Mai nở dưới Sao: Chương 19: Chỉ cần bên nhau là đủ rồi. - Phần 1
Hai người lên thuyền trở về Mai Viện, lúc quay về, trên
thuyền không còn tiểu đồng của Văn phủ nữa mà chỉ có mỗi hai người họ. Mai Lang
Vương đứng ngoài đầu thuyền, khoanh tay lướt nhìn phong cảnh. Sao thì ngồi bên
trong, rụt rè quan sát bóng lưng chàng, kể từ lúc đưa em lên thuyền, chàng cứ đứng
ngoài ấy suốt.
Mai Lang Vương bực mình cái cách mà Sao cư xử với thằng
nhóc Nhã Lang kia. Em không nên tự ý quyết định việc trao đổi thư từ với hắn
như vậy. Hắn tán tỉnh em không thành, em lại còn tạo cơ hội cho hắn phấn đấu,
chẳng lẽ em thực sự muốn trở thành một đôi với hắn ư? Hắn thì có gì tốt chứ?
Chàng khó chịu và tức giận lắm, nhưng lại không thể để em
nhìn thấy bộ dạng khó coi này của chàng. Thế nên chỉ có thể đứng ngoài đây mà
không dám vào trong đối diện với em.
Sao lấm lét nhìn chàng hồi lâu, sau cùng, em quyết định gọi
- Mai Lang.
Mai Lang Vương nghe thấy tiếng em, vai chàng hơi động đậy,
rõ ràng là có phản ứng, tuy vậy lại chẳng quay đầu, cũng chẳng nói gì.
Sao trông tư thế đó, biết chắc là chàng lại giận rồi. Lúc
trước chàng cũng hay giận dỗi như vậy nhưng em không hiểu, cứ nghĩ là chàng kiếm
chuyện vô cớ. Giờ thì khác rồi, em đã hiểu lòng chàng. Mai Lang hẳn là đang
ghen. Chàng ghen với Nhã Lang bởi vì em đã nói chuyện với chàng ta khá nhiều và
còn hứa sẽ trao đổi thư từ với chàng ta nữa.
Sao cười khúc khích hạnh phúc.
Mai Lang Vương nghe tiếng em cười, không thể tỏ ra cứng rắn
được nữa, quay đầu lại nhìn em khó hiểu. Vẻ mặt chàng trông vẫn còn rất khó chịu,
mày kiếm hơi nhíu và đôi mắt nâu ân ẩn sắc giận. Sao đưa tay lên, dịu dàng vẫy
vẫy. Mai Lang Vương hơi dùng dằng, nửa muốn vào nửa muốn không, em lại ngân giọng
gọi 'Mai Lang, vào đây với em.' Thế là chàng chỉ đành chậm bước đi vào.
Chàng thả người xuống bục gỗ bên cạnh em, lặng im không
nói tiếng nào.
Sao hớn hở nhích đến gần chàng, khiến cơ thể cả hai tiếp
xúc. Mai Lang Vương hít sâu căng thẳng, chàng ngồi ngay ngắn lại, những tia bối
rối bắt đầu lấn chiếm đáy mắt nâu trầm lặng. Sao chú ý từng biểu hiện của
chàng, giờ em mới biết, chàng thật ra rất lúng túng mỗi khi ở gần em.
Mai Lang quả là rất ngây thơ ha…
Ngài ấy quá là 'nhát gái'.
- Ngài giận em ạ? - Sao tựa vào người chàng, mềm giọng
xoa dịu.
Mai Lang Vương chẳng buồn nói, chàng hướng mắt ra ngoài
nhìn mây trôi.
- Mai Lang, giận em à?
Em hỏi mãi, khiến chàng không thể im lặng được nữa, trầm
giọng đáp - Em biết rồi, còn hỏi ta làm gì?
- Em với anh Nhã Lang không có gì đâu. - Em cười nói.
- Không có gì mà tình tứ thế ư? Hắn còn định đem sính lễ
đến đặt ở chỗ em nữa.
- Anh ấy đùa thôi mà.
- Đùa ư? Ai lại đem chuyện hôn nhân ra đùa?
Sao kéo tay chàng và ôm lấy, ngọt giọng dỗ dành - Anh ấy ở
tận Văn phủ xa xôi còn em thì ở trong nhà ngài. Ngày ngày em chỉ có ngài, ngài
còn khó chịu gì chứ? Em xem anh ấy như bạn bè thôi, không hề có chút suy nghĩ
nào vượt quá tình bạn. Em luôn ngoan ngoãn ở yên trong vòng tay của ngài mà,
nghĩ cũng chỉ nghĩ đến ngài thôi.
- Thật ư? - Mai Lang Vương thấy lòng mềm ra hẳn, bao
nhiêu buồn bực đều đang dần dần bốc hơi đi. Chàng hướng sang em, mỉm môi hỏi.
- Vâng, với em Mai Lang là nhất. Em là của Mai Lang thôi.
- Sao ngọt ngào đáp.
- Ừm. - Chàng đã bị em dỗ thành công, đuôi cún vẫy vẫy,
kéo em vào lòng.
Sao êm ái nằm trong lòng chàng, giờ thì em đã hoàn toàn lý
giải được cảm xúc của mình.
Thuyền di chuyển đến giờ tuất thì về đến Mai Viện, Mai
Lang Vương quay về khu làm việc giải quyết nốt công vụ tồn đọng còn Sao thì
quay về nhà mình. Hôm sau, em đến hầu chàng sớm, Mai Lang Vương vì tối qua làm
việc thâu đêm nên sáng có dậy muộn một chút.
- Mai Lang. - Sao chóng tay ngồi bên giường chàng, ngón
tay bé nhỏ di di trên đôi má góc cạnh đẹp đẽ. Mai Lang Vương ngủ rất say, chàng
không hề ý thức được em đang ở bên cạnh.
- Mai Lang. - Sao gọi một lần nữa.
Bấy giờ chàng mới tỉnh, đôi mắt nâu mơ hồ hé mở, liền thấy
em xuất hiện tự lúc nào.
Mai Lang Vương bật dậy ngay lập tức, vô thức lùi khỏi em
năm tấc, lưng đập vào thành giường. Sao trông bộ dạng bối rối hoảng loạn của
chàng, em không nhịn được, ôm bụng cười. Mai Lang Vương lúc này đã bình tĩnh lại,
nhận thức được mọi chuyện. Chàng lại không khỏi ngượng chín mặt, đỡ trán xấu hổ.
Chàng cứ tưởng là Sao đang ở trên giường mình…
- Muộn rồi, ngài chuẩn bị đi làm đi. - Sao lướt ra cửa và
bảo lại với chàng.
Mai Lang Vương nhìn sắc trời, nắng đã lên rồi, điều đó có
nghĩa là chàng ngủ quá giờ. Chàng không chùng chình nữa, cũng chẳng còn thời
gian chờ cho cảm xúc lặng lại, vội vàng chuẩn bị cá nhân.
Khi chàng đang mặc áo thì Sao lại xuất hiện. Mai Lang
Vương giật sững, gấp gáp cài cúc áo lại nhưng do quá gấp mà đã cài lệch. Chàng
tháo cúc áo ra, định cài lại nhưng vẫn tiếp tục cài lệch. Sao được một trận cười
no bụng, em bước vào và giúp chàng cài khuy áo.
- Sao… - Mai Lang Vương giữ tay em lại, ngập ngừng - Đây
không phải là việc của em.
- Không sao ạ, để em giúp ngài. - Nhưng Sao vẫn tiếp tục
cài khuy cho chàng, em cài từ hàng cúc bấm đến cả những chiếc móc gài ở hông.
Mai Lang Vương đứng yên cho em làm, mặt đỏ bừng bừng. Sao
lại mang lễ phục đến, chàng chỉ đành để em giúp. Ban nãy, khi em cài khuy cho
chàng, những ngón tay mềm mại bé nhỏ vô tình chạm lên da thịt. Mai Lang Vương
có cảm giác như rằng, từ những chỗ tiếp xúc đó, không ngừng nở rộ nên những đóa
hoa lửa.
- Lần sau đừng làm thế nữa. - Khi hai người đi ra nhà trước,
chàng đã dặn em.
- Tại sao ạ? Em chỉ muốn giúp ngài thôi. - Sao khó hiểu.
Mai Lang Vương dừng bước, quan ngại nhìn em, Sao vẫn tỏ
ra rất hồn nhiên ngây thơ. Chàng bước đến gần em một chút, cúi xuống vai em nhỏ
giọng đáp - Đối với bọn đàn ông, hành động của em rất nguy hiểm.
Sao nghe chàng nói, thẹn thùng cười, em lại muốn trêu chàng
- Ngài cảm thấy vậy ạ? Hay là em cài hộ anh Lãm thử xem có đúng thế không.
- Này! - Mai Lang Vương quýnh quáng ngăn em - Không được
làm chuyện đó!
- Em biết rồi, chỉ có ngài được hưởng đặc quyền đó thôi.
- Em cười và rảo bước ra sân, bỏ chàng lại phía sau.
Mai Lang Vương bước nhanh một chút để đuổi theo em, Sao
thấy chàng đã đuổi kịp, quay đầu lại rạng rỡ hỏi - Thế ngài có để em làm việc
đó cho ngài nữa không?
Mai Lang Vương do dự không thể trả lời. Sao lại tiến đến dùng
vẻ mặt đáng yêu mà hạ gục chàng - Ngài sẽ cho phép em làm thế nữa chứ?
Mai Lang Vương bối rối gật đầu.
Sao dụ dỗ được chàng, em cảm thấy rất vui vẻ.
- Mới sáng sớm mà đã tán tỉnh nhau rồi à? - Lãm lộ diện
sau cổng tròn, ngán ngẩm than.
Mai Lang Vương và Sao hướng mắt về phía chàng ta, Lãm
trông không được vui vẻ lắm vì hôm qua Mai Lang Vương bỏ đi giữa chừng khiến
chàng ta phải một mình làm việc. Mai Lang Vương di chuyển đến giường tre và trò
chuyện với Lãm, Sao im lặng đứng bên cạnh chàng. Ánh mắt em cứ dõi theo chàng
mãi, má hồng e ấp. Kể từ sau khi hiểu rõ tình cảm trong lòng, Sao bắt đầu chú ý
đến chàng hơn, đặc biệt là những suy nghĩ của chàng.
- Sao, gì vậy? Hôm nay trông em rất lạ. - Lãm tinh ý nhận
ra biểu hiện của em, tuy vậy chàng ta không biết là em đã trưởng thành thêm một
bậc, chỉ nghĩ là em đang có điều khó nói, muốn xin Mai Thần việc gì thôi.
Mai Lang Vương dời mắt sang em, thắc mắc, vì em đứng sau
chàng nên chàng không chú ý.
- Không có gì đâu ạ. - Sao xua tay, cười gượng.
- Thế à? Thấy em cứ nhìn Vương suốt, trông như có điều
khó nói ấy. - Lãm uống trà, rồi lại cười chọc ghẹo - Hôm nay có đến khu làm việc
nữa không?
Sao gượng gạo cong môi, ngại ngùng lắc đầu - Có lẽ là
không ạ, em sẽ ở nhà và chăm chỉ học thêu.
- Ừ, đến đó cũng chỉ mệt em thôi, ở nhà đi nhóc. - Lãm nhẹ
nhàng khuyên.
- Vâng ạ. - Sao cười gật đầu.
Mai Lang Vương lắng nghe cuộc đối thoại đó, khi cảm thấy
không có gì đáng ngờ mới thong thả thưởng trà. Sao nhanh mắt chú ý điệu bộ của
chàng, em lại che miệng khúc khích. Mai Lang Vương bắt đầu phát hiện sự bất thường
ở em, chàng nhận ra từ sau chuyến đi đến Văn phủ, em trở nên rất kì lạ.
- Ban nãy Lãm bảo em cứ nhìn ta suốt, thật sự là không có
gì muốn nói chứ? - Chàng cất tiếng hỏi.
- Không ạ. - Sao tiến đến rót thêm trà cho chàng, thản
nhiên đáp.
Nhận xét
Đăng nhận xét