Mai nở dưới Sao: Chương 20: Hoàng hôn Mai Viện nhuốm màu đỏ thẫm - Phần 14.

- Ta cũng không đi, mọi người đi chơi vui vẻ. - Chàng nói rồi bước đến đứng bên cạnh em.

Những người khác dừng bước, quay đầu, nhìn em và chàng một cách kì quái.

- Vương! - Đào Hoa muốn can ngăn.

- Nhiệm vụ của ta là bảo vệ Sao, ta không thể để em ấy ở lại đây một mình được. - Chàng thư thả buông lời.

Đào Hoa nín bặt trước câu nói ấy, nàng không thể phản bác được, những người còn lại cũng chỉ biết cười khổ, tán đồng.

- Được rồi, chúng ta đi thôi. - Thần Tình nhún vai, kéo tay Ưu Liên - Họ muốn trông nhà thì cứ để họ trông đi.

Ưu Liên cười lắc đầu, đi cùng Thần Tình, Bạch Sứ và Xích Phượng nắm tay Đào Hoa và nói - Đi thôi, chúng ta sẽ đưa em tham quan thị trấn.

Lãm lén lút làm động tác 'bái phục' với Mai Lang Vương. Chàng không ngờ ông Mai Thần đó tính toán tỉ mỉ đến vậy, rào trước đón sau, cuối cùng tóm gọn Sao vào lưới.

Thế là Đào Hoa phải cùng mọi người đi xuống thị trấn. Các tiểu đồng thì được cho quay về khu riêng nghỉ ngơi. Đứng ở vườn chính chỉ còn mỗi em và chàng. Sao im lặng cúi đầu trong khi Mai Lang Vương khoanh tay đứng bên cạnh em, môi mỉm cười đắc thắng.

- Đi cùng ta. - Chàng không để cho bầu không khí im ắng đó tồn tại lâu, hạ lệnh và quay đầu bước đi.

Sao không còn cách nào khác, Mai Lang Vương đã biết cách trị em, hệt như cách mà chàng đánh cho em thua tơi bời trong mỗi ván caro vậy. Chàng biết không thể dùng lời mềm mỏng để nói chuyện với em nữa, càng không thể trông mong vào việc em sẽ mủi lòng với chàng. Để được gần em, trước tiên chàng cần phải chủ động tạo cơ hội, sau đó dứt khoát ra lệnh, khiến em không thể từ chối chàng.

Sao im lặng đi phía sau chàng, em không còn sánh bước bên chàng nữa. Thuở trước hai người luôn khoác tay nhau và cùng bước đi, còn giờ thì chàng đi trước em đi sau, hệt như một đôi tiên chủ tiểu đồng thực thụ.

Mai Lang Vương cười khổ, dù vậy chàng đã quen với nỗi đau đớn đang giày xéo cõi lòng rồi. Chàng đã thích nghi được với sự lạnh lùng tàn nhẫn của em. Chàng không còn quá bỡ ngỡ với những thương tổn mà em ban cho nữa.

Hai người đi vào thư phòng chàng, ở đó có một chồng sách đã được mang ra sẵn. Mai Lang Vương bê chồng sách đó và tiếp tục di chuyển sang nhà em, họ dừng lại trước sập bên gian hai của nhà chính, Mai Lang Vương đặt chồng sách lên đó, bảo em mang giấy bút ra để ghi chép.

Sự căng thẳng của Sao đã giảm đi quá nửa khi em thấy chàng đi vào thư phòng và mang theo sách, đến khi chàng nói với em về việc chuẩn bị giấy bút, em đã không còn cẳng thẳng nữa. Sao hăng hái chuẩn bị vật dụng, bày chúng lên sập, bao gồm bàn nhỏ, bút mực và tập bản thảo mà em đã dày công sưu tầm thời gian qua. Mai Lang Vương lấy quyển sách mà chàng mang theo để đọc đặt sang một bên, chừa lại những quyển sách mà chàng soạn ra để em nghiên cứu. Chàng lần lượt giới thiệu từng quyển sách cho em, chỉ ra những nội dung quan trọng trong sách và cái hay cái dở của chúng, cốt để em có cái nhìn khái quát về số tư liệu này mà dễ bề ghi chép.

Sau khi giảng giải cho Sao cặn kẽ xong, chàng không nói thêm điều gì khiến em bận lòng cả. Chàng tựa tay vào gối tập trung đọc quyển sách mà mình mang theo. Còn Sao, em nghiêm chỉnh làm việc của mình, em bày giấy lên bàn, mở một quyển sách ra đọc, thỉnh thoảng lại ghi ghi chép chép. Họ cứ vậy, ở bên nhau thật lặng lẽ.

Khung cảnh ấy diễn ra gần nửa canh giờ thì Sao bắt đầu có biểu hiện cắn bút. Em ngưng tụ ánh nhìn vào một trang sách, vẻ mặt bế tắc, tiến thoái lưỡng nan. Mai Lang Vương liếc mắt là đã biết em đang có điều không thông tỏ rồi, dù vậy, em chẳng chịu mở miệng hỏi chàng. Sao thà cau mày ngồi đó ôm một bụng nghi vấn chứ không hề nhờ chàng giải đáp hộ.

Mai Lang Vương bi đát gượng cười, chàng chẳng biết phải làm sao với em nữa. Chàng đóng sách lại và ghé đến, chú ý giữ khoảng cách một chút để em không né tránh rồi mới hỏi - Gì hửm? Không hiểu vấn đề gì thì cứ hỏi ta. Ta không ăn thịt em đâu.

Sao chột dạ với lời trách móc đó, em rụt rè đẩy trang sách đến và hỏi chàng. Mai Lang Vương thấy em đã chịu cởi mở, lòng chàng cảm thấy khấm khá hơn một chút, nhẹ nhàng giảng giải cho em.

Hai người trò chuyện với nhau khá lâu. Sao nhận ra rằng những gì mà chàng nói còn hữu ích và sinh động hơn những điều được ghi chép trong sách nữa. Mai Lang am hiểu về thảo dược, chàng còn nắm được vị trí phân bố của từng loài thảo dược khác nhau và dược tính của chúng. Chàng đi nhiều nơi, biết nhiều thứ, những điều đó đều là kinh nghiệm thực tế của chàng, Sao được nghe chính chàng truyền đạt, hiển nhiên sẽ cảm thấy thú vị hơn đọc sách nhiều rồi.

- Hay quá đi!

Sao hào hứng reo lên, em hí hoáy ghi chép lại từng lời từng lời của chàng, đôi mắt sáng trong hướng về chàng, rạng rỡ, hệt như những ngày xưa, khi em và chàng vẫn thường trò chuyện với nhau vậy. Mai Lang Vương cảm giác cung đàn lạnh giá ẩn trong lòng đang dần hồi sinh và ngân lên những nốt nhạc dạo. Chàng chậm rãi thu hẹp khoảng cách với em, cho đến khi Sao hoàn toàn ở trong lòng chàng, em vẫn không hề hay biết.

- Ngài biết nhiều thật đấy! - Sao không tiếc lời khen ngợi chàng, em lại lật lật đến một trang sách khác và quay sang hỏi - Thế còn cái này ạ? Em không hiểu gì hết.

Vừa quay sang, môi em đã va phải chàng. Sao ngẩn người, em vừa mới phớt môi qua đôi má góc cạnh tuấn mĩ ấy. Mai Lang Vương cũng sững sờ, chàng vốn định cúi xuống để xem em đang thắc mắc vấn đề gì thì bất ngờ được em chạm môi trúng.

Sao giấu đôi môi đỏ hồng sau bàn tay, bối rối sượng sùng, giờ em mới nhận ra mình đã bị chàng thâu vào lòng tự lúc nào. Mai Lang Vương đã lấy lại bình tĩnh, chàng cười tủm tỉm, thích ý nhìn em, vẻ mặt có chút đắc thắng.

Sao đẩy bàn ra để dịch chuyển khỏi chàng, Mai Lang Vương giữ cạnh bàn lại, em không thể di chuyển nó được. Sao lại đẩy tay chàng, Mai Lang Vương không thả tay ra, một khi chàng không hợp tác thì em còn khuya mới thoát được chàng.

Sao thẹn thùng cúi mặt xuống, khép nép ngồi trong lòng chàng và nghe tim đập ồn ã. Mai Lang Vương thấy em không chối từ nữa, cung đàn trong lòng réo rắt, chàng ôm em thật chặt.

- Sao. - Mai Lang Vương thổn thức gọi.

Sao không đáp, em chỉ tựa vào vai chàng, dần thả lỏng những cảm xúc. Thời gian qua em đã đem tất cả nỗi nhung nhớ dành cho chàng nhốt hết vào một chiếc lồng thép. Em không dám chạm vào nó, thậm chí là nhìn vào nó vì sợ sẽ không kìm được mà mở nó ra. Em quẳng chìa khóa vào sâu trong ngõ tối tăm nhất. Thế mà khoảnh khắc này, em lại phá lồng mặc chúng ào ạt tràn ra ngoài.

Chỉ cần gần chàng dù chỉ một chút thôi là mọi quy tắc em đặt ra đều bị phá hỏng hết. Chàng như một thỏi kẹo gừng vậy, vừa ngọt vừa cay. Em chẳng muốn đến gần chàng nữa vì không muốn mình lại lạc lối, vậy mà chàng cứ cuốn lấy em, có kháng cự thế nào cũng vô hiệu.

- Ngài không sợ chị Đào Hoa buồn ư? Tại sao lại bỏ mặc chị ấy mà ở nhà? - Cuối cùng em cũng chịu cất lên tiếng nói sâu thẳm trong lòng mình. Ngữ điệu dù bình thản nhưng vẫn ẩn chứa hờn lẫy nhất định.

Mai Lang Vương nghe thấy sự hờn lẫy ấy, ngược đời là chàng lại cảm thấy vui. Không, nếu nói vui thì không đúng, phải là mừng rỡ mới chính xác. Chàng vui mừng tột độ vì em vẫn còn hờn lẫy chàng.

- Ta không muốn tổn thương nàng ấy nhưng ta càng không muốn tổn thương mối quan hệ của hai ta.

Sao không nói gì nữa, lòng em mềm nhũn ra, để mặc cho chàng ôm. Mai Lang Vương tựa lên vai em, xót xa hôn mái tóc mà lâu rồi chàng không được chạm vào, tay tìm đến tay, đan lồng, siết chặt.

Hai người âu yếm nhau một khắc, Sao lại đột nhiên xoa lên bụng, ủ ê bảo chàng - Em đói quá.

Mai Lang Vương lúc này mới nhớ ra ban nãy trong buổi tiệc em chẳng ăn gì mấy. Chàng phì cười, rời khỏi sập và chìa tay cho em - Đến nhà bếp thôi, ta sẽ nấu chút gì đó cho em ăn, ta cũng đói lắm.

- Ngài đùa em ạ? Ngài làm gì biết đói? - Sao khoác tay chàng, đứng lên.

Mai Lang Vương có chút ngượng, chàng quay đi, câu trả lời lúng búng trong miệng - Nếu nhịn ăn đến một độ nào đó thì cảm giác đói sẽ quay lại.

Nhận xét