Mai nở dưới Sao: Chương 20: Hoàng hôn Mai Viện nhuốm màu đỏ thẫm - Phần 9.
Hôm sau khi mặt trời vẫn còn chưa lên, Đào Hoa đã gọi
Sao sang phòng nàng. Em ăn mặc vội vã, bước thấp bước cao đi đến, Đào Hoa bắt
em quỳ đợi ngoài bậc cửa. Sao im lặng làm theo lời nàng, trong lúc em quỳ đó
thì nàng vẫn còn nằm nghiêng bên giường nhắm mắt dưỡng thần. Sao không hiểu
nàng gọi em đến để làm gì, tuy vậy em vẫn không lên tiếng thắc mắc.
Nằm tầm hai khắc, Đào Hoa mới yểu điệu ngồi dậy. Nàng
rời giường và nhấc tấm chăn lên, nhìn em ra lệnh rồi thả tấm chăn xuống, ý bảo
em đến thu dọn chăn gối cho nàng. Đến giờ thì Sao đã hiểu mục đích của nàng rồi,
ra là nàng muốn em hầu hạ tận tụy như một con hầu. Dù vậy, em không hề tỏ ra bất
mãn, cẩn thận gấp chăn và thu dọn gối lại, xong việc rất hiểu ý mà quỳ bên giường,
đợi nàng ra lệnh.
Đào Hoa ngồi xuống bàn trang điểm, ngắm mình qua
gương. Nàng hết nghiêng mặt sang trái lại nghiêng mặt sang phải, dung trang diễm
lệ nao lòng. Ngắm bản thân chán chê, nàng mới hướng mắt về phía Sao và bảo em
đi chuẩn bị nước rửa mặt. Sao vâng lời, khi em đem nước đến, nàng còn bắt em phải
lau mặt rồi giúp nàng chải tóc.
Buổi sáng hôm đó, Sao phải phục vụ việc vệ sinh cá
nhân và thay áo cho nàng. Đào Hoa bắt em chỉnh từ gấu váy đến cả dây lưng trên
áo. Lúc em lo cho nàng ta xong thì giờ đến hầu Mai Lang cũng tới rồi, Sao không
dám tùy tiện rời đi, em ngoan ngoãn bẩm lại với Đào Hoa công việc đó và chờ
nàng ra quyết định.
Đào Hoa khá hài lòng với sự ngoan ngoãn của em, nàng
ngồi bên giường, an bài như sau - Từ nay em chỉ việc hầu chị, còn việc hầu
Vương thì sẽ do chị lo toan. Chị sẽ nói với Vương về việc này nên em cứ yên
tâm. Nếu Vương đến tìm em, em phải lựa lời xoa dịu chàng, không được để chàng
lo lắng, hiểu chứ?
- Vâng, em hiểu rồi ạ.
Đào Hoa vừa ý, rảo bước ra cửa. Trước khi đi nàng giao
ra một lô lốc việc cho em làm, đó là những công việc của kẻ hầu người hạ và các
tiểu đồng. Đào Hoa không cho tiểu đồng đến nhà em hầu nữa. Ngoài mặt thì bảo rằng
nàng không muốn phiền đến chúng, bên trong lại ấn hết cơ số công việc đó cho
em. Các tiểu đồng thấy nàng hiền dịu lại không bắt chúng hầu hạ thì càng yêu
quý nàng thêm. Chúng đâu biết rằng những gì mà nàng làm đều đã được tính toán sẵn.
Đào Hoa lên đường đến khu của Mai Lang Vương để thay
Sao chăm sóc chàng. Khi nàng đến, Mai Lang Vương đang đứng tưới mai ngoài vườn.
Thấy người bước vào cổng tròn là Đào Hoa, vẻ mặt chàng có hơi thất vọng. Mai
Lang Vương gật đầu chào nàng, không nói thêm gì, cố tình đứng nán lại vườn để đợi
em.
Thế nhưng đợi mãi, đến quá cả giờ chuẩn bị phục trang
mà em vẫn chưa đến. Mai Lang Vương bồn chồn lo lắng, chàng gọi tiểu đồng đến và
bảo nó sang nhà em xem thử. Đào Hoa không muốn chàng biết chuyện bên đó, vì vậy
đã giữ tiểu đồng lại, cười gượng báo với chàng - Sao bị ốm, em ấy không thể đến
hầu Vương được ạ.
Mai Lang Vương hơi ngây ra, chàng lại nhớ đến trận
khóc đêm qua, lòng xót xa vô hạn. Phải rồi, em đã khóc nhiều đến thế cơ mà, hẳn
là em mệt lắm. Nghĩ vậy chàng không phiền em nữa, cất bước đi vào nhà và tự lo
cho bản thân. Đào Hoa không rời đi theo chàng, nàng ngồi ở sập đối diện giường
tre kiên nhẫn đợi.
Thật ra Mai Lang Vương không thích nàng đến quá gần
chàng. Đào Hoa đã phạm phải sai lầm đó một lần và bị chàng khước từ dữ dội cho
nên nàng đã đúc rút được một vài kinh nghiệm.
Lúc trước, Mai Lang vẫn còn sống ở Khau Phạ, trong
ngôi nhà sàn nhỏ xinh ấy, chàng sống ở đó rất bình lặng. Căn nhà đó là căn nhà
mà chàng tích cóp tiền trong những năm tháng đầu đời để mua, tự tay chàng chọn
đất, tự tay chàng thiết kế và xây dựng. Những chi tiết trong nhà từ cầu thang, lan
can đến bếp lửa đều do chàng đẽo gọt, sắp xếp. Với Mai Lang thì ngôi nhà đó quý
giá hơn bất kì điều gì, chàng đã luôn giữ gìn và an cư ở nơi ấy, cho đến khi
Đào Hoa xuất hiện.
Một ngày, Đào Hoa nảy ra ý định muốn chuyển đến sống
cùng chàng. Mai Lang Vương không tiện từ chối nàng, chàng đành để nàng ngủ bên
trong còn bản thân thì qua đêm ở nhà sàn tập thể. Dù vậy, thỉnh thoảng chàng vẫn
phải quay về nhà để lấy một vài vật dụng hoặc là để nghỉ ngơi buổi trưa, mỗi lần
đó, Đào Hoa đều tỉ mẩn hầu hạ chăm sóc chàng. Nàng tự ý dùng các vật dụng, tự ý
mở các ngăn tủ của chàng. Nàng còn muốn giúp chàng thay áo và hầu chàng ngủ,
Mai Lang sau cùng không chịu nổi sự tấn công ráo riết đó nên mới bỏ cả nhà mà
chạy sang Yên Tử.
Đào Hoa rất đau khổ, nàng không hiểu vì sao chàng cứ từ
chối nàng. Những lá thư đầy ai oán cứ lần lượt gửi đến chàng, Mai Lang luôn xin
lỗi chân thành nhưng không hề đáp lại tình cảm của nàng.
Sau cùng, Đào Hoa đã hiểu ra một điều rằng để chinh phục
Mai Lang thì đừng bao giờ tấn công quá dồn dập, đừng để chàng cảm thấy nàng
'phiền'. Một khi Mai Lang cảm giác rằng bản thân đang bị quấy nhiễu thì chàng sẽ
ngay lập tức khước từ hoặc bỏ đi. Mai Lang không thích người khác tùy tiện bước
vào thế giới riêng của chàng.
Chính vì vậy, Đào Hoa đã xây dựng chiến thuật khác.
Nàng quyết định dùng 'mưa dầm thấm lâu'.
Đó là lý do mà nàng đều đặn may lễ phục và gửi đến
chàng, nàng muốn Mai Lang có cảm giác 'mắc nợ' với nàng. Một người chính trực
như chàng, một khi vướng vào cảm giác 'mắc nợ' với một ai đó thì sẽ không thể dứt
khoát với người ấy. Chàng sẽ phải mềm mỏng hơn.
Nhận xét
Đăng nhận xét