rồi à? - Vĩnh Nghiêm đi đến ngồi xuống ghế.

Mai Lang Vương lúc này đã kéo Sao ngồi xuống ngay bên cạnh chàng, ở vị trí cách xa Vĩnh Nghiêm. Sao không chú ý đến cuộc trò chuyện của hai chàng nữa mà chuyên tâm ăn bánh ngọt. Số bánh này có một ít là vật phẩm đến từ bên ngoài, một ít là bánh trái địa phương, muôn hình vạn trạng, vô cùng sặc sỡ.

- Cảm ơn ngươi về chuyện của Thủy Cơ. - Vĩnh Nghiêm rót trà cho Mai Lang Vương, chân thành nói.

- Không có gì. - Mai Lang Vương hớp một hơi trà, nhẹ giọng.

- Ngày kia ngươi sẽ về Tây Nam ư? - Vĩnh Nghiêm hỏi lại một lần nữa cho rõ ràng, ban sáng khi chàng vẫn còn làm việc ở trụ sở quản lý thì một thuộc hạ của Mai Lang Vương đến và báo lại với chàng như vậy.

Vĩnh Nghiêm vô cùng bất ngờ và luyến tiếc…

Bây giờ từ biệt, chẳng biết đến bao giờ mới có dịp gặp lại.

- Ừm. - Mai Lang Vương nhìn ánh trăng trên cao đến mơ màng, thật thà nói - Ta cũng như ngươi, công việc luôn chất đống đợi chờ. Lần này là vì ta có tính toán trước nên mới ở lại đây lâu như thế, nếu là bình thường, đừng nói là đi mấy tuần, thậm chí đi vài canh giờ cũng không thể.

- Ừ. - Vĩnh Nghiêm hiển nhiên thấu hiểu điều này. Chàng chỉ lo mỗi vùng Vàm Thuật thôi mà đã nhiều việc như vậy, tên Mai Lang Vương đó phải lo chuyện ở Tây Nam, lo chuyện ở Khau Phạ, lo chuyện ở Cổ Loa. Đôi khi một vài vấn đề rắc rối khác nảy sinh mà không ai đảm đương xử lý thì hắn cũng phải gánh vác. Chưa kể… Xung đột ở Đông Bắc giờ đang lắng xuống nhưng có thể bùng lên bất cứ lúc nào, với tư cách là Hoa Thần, hắn sẽ phải lâm trận.

Tên Mai Lang Vương đó có phân thân cũng không giải quyết hết công việc.

- Ai bảo ngươi gánh nhiều việc quá làm gì? - Vĩnh Nghiêm cười trêu chọc.

Mai Lang Vương rót trà, mệt mỏi nói - Ta chỉ muốn kiếm một chức quan nho nhỏ để ổn định cuộc sống thôi, tự dưng càng về sau càng có nhiều trách nhiệm đổ lên vai.

Đây là lời nói thật lòng chàng. Mai Lang lúc còn là một tiểu tiên ở Khau Phạ đã mơ ước về một cuộc sống bình an và ổn định. Đối với những đứa trẻ mồ côi như chàng thì, cuộc sống bình an và ổn định đã là cuộc sống đáng mơ ước rồi.

Khi Mai Lang đủ tuổi, chàng thi tuyển vào phủ của các vị thần để làm tiểu đồng, hi vọng kiếm chút lương bổng để mua được căn nhà nhỏ và vài cuốn sách. Chắc có lẽ do chàng chuyên cần nên 'điểm tự thân' cứ tăng lên mãi, cuối cùng chàng được chuyển lần lượt từ phủ của vị thần này đến phủ của vị thần khác rồi trở thành phụ việc cho Phù Đổng Thiên Vương.

Mỗi đứa trẻ ở Thần giới khi sinh ra đều có hai sự lựa chọn, một là sống một cuộc sống bình dị và hai là trở thành tiên đồng. Những đứa trẻ quyết định trở thành tiên đồng thì sẽ được nhận một 'ấn tích lũy'. Ấn đó được đóng trực tiếp lên linh hồn, phản ánh quá trình tu luyện của tiên đồng ấy. Điểm số được ấn đó ghi nhận gọi là 'Điểm tự thân'.

'Điểm tự thân' đạt được khi tiểu đồng chăm chỉ rèn luyện thân tâm. Thân tâm càng trong sạch và tĩnh lặng thì điểm sẽ càng tăng lên. Tất nhiên để thân tâm trong sạch tĩnh lặng thì không phải chỉ là ngồi thiền nhập định nâng cao thần lực mà còn phải chăm học hỏi và làm việc cần mẫn, luôn giữ vững những quy định nghiêm ngặt mà một tiểu đồng phải tuân thủ.

Mai Lang nghĩ rằng vì chàng đã luôn nghiêm khắc với chính mình nên số điểm tự thân ấy cứ tăng lên mỗi lúc một nhiều, sau cùng khiến chàng được Phù Đổng Thiên Vương chú ý. Chàng nhận được giấy mời của ngài, cho phép chàng có tư cách thi tuyển vào phủ của ngài và làm phụ việc ở đó. Mai Lang không khiến Thiên Vương thất vọng, chàng thi đậu với số điểm ngất ngưỡng, kể từ đó, luôn được Thiên Vương yêu thích.

Khi Thiên Vương ra ngoài làm việc, một mình chàng quán xuyến trong ngoài. Thiên Vương rất hài lòng về chàng, cho đến khi chàng được phong Vương và không còn làm việc cho ngài nữa thì mối quan hệ giữa hai người vẫn rất tốt, khi rảnh rỗi, ngài vẫn thường đến thăm chàng.

Mọi chuyện rắc rối bắt đầu xảy ra với chàng khi chàng được phong Vương. Khi trở thành Vương, Mai Lang được trả lương nhiều hơn và có thể sở hữu chỉ tiêu đất cao hơn ngày xưa một chút. Vua Hùng bảo rằng chàng có thể tự xây phủ đệ cho mình ở bất cứ đâu. Mai Lang không muốn một tòa phủ rộng lớn, chàng bèn xây một căn nhà nhỏ ở núi Yên Tử.

Thật ra trước đó, Mai Lang có một căn nhà nhỏ ở Khau Phạ. Đó là căn nhà mà chàng đã tích cóp tiền sau bao năm làm tiên đồng mới mua được. Trước khi được phong Vương, vào mỗi kì nghỉ lễ chàng đều quay về đó nghỉ ngơi. Tuy nhiên, có một vài chuyện nhạy cảm đã xảy ra khiến chàng không muốn về đó nữa, cho nên mới quyết định dứt khoát xây nhà ở Yên Tử.

Tam vị Hoa tiên sau khi biết được ý định đó của chàng, cả ba đã đòi theo chàng bằng được.

Họ sẵn sàng rời khỏi Khau Phạ để đến Yên Tử sống cùng chàng, mặc dù họ chỉ là trưởng bối của chàng và họ thậm chí còn có cả khối công việc ở Khau Phạ.

Mai Lang rất ái ngại, chàng không hiểu tại sao họ lại đi theo chàng. Ban đầu chàng không đồng ý và nhất quyết ở một mình, nhưng rồi chàng nhận ra, là Vương thì phải giải quyết công việc nhiều hơn, ấn tích lũy của chàng bị ngưng đọng và chàng không còn phải tích điểm tự thân nữa. Thay vào đó chàng phải chịu trách nhiệm quản lý những tiểu đồng khác và giúp chúng tích điểm tự thân của mình. Một căn chồi nhỏ làm sao có thể lưu chứa các tiểu tiên đồng được?

Thế là Mai Lang di chuyển xuống Trường Sơn, xây một căn nhà lớn hơn chút, nhận vài tiểu đồng. Tam vị Hoa tiên lúc này đã dùng thân phận trưởng bối để gây sức ép lên chàng và buộc chàng phải để họ sống cùng. Mai Lang nhớ rằng, lúc đó họ nói thế này: Trở thành Vương nghĩa là phải gánh vác trọng trách trên vai. Mai Lang còn nhỏ, chưa hiểu sự đời, bướng bỉnh ít nói, chúng ta không yên tâm về ngươi, chúng ta sẽ giám sát ngươi.

Và đó là lý do họ theo chàng cho đến giờ, lúc đó chàng hai trăm tuổi.

Vì công việc đổ xuống cho chàng ngày càng nhiều và số lượng đơn xin thi tuyển làm tiểu đồng của chàng ngày càng lớn. Mai Lang Vương suy nghĩ đến việc tuyển vài người phụ việc để giúp chàng quán xuyến phần nào, thế là chàng tuyển được Lãm, được Nhuận, được Sử Quân và những người khác.

Tai nạn đã xảy ra, những tiên nữ bắt đầu tìm đến gặp chàng ồ ạt. Mai Lang ban đầu không hiểu họ đến vì mục đích gì, tuy nhiên, sau vài ngày họ án ngữ ở chỗ chàng thì chàng đã lờ mờ nhận ra…

… Họ muốn cùng chàng nói chuyện phong nguyệt.

Mai Lang chạy từ nơi này sang nơi khác, cuối cùng dừng chân tại Sam và xây dựng Mai Viện, kể từ đó vua Hùng cũng trao trách nhiệm giám sát vùng Tây Nam lại cho chàng. Đã vậy, trước đó hơn hai trăm năm - Ngay sau khi chàng vừa được phong Vương chẳng bao lâu, Ưu Liên cũng tự dưng ấn chức Hoa Thần lên người chàng.

Rồi thì những rắc rối của Thần giới cũng chẳng hiểu sao lại cứ quàng lên vai chàng.

Mai Lang ban đầu không hứng thú lắm, chàng chỉ cảm thấy bản thân bị chết chìm trong công việc. Tuy nhiên, khi chàng nhìn thấy sự yên bình của nơi này và nụ cười của những đứa trẻ, chàng lại cảm thấy yêu trách nhiệm này vô hạn.

Thứ mà chàng muốn bảo vệ đã xuất hiện, đó chính là quê hương này, từ một ước vọng nhỏ bé ban đầu chàng đã mơ một giấc mơ lớn hơn. Từ bấy đến nay, chàng luôn giữ gìn ước mơ ấy.


[1] Một loại ô thông dụng ở Thần giới.

[2] Loại ô có nguồn gốc từ Trung Hoa, thường thấy trên phim cổ trang. Tuy nhiên, loại ô này không phải là ô chuyên dụng để che mưa, nó thích hợp để che nắng hơn.

Nhận xét