Mai nở dưới Sao: Chương 20: Hoàng hôn Mai Viện nhuốm màu đỏ thẫm - Phần 23
Tối đó, Mai Lang Vương lại đến, hai người vẫn như thường
lệ trò chuyện với nhau rất say sưa. Đến khi giờ hẹn sắp kết thúc, Sao bỗng trao
cho chàng một chiếc hộp sứ. Mai Lang Vương nghi hoặc nhận lấy nó, em thì nhìn
chàng say đắm, cười bẽn lẽn.
- Gì vậy? - Mai Lang Vương nghe lòng đập rạo rực khi
trông thấy nụ cười và ánh mắt ấy, dẫu vậy chàng vẫn hỏi một cách thật bình
tĩnh, vừa hỏi vừa mở nắp hộp ra xem.
Bên trong là một ít bánh phục linh. Chiếc hộp không lớn lắm
nên số này có lẽ tầm hai mươi cái. Những chiếc bánh xếp lên nhau một cách cẩn
thận và tỉ mỉ, mười chiếc xanh nhạt sắc cốm, mười chiếc trắng tinh khôi. Nắp hộp
vừa mở ra thì hương lá dứa và hương nhài cùng chút hương béo bùi của nước cốt dừa
đã thoảng lên mũi. Mai Lang Vương dừng mắt ở đó thật lâu, chàng không hiểu vì
sao em lại đưa cho chàng số bánh này.
Sao ngượng ngùng cúi mặt, má em thoáng ửng hồng - Người
ta tự tay làm đó, dù còn khá vụng về nhưng ngài nhận cho em vui. Sau khi em gửi
tài liệu cho anh Nhã Lang thì anh ấy cũng trả cho em một khoản bảo là thù lao.
Đó là tiền công đầu đời của em, em không biết nên tặng ngài thứ gì nữa, đành
làm ít bánh cho ngài vậy.
Đáy mắt chàng dập dờn, chàng nhẹ hỏi - Thế à?
- Vâng… - Sao bối rối che mặt lại, ngại ngùng nói - Em muốn
chia sẻ điều ấy cùng với ngài.
- Ừm. - Mai Lang Vương đóng nắp hộp lại và giữ nó kĩ
trong tay, chàng vốn định rời đi nhưng giờ thì chẳng muốn di chuyển nữa, chỉ muốn
đứng lại đây mãi thôi.
Sao hé tay ra nhìn chàng, thấy chàng chỉ lặng yên đứng đó
và nhìn em chăm chú, khóe môi dâng tràn nụ cười êm ái. Lòng em lặng lại một
chút, không còn cuộn xoáy thác trào nữa mà dập dìu vờn trôi. Em hướng tay ra
song cửa, muốn nắm tay chàng, Mai Lang Vương đan tay vào những ngón tay em.
- Dù ngài không thích đồ ngọt nhưng hãy dùng nó nhé, em
làm không ngọt đâu, sẽ vừa miệng ngài thôi. Khi chán ăn, không muốn dùng bữa
thì cứ lấy nó ra mà uống trà lót dạ. Đừng bỏ bữa nhé. - Em căn dặn chàng.
- Ừm. - Chàng gật đầu.
Nghĩ một chút, em lại nói - Nếu ngài ăn hết và muốn ăn
thêm thì cứ nói, em sẽ làm cho ngài. Nếu ngài muốn ăn loại bánh khác cũng được,
ngài muốn ăn gì em cũng làm cho ngài hết. Chỉ cần ngài chịu ngoan ngoãn dùng bữa
và giữ gìn sức khỏe là em vui rồi.
- Sao. - Chàng chợt thổn thức, bao nhiêu mong ngóng và
yêu thương đè nén trong lòng phút chốc bùng lên. Chàng một lần nữa xin em - Hãy
đến nhà ta như thuở xưa được không? Tại sao chúng ta phải xa nhau như thế này?
Em muốn chăm sóc cho ta thì hãy trở về bên ta. Chẳng phải như thế tốt hơn ư?
- Mai Lang… - Nhưng Sao một lần nữa lại cúi đầu, ngập ngừng
và im bặt.
Mai Lang Vương cảm thấy ngực như bị tắc nghẹn. Chàng nắm
chặt tay em hơn, dù đã bao lần muốn hỏi em cho rõ về nguyên nhân xa cách nhưng
đều bị em lảng tránh. Chàng bất lực quá, chàng không hiểu tại sao em lại rời xa
chàng. Cho dù Đào Hoa có đến thì cũng có liên quan gì đến cuộc sống bình yên giữa
chàng và em đâu? Cho dù nàng ấy có đến thì chàng cũng đâu có làm gì sai để bị
em xa cách thế này?
Vậy mà Sao vẫn một mực rời xa chàng, trước đây em dứt
khoát với chàng thế nào? Suốt tháng mấy trời không cho chàng gặp. Giờ thì chàng
đã xin được em một lịch gặp, tuy vậy, gặp nhau thế này có bao giờ là đủ? Chàng
vẫn muốn được ở bên em như lúc xưa. Cái thuở mà chàng đi làm về, em chạy ra
đón, cái thuở mà em và chàng quấn quýt như bóng với hình, chàng đi đâu, em theo
đó, bình yên bên nhau.
Chàng muốn quay về thời gian đó biết bao.
Mặc cho chàng có nói gì thì em vẫn cứ im lặng. Mai Lang
Vương truy vấn một hồi không có kết quả, chàng chỉ đành như bao lần khác, bỏ cuộc.
- Ngài quay về nghỉ đi ạ. - Em lặng lẽ nói, tìm cách xua
chàng về. Em không muốn nhìn thấy dáng vẻ đau khổ của chàng bởi vì nó khiến tim
em nhói buốt.
Mai Lang Vương không đáp, mãi thật lâu sau, em mới nghe
chàng chậm rãi cất tiếng - Giờ ta chỉ muốn phá song cửa để vào trong thôi.
- Dạ?! - Sao ngẩng phắt đầu, sửng sốt.
Mai Lang Vương cười khổ sở, nhìn thẳng vào mắt em thông
qua song cửa sắt, giọng thật trầm - Ta cảm thấy rất hối hận bởi vì đã lắp song
cửa sổ cho các phòng ở Mai Viện.
- Mai Lang. - Sao nghe vậy, em đột nhiên cảm thấy rất
quan ngại, trông chàng thật nghiêm túc. Em lại nhớ về mấy cái ổ khóa ở khu biệt
giam của phủ Thần sông, lập tức rối rít xua chàng - Ngài về đi ạ! Nếu ngài
không về thì lần sau em sẽ không gặp ngài nữa đâu!
Mai Lang Vương u uẩn, chàng rơi mắt lên em, đáy mắt bi sầu.
Thế rồi chàng chỉ đành quay bước, nói với em câu chúc ngủ ngon và đợi em đóng cửa.
Sao khép cửa lại nhưng vẫn nhìn chàng lo lắng, Mai Lang Vương khoanh tay nép một
bên, ánh mắt chàng cũng không rời khỏi em.
Đến khi cánh cửa ấy đóng hẳn lại, chàng mới dời mắt xuống
hộp sứ trên tay. Mai Lang Vương ôm nó vào lòng, đôi mắt nâu lóe qua tia sáng sắc
sảo.
Chàng quay về nhà mình và đã dứt khoát ra quyết định.
Nhận xét
Đăng nhận xét