Mai nở dưới Sao: Chương 20: Hoàng hôn Mai Viện nhuốm màu đỏ thẫm - Phần 10.
Chốc sau, Mai Lang Vương trở ra và ngồi vào giường
tre, tiểu đồng của chàng mang khay trà đến, Đào Hoa thấy chàng xuất hiện, nàng
chậm rãi tiến đến ngồi lên giường tre, nơi cách chàng một khay trà. Lãm đi vào
cổng tròn và hơi khựng bước khi nhận ra Đào Hoa cũng có mặt ở đó, chàng ta đảo
mắt một vòng, không thấy Sao, ánh mắt chàng ta liền dâng lên niềm xót xa thương
cảm.
Tiểu đồng mang ghế đặt bên cạnh giường tre cho Lãm,
chàng ta ngồi xuống, nói vài câu tán gẫu với Đào Hoa, chủ yếu là chào buổi sáng
và ca ngợi nàng, sau đó thì tập trung uống trà.
Buổi sáng hôm ấy không giống như buổi sáng mọi ngày nữa,
không gian trở nên thật vắng lặng bởi vì Mai Lang Vương chỉ im lặng đọc sách
còn Lãm thì chìm vào suy tư riêng. Hai chàng không còn sôi nổi bàn luận với
nhau về chuyện công việc hay chuyện cuộc sống. Sự xuất hiện của Đào Hoa khiến họ
không còn tự nhiên như trước.
Đào Hoa cũng không chú ý đến điều đó, nàng chỉ yên lặng
ngồi ở giường tre, tranh đoạt vị trí bên cạnh chàng. Nàng đến đây không phải để
hầu chàng cũng không phải để nghe họ trò chuyện, nàng có mặt ở đây chỉ để thể
hiện một điều rằng nàng là hôn thê của chàng và chỉ có nàng mới được ở bên
chàng toàn thời gian mà thôi.
Nàng đã đẩy con nhóc kia xuống để chiếm lấy vị trí
này. Đây là vị trí của nàng, vì thế nàng phải giữ chặt lấy nó.
Đến giờ làm, Mai Lang Vương bỏ sách xuống và rời đi
ngay, Lãm nối gót theo chàng còn Đào Hoa thì tiễn họ ra cổng. Không giống như
Sao, Đào Hoa không được Mai Lang Vương lưu luyến bịn rịn, Lãm vì vậy không phải
chứng kiến bộ dạng sến sẩm đau mắt của ông Mai Thần đó một hôm.
Tiễn đưa chàng đi làm xong, Đào Hoa quay trở về khu Hoa
tiên để lấy lòng các nàng. Nàng muốn giấu nhẹm chuyện bắt con bé kia làm việc
nên hiển nhiên phải đến chỗ họ mà lựa lời che đậy rồi. Thế nhưng nàng phòng ngừa
các vị Hoa tiên lại quên phòng ngừa Mai Lang Vương, vừa kết thúc công việc là
chàng lập tức lên đường đến thăm Sao.
Bấy giờ Sao đang lau sàn nhà. Đào Hoa có nói qua rằng
nếu em lau dọn không sạch sẽ thì nàng sẽ không cho em ăn cơm. Sao không phàn
nàn gì, cam chịu làm hết mọi công việc. Quần áo của Đào Hoa cũng được em giặt
kĩ lưỡng, đang treo ở sân sau. Mai Lang Vương đi qua cổng tròn và tiến vào nhà
chính, vừa nhìn thấy em ngồi dưới sàn, tay cặm cụi chà mặt sàn, lòng chàng lập
tức bùng lên cơn giận. Chàng sải bước đến đó, nhấc em lên. Sao đã làm việc liên
tục từ sáng đến giờ nên em có chút hoa mắt chóng mặt, không phản ứng kịp trước
sự xuất hiện đột ngột của chàng.
- Tại sao em lại làm việc này?! - Chàng gần như quát
lên.
Sao giật sững, em mơ hồ nhìn chàng, hình bóng chàng mờ
nhòe trong tầm mắt em, hồi lâu mới dần trở nên rõ ràng. Khi biết là mình đang nằm
trong vòng tay chàng, em lập tức tuôn lệ.
- Sao… - Mai Lang Vương run giọng.
Thế nhưng không giống hôm qua, em không khóc lóc thảm hại
trước mặt chàng nữa. Sao lau nước mắt, cố nặn ra nụ cười, thản nhiên đáp lại
chàng - Vì em rảnh nên làm thôi ạ, muốn rèn luyện một chút.
Mai Lang Vương dịu lòng xuống, chàng bế em vào phòng và đặt
em lên giường. Sao không dám nằm trong lòng chàng nữa, em ý tứ rời chàng ra, lùi
vào góc giường. Dù hành động đã xa cách rõ ràng nhưng em cố khoác lên nó lớp vỏ
thật tự nhiên để chàng không nghi ngờ.
- Tại sao ngài lại đến đây ạ? - Em cười tươi, mở lời trước
để chàng yên tâm.
- Ta nghe Đào Hoa bảo em bị ốm. - Chàng quan sát em thật
lâu, lo lắng nói.
- Em không sao, em khỏe rồi ạ. - Sao vẫn cười rất tươi tắn,
nhẹ nhàng khuyên nhủ chàng - Ngài quay về nghỉ ngơi đi ạ, ngài vừa làm việc vất
vả mà.
Mai Lang Vương lặng người, chàng có chút buồn lòng - Làm
gì mà xua ta đi vội thế? Em không muốn ta ở cạnh em ư?
Sao rơi mắt lên đôi tay đang đặt trên bụng, không nói gì.
Không muốn chàng ở cạnh ư? Làm sao em lại nghĩ như thế được?
Em đương nhiên là muốn ở cạnh chàng, đương nhiên là muốn quấn quýt bên chàng
như thuở xưa rồi.
Thế nhưng, thuở xưa ấy không còn có thể quay lại được nữa.
Thuở xưa, em có thể vô tư ở bên chàng như vậy là vì em luôn cho rằng chàng yêu
em, luôn tưởng rằng em và chàng là một đôi, em và chàng sẽ sánh bước bên nhau đến
khi bạc đầu.
Còn giờ, em đã biết rõ lòng chàng, cũng biết rõ vị trí của
mình. Chàng không chỉ có mình em, chàng còn có Đào Hoa nữa. Em thì không phải
là vợ của chàng, nếu chàng cho em danh phận thì em chỉ là phận lẽ mọn thôi.
Khi đã hiểu rõ như thế, hiển nhiên em phải tỉnh táo trở lại
rồi, dù cho em rất yêu chàng.
Mối quan hệ quá thân mật trước kia giữa em và chàng, em
nghĩ rằng nên điều chỉnh lại một chút. Giống như những gì mà chị Đào Hoa nói,
em không nên cứ bám dính lấy chàng, càng không nên hi vọng ở chàng quá nhiều.
- Không ạ. - Sao lắc đầu, cười khẽ - Vì em muốn nghỉ ngơi
một chút.
Em lại nhìn ra cửa phòng, biện minh - Ngài cũng không nên
ở phòng em quá lâu, các chị mà biết thì không hay đâu.
Mai Lang Vương trầm lặng.
- Ngài nên quay về đi ạ, chẳng phải buổi chiều ngài còn xử
lý công văn nữa sao? - Em lại tiếp tục tìm cớ. Thái độ của em thật lạnh nhạt và
xa cách, cho dù em có che đậy thế nào thì nó vẫn lộ ra ngoài.
Mai Lang Vương nghe lòng nhói đau, dù em vẫn bình thản và
những lời em nói không ẩn chứa chút hờn giận hay tổn thương nào cả nhưng sao
chàng lại thấy tim mình tan nát? Chàng ghét cái cách mà em biện ra những lý do,
chàng ghét sự bình thản đó.
Nó khiến chàng cảm thấy sợ hãi và giá lạnh.
- Ngài đi đi ạ. - Sao tiếp tục xua đuổi.
Mai Lang Vương u uẩn hướng mắt lên, đôi mắt nâu chiếu vào
em, đau đớn. Dẫu vậy, Sao vẫn dùng vẻ mặt thản nhiên đối diện chàng, em thậm
chí còn nở nụ cười.
Sau cùng, chàng không thể nán lại phòng em nữa. Chàng rời
đi nhưng cõi lòng thì nhói buốt.
Nhận xét
Đăng nhận xét