Mai nở dưới Sao: Chương 21: Rời bỏ - Phần 7
Nùng Tậu đưa mắt nhìn mái nhà, trên đó có một tên áo xanh
đang chĩa nỏ về phía hai người. Hắn tựa như đã lấy một cái chăn lớn quấn quanh
thân vậy. Thứ mà hắn để lộ ra duy nhất chỉ có đôi mắt. Tấm vải màu xanh dính
trên người hắn vừa mỏng vừa lượt thượt, phần phật đập vào không trung. Trông hắn
như một con sứa màu lá chuối.
Lại thêm vài tiếng vút nữa lướt đến, hắn không hề kiêng nể
bắn nỏ tới tấp về phía chàng. Nùng Tậu dùng rìu bạt gãy tên. Một khúc nhạc tinh
tang gãy gọn tấu ngân. Những mũi tên đồng dài bằng hai gang tay tức khắc lìa vỡ,
la liệt vương vãi quanh chân hai người.
Xong việc, Nùng Tậu vác rìu lên vai, chê bai khinh khỉnh
- Ôi trời, cái Mai Viện này trông vậy mà an ninh thực lỏng lẽo. Thích khách đi
vào đi ra dễ như đi chợ, đã vậy còn chẳng thấy một bóng hộ vệ nào.
Chàng ta nhìn sang em, khinh khi hừ mũi - Tên Mai Lang
Vương đó quản lý thế này đây à? Viện của hắn còn phòng thủ không xong thì sao
có thể phòng thủ bờ cõi nước nhà được? Ta sẽ bẩm báo với cha về việc này, cần
phải suy xét lại việc giao binh quyền ở Khau Phạ cho hắn.
Sao trợn mắt á khẩu, không thể phản bác được lời nào mặc
dù em không chấp nhận nổi những gì mà Nùng Tậu vừa nói. Chàng cũng không quan
tâm đến em, chàng đẩy em qua một bên rồi ung dung vác rìu xông đến chỗ tên áo xanh,
giao đấu với hắn.
Tên áo xanh đó thấy Nùng Tậu phi đến, hắn cười khúc khích
quay lưng bỏ chạy. Nùng Tậu miệt thị nhếch mép, lướt tay qua lưỡi rìu sáng
choang một cách tư lự rồi đuổi theo hắn. Chàng đã tìm thấy con mồi. Một khi thợ
săn đã tìm thấy con mồi thì cho đến khi tóm gọn được nó gã sẽ truy đuổi nó đến
cùng.
Nùng Tậu cứ thế bỏ Sao lại bơ vơ. Mặc dù chàng biết em có
thể sẽ gặp nguy hiểm khi ở lại nhưng chàng chẳng để tâm. Với Nùng Tậu thì hứng
thú của chàng mới là quan trọng nhất. Chàng chỉ theo đuổi hứng thú của mình,
còn những việc khác chàng không đặt vào mắt.
Sao cũng không cần Nùng Tậu che chở, ngay từ đầu em đã chẳng
trông chờ gì ở chàng ta. Sao chỉ lo sợ câu nói ban nãy của chàng, rằng sẽ gây bất
lợi cho Mai Lang. Em vội vàng chạy đến khu làm việc để báo cáo tình hình. Thế
nhưng Sao vừa cất bước thì miệng em đã bị bịt chặt. Sao điếng người, dời mắt
lên, đập vào mắt em là một gã vận toàn thân vải đỏ. Cách ăn mặc của hắn giống hệt
như tên áo xanh ban nãy và tên áo đen trước kia đã ám sát em, chỉ khác mỗi màu
sắc mà thôi.
- Khà khà khà. - Hắn cười gằn, khàn đặc.
Sao lạnh run người, em cắn tay hắn, nghiến thật siết,
mong hắn sẽ vì cơn đau mà buông em ra. Tuy nhiên, mong ước của Sao không thành.
Hắn không những không thả em ra mà còn trở nên giận dữ. Khi em làm hắn đau, hắn
không kiềm chế được bản thân nữa, tức giận nắm tóc em giật mạnh.
Sao nhăn mặt, đau, em cảm tưởng như da đầu vừa bị rứt ra
vậy.
Trừng phạt em xong, hắn dùng thuật cấm chế khóa chặt tay
chân và miệng em rồi cắp em bên hông mà mang đi. Hắn nhảy lên mái ngói, thoát
khỏi Mai Viện. Khi hắn vừa vặn lướt mất thì các hộ vệ ở trong viện mới phát
giác ra hắn.
Bọn họ sửng sốt, chẳng biết tại sao chúng có thể đi vào
Mai Viện mà thần không biết quỷ không hay. Rõ ràng họ đã luôn canh chừng cẩn mật
rồi, tại sao chúng có thể lọt vào được?! Trưởng hộ vệ của Mai Viện thoạt tiên
cho người đuổi theo hắn, kế đó đến bẩm báo với Mai Lang Vương. Chàng bấy giờ
đang tiếp chuyện một số vị thần, trưởng hộ vệ dè dặt, đứng nép bên hiên nhà mãi
chẳng dám vào.
Phải mất đến một khắc, những vị thần kia mới niềm nở chào
chàng rồi dời bước. Mai Lang Vương tiễn họ đến bậc cửa, họ vừa quay đi là chàng
lập tức hướng về phía trưởng hộ vệ gật đầu. Chàng ta quỳ xuống, bẩm với chàng rằng
có thích khách đột nhập vào viện. Mai Lang Vương chấn động, chàng gác hết bao
nhiêu công việc lại, chạy sang khu lưu trú.
Dấu vết để lại ở hiện trường chính là vô số mảnh tên gãy
và những mũi tên đồng cắm chặt vào nền gạch. Chúng xuyên qua lớp gạch nung dày,
khiến bề mặt gạch xuất hiện những vết nứt lan dài. Mai Lang Vương lướt tay qua
vết nứt, sức mạnh này đồng nhất với sức mạnh của những mũi tên mà chàng gặp phải
ở Kon Chư Răng. Chàng lại quan sát hiện trường kĩ hơn, ở một góc sân đầy mảnh
tên, chàng nhặt được trang sức đính trên tóc em.
- Vương! Cả Quan Lang và cô Sao đều không thấy! - Trưởng
hộ vệ kinh hãi bẩm báo.
Mai Lang Vương siết chặt món trang sức trong tay, không
nói không rằng nhảy lên mái nhà biến mất. Chàng vừa rời đi thì trưởng hộ vệ
cũng vội vàng thắt chặt lại an ninh trong viện.
Tên áo đỏ mang Sao đến một nơi cây cỏ um tùm. Khi hắn vừa
đáp xuống khoảnh đất trống duy nhất ở nơi ấy thì các hộ vệ của Mai Viện cũng ập
đến. Hắn thả Sao ra, bỏ mặc em ngồi ở một góc. Sao vô cùng khó hiểu, em cứ nghĩ
là hắn sẽ dùng em làm con tin để gây khó dễ cho người của Mai Viện chứ?
Hắn và các hộ vệ của Mai Viện giao đấu với nhau. Ban đầu,
khí thế của các hộ vệ lấn át hắn triệt để. Một là vì họ đông, họ có đến hơn mười
người trong khi hắn thì chỉ có một. Hai là vì họ rất mạnh. Những hộ vệ này đều
được Mai Lang Vương tuyển lựa từ lực lượng tinh nhuệ ở Khau Phạ, họ đến Mai Viện
và lãnh nhận trọng trách bảo vệ các vị thần lớn trong viện, hiển nhiên khả năng
không thể tầm thường.
Thế nhưng, chẳng biết vì nguyên do gì, chỉ sau vài chiêu
kiếm thì các hộ vệ của Mai Viện cứ lần lượt, lần lượt ngã xuống. Sao tinh mắt
quan sát trận chiến, nhận thấy đòn kết liễu họ thường không đến từ tên áo đỏ mà
đến từ hướng khác. Khi họ ngã xuống, sắc mặt họ cũng rất bàng hoàng. Dường như
họ đã bị đánh lén.
Lúc người hộ vệ cuối cùng ngã xuống thì Mai Lang Vương đến.
Từ trên cành cây cao phủ đầy rêu phong trừng mắt nhìn, chàng vô cùng giận dữ và
đau xót khi thấy thuộc hạ của mình bị đánh bại và mất mạng. Mai Lang Vương rút
kiếm, lao đến chỗ tên áo đỏ, không cho hắn một phút giây ngơi nghỉ nào.
Chàng táp kiếm vào hắn, đôi mắt nâu dữ dội lạnh lẽo. Chỉ
sau hai chiêu kiếm của chàng ngực hắn đã tóe máu. Tên áo đỏ lùi lại, thở hồng hộc,
dùng chút hơi tàn bỏ chạy. Mai Lang Vương không vội truy đuổi hắn ngay, chàng vội
vã hướng mắt sang em, lo âu và thương xót. Sao lắc đầu, ý bảo rằng em không
sao. Em lại lướt mắt qua thân thể của những người hộ vệ, trầm lặng an ủi chàng.
Mai Lang Vương khảm vào lòng ánh nhìn sẻ chia ấy. Chàng
cúi người chào những người hộ vệ đó thật nghiêm trang. Sao cũng cúi chào theo
chàng, cả hai nín lặng. Mai Lang Vương sau khi thực hiện xong nghi thức thì lập
tức lên đường truy đuổi tên áo đỏ kia. Chàng sẽ không tha cho hắn.
Nhận xét
Đăng nhận xét