Mai nở dưới Sao: Chương 20: Hoàng hôn Mai Viện nhuốm màu đỏ thẫm - Phần 22
Suốt một tháng liên tiếp, Mai Lang Vương và Sao đều đặn
gặp nhau. Cuộc hẹn của họ hoàn toàn nằm trong vòng bí mật và Đào Hoa không hề
phát giác ra, nàng ấy còn lâu mới bắt kịp thân thủ của Mai Lang Vương.
Cứ đến giờ hẹn là tiếng gõ quen thuộc lại cất lên, Sao
mở cửa và trò chuyện cùng chàng, mỗi lần đến, chàng lại mang theo một món quà mới.
Khi thì là bánh kẹo của vùng Vàm Thuật mà thuở nhỏ em rất thích, khi thì là những
chú gấu bông bé xíu cỡ bàn tay mà Thần Tình mang từ hồng trần về. Khi là sổ vẽ,
khi là sách. Dường như Mai Lang Vương đã dồn hết tình yêu và nỗi nhớ vào những
món quà ấy để gửi gắm đến em, lặp đi lặp lại một cách vô thanh rằng chàng vẫn
luôn nhớ em rất nhiều.
Sao trân trọng từng món quà mà chàng tặng, em cất
chúng trong hộp gỗ, giấu ở khu vực bí mật trong tủ quần áo. Dẫu vậy, em vẫn thường
bảo chàng là đừng tặng gì cho em nữa, chỉ cần chàng đến là em đã thấy vui rồi.
Thế nhưng Mai Lang Vương vẫn cứ mang quà đến, có lần chàng thú nhận với em rằng,
bởi vì cứ nghĩ đến em là chàng lại muốn làm gì đó, đến khi chàng sực tỉnh thì
chàng đã thấy món quà định tặng nằm trên bàn làm việc rồi. Thôi em cứ nhận cho
chàng vui, dù gì chàng cũng đã tìm nó về.
Việc mà Mai Lang Vương mong muốn ở Sao nhất, em lại
không thể làm cho chàng. Lần gặp đầu tiên, chàng bảo rằng em nhợt nhạt, không
muốn thấy em như vậy nữa. Thế nhưng lần gặp thứ hai, thứ ba, rồi cả lần gặp gần
đây nhất, sắc mặt em vẫn tệ hại như vậy. Chàng xót xa và rồi thoáng giận, cố
truy hỏi để xem em sinh hoạt thế nào, vậy mà em chỉ cười lấp liếm bảo rằng chẳng
qua là do em thiếu ngủ thôi.
Sao làm gì dám nói cho chàng nghe việc Đào Hoa hành hạ
em và luôn bắt em quỳ vào mỗi tối? Cứ đến chiều, nàng lại bắt em ra nhà sau và
quỳ gối ở đó hai canh giờ. Khẩu phần ăn mà em được dùng cũng không còn đầy đủ
như xưa nữa. Đào Hoa muốn bắt nạt em nhưng em quá cẩn thận mà nàng không làm được
gì, vì thế chỉ có thể bắt em quỳ và cắt xén dinh dưỡng của em. Nàng muốn em lảo
đảo mà phạm lỗi để có cớ vút roi tre vào đùi em thôi.
Bởi vì không được ăn no đủ lại còn làm việc vất vả nên
thần sắc em hiển nhiên phải nhợt nhạt. Sao không thể cho chàng biết nguyên nhân
thực sự nên chỉ có thể cười gượng mỗi khi chàng hỏi đến. Mai Lang Vương uẩn ức
và xin em cho chàng được kề cận em như ngày xưa. Chàng không an tâm khi để em một
mình, chàng muốn em đến nhà chàng và ở trong sự bảo vệ của chàng như lúc trước.
Hiển nhiên, Sao từ chối. Mai Lang Vương bất lực, chàng
không hiểu tại sao em lại rời xa chàng nhưng vì đã nói là sẽ không thắc mắc,
không làm em khó xử cho nên chàng đành lặng im. Thế rồi chàng mang đến cho em
những thực phẩm đặc biệt. Đó là những viên kẹo có pha trộn thần lực của chàng.
Trông nó giống hổ phách nhưng thay vì chứa đựng những chú côn trùng nhỏ bé bên
trong thì nó lại chứa đựng một vài cánh mai. Khi nếm, nó lan tỏa ở đầu lưỡi vị
ngọt thanh và hương mai nhè nhẹ. Sao thưởng thức số kẹo ấy rất chậm rãi và nâng
niu, nhờ có chúng mà sức khỏe em được cải thiện hẳn. Trong lần gặp tiếp sau đó,
em không còn tái mét nữa mà đã trở nên hồng hào đằm thắm, Mai Lang Vương rất
vui mừng, chàng cứ vân vê đôi má hây hây của em suốt.
Một ngày, Nhã Lang gửi đến cho em thư kèm theo một túi
gấm nhỏ. Sao thắc mắc về túi gấm ấy, em không biết chàng ta chứa gì trong đó.
Khi mở ra, em thấy bên trong là một viên ngọc trai to bằng đầu ngón tay. Nó
tròn trịa và ánh vàng, trông vô cùng hoàn mĩ.
Sao biết về thứ này, nó là tiền tệ ở Thần giới. Ngọc
trai này không phải là ngọc trai thông thường, nó là ngọc của những con trai thần,
sau khi thu hoạch được ngọc người ta sẽ đem chúng đến giếng Ngọc ở Cổ Loa để tắm
qua. Vì vậy ngọc không những bóng loáng đẹp đẽ mà còn tỏa hào quang hoàng kim bắt
mắt.
Ở Thần giới có hai loại tiền tệ chính là tiền đồng và
ngọc trai. Một viên ngọc trai bằng một trăm quan tiền. Một trăm quan tiền có thể
mua được rất nhiều thứ, như vậy thì giá trị của một viên ngọc trai tương đối lớn.
Vì có giá trị lớn nên ngọc trai chỉ được sử dụng trong
những cuộc giao dịch đặc biệt. Đối với những mặt hàng có giá trị người ta mới định
giá bằng ngọc trai. Những mặt hàng khác, giá trị thông thường thì người ta định
giá bằng tiền đồng. Ngọc trai có thể được giao dịch tự do hoặc thông qua trai
quán. Thường thì chỉ người giàu mới có ngọc mà gửi vào trai quán thôi.
Sao ngắm viên ngọc chán chê sau đó mới mở thư ra xem.
Trong thư, Nhã Lang bảo rằng viên ngọc ấy chính là tiền công của em. Sao giật sững,
em vội vàng gửi trả lại ngọc và bảo Nhã Lang rằng em không cần trả công, em tìm
tư liệu là để giúp đỡ chàng, chàng không cần suy nghĩ quá nhiều như vậy. Nhưng,
Nhã Lang gửi lại ngọc cho em một lần nữa và bảo rằng em cứ nhận. Chàng ta muốn
cùng em hợp tác lâu dài vì vậy cần phải rạch ròi ngay từ đầu. Hơn nữa những gì
em gửi cho chàng ta vô cùng chi tiết, mới mẻ và quý giá. Chàng ta cảm thấy
không đúng đắn nếu cứ nhận không tài liệu này.
'Sao, em nên
tập quen với điều này.' - Nhã Lang ý
tứ viết trong thư - 'Sau này ta sẽ hợp
tác với em lâu dài và giúp em có thêm thu nhập. Đừng chối từ quá vội vì chẳng
ai biết trước được điều gì. Giữ cho mình ít tài sản, nhỡ sau này có chuyện gì cần
đến thì có mà dùng.'
Thế là Sao đành phải nhận ngọc. Tuy vậy, cũng như Nhã
Lang, em cũng cảm thấy thật không đúng đắn nếu em cứ nhận lấy nó một mình. Sao
chia tiền lương đầu đời của em thành ba phần, một phần em cất làm kỉ niệm, một
phần thì chuẩn bị một bữa sáng thịnh soạn để mời mọi người và cảm ơn họ vì đã tận
tình cung cấp tư liệu cho em. Riêng phần tiền cuối cùng, em đi tìm tiểu đồng chịu
trách nhiệm nhập nguyên liệu vào viện, nhờ nó mua hộ em một số thứ. Tiểu đồng
nhận danh sách thứ cần mua từ tay em, nó ngẩn người khó hiểu bảo rằng mấy thứ
này chẳng phải trong viện đều có sao? Thế nhưng em chỉ cười khe khẽ, bảo với tiểu
đồng là cứ mua về hộ em.
Khi tiểu đồng mang nguyên liệu về, Sao hì hục chế biến
chúng. Đào Hoa lượn lờ về nhà, thấy em ở trong bếp, nàng cố ý dạo qua một vòng
để xem em đang làm gì. Trên bàn dài sau kệ bếp có hai rổ nhỏ đựng hoa nhài và
lá dứa. Kế bên chúng, là một bát nước cốt dừa đã hòa với đường. Trên cà ràng
thì có chảo nóng vừa được bắt lên, trong chảo có bột năng, bên dưới cà ràng còn
có thêm một phần bột nữa, có lẽ em đã chia số bột thành hai phần. Khi nàng đi
vào, Sao đang rang phần bột trên chảo cùng với hoa nhài.
- Làm bánh à? - Nàng hỏi.
- Vâng ạ. - Sao điềm nhiên đáp.
- Bánh phục linh? - Trông nguyên liệu thì nàng đoán là
vậy.
- Vâng. - Sao không nói thêm gì, tập trung vào công việc
của mình.
Đào Hoa suy nghĩ, con bé này thỉnh thoảng cũng hay vào
bếp nấu món này món kia, vì vậy nàng tạm thời không nhìn thấy gì bất thường ở
nó cả. Bánh phục linh thì lại là thứ thường được chuẩn bị để đặt trên khay trà,
có vẻ các vị trưởng bối vừa nhờ nó làm hộ một mẻ.
Dạo gần đây nàng không tìm thấy cớ gì để hành em nữa
nên khá là bức bối. Đã vậy, dù nàng bớt đi khẩu phần ăn của em, đôi khi còn cho
em nhịn đói nhưng thần sắc em thì vẫn tươi tắn như vậy, thậm chí nàng còn có cảm
giác em hồng hào và xinh xắn hơn xưa.
Những vết thương mà nàng tạo ra ở những nơi nhất định
trên người em cũng lành đi nhanh chóng, thật khiến nàng suy nghĩ.
Nhận xét
Đăng nhận xét