Mai nở dưới Sao: Chương 20: Hoàng hôn Mai Viện nhuốm màu đỏ thẫm - Phần 16.
- Mai Lang, tại sao ngài lại làm thế? - Sao hỏi khi
chàng đặt em lên giường.
Mai Lang Vương thở dài, xoa đầu em, nhẹ đáp - Sớm muộn
gì nàng ấy cũng phải nhìn thấy cảnh này thôi.
- Nhưng chẳng phải ngài không muốn chị tổn thương ư? -
Sao không giấu được sự run sợ, ánh nhìn ban nãy của Đào Hoa khiến em lạnh toát
người - Em với ngài tốt hơn hết không nên gần gũi thân mật trước mặt chị ấy.
Mai Lang Vương than thở - Bởi vì nàng ấy bướng bỉnh
nên ta không còn cách nào khác. Ta không muốn tổn thương nàng ấy nhưng rồi nàng
ấy cũng phải chấp nhận thôi.
Và chàng không nói về Đào Hoa nữa, chàng cuốn lấy tóc
em và hôn lên đó, cười mỉm nhắc lại - Gặp em vào năm ngày sau.
Sao tròn xoe mắt nhìn chàng, Mai Lang Vương véo má em
thật dịu dàng rồi đứng dậy rời đi.
Khi chàng ra đến cửa, đúng như dự đoán, chàng nhìn thấy
Đào Hoa đợi sẵn. Mai Lang Vương cùng nàng đi đến góc vườn, nơi khuất hẳn khỏi tầm
mắt Sao và trò chuyện. Đào Hoa không khóc hay dùng ánh mắt u oán nhìn chàng nữa.
Nàng trách móc và nổi giận. Giọng nói không còn hiền hòa dịu dàng như thường nhật
mà cao vút, hằn học.
- Vương, chàng thật tàn nhẫn! Chàng có thể làm thế trước
mặt em ư? Chàng thậm chí còn không có chút e ngại nào?!
Mai Lang Vương khoanh tay nhìn tán mai nở rộ bên vườn,
khó hiểu hỏi lại nàng - Chẳng phải ta đã nói rõ với nàng rồi ư?
Đào Hoa không thể trách cứ chàng thêm điều gì nữa,
nàng im bặt và phải chấp nhận những gì mà chàng nói.
- Năm ấy ta đã nói rõ với nàng. Nếu nàng không bướng bỉnh
thì chuyện này đã kết thúc từ lâu rồi, chúng ta không phải ràng buộc vào nhau nữa.
Bởi vì nàng bướng bỉnh cho nên chuyện này mới kéo dài. Ta đang kiên nhẫn chờ đợi
nàng đấy. Nàng đừng thấy ta kiên nhẫn với nàng thì cứ thế mà lấn tới.
Chàng lại lay quạt thanh tao, trầm giọng buông lời -
Ta có cuộc sống của ta, nàng đã can thiệp vào hơi thái quá rồi. Ta không thích
bị nàng quản thúc, nàng cũng không có quyền hành đó. Nếu nàng đến đây và muốn
xen vào cuộc sống của ta thì ta cũng bỏ mặc, chỉ có điều, nàng phải chấp nhận
chuyện giữa ta và Sao thôi.
- Vương… - Đào Hoa cắn môi, tay siết chặt run rẩy.
- Sao là người ta chọn, ta sẽ giữ em ấy bên cạnh mãi
mãi. Cuộc sống của ta và em ấy không liên quan gì đến nàng cả. - Mai Lang Vương
thẳng thắn đáp.
Đào Hoa run run lùi lại vài bước chân, nàng cảm thấy
thật suy sụp. Người đàn ông này… Sau bao nhiêu năm như vậy vẫn kiên quyết khước
từ nàng thế ư? Dù nàng sử dụng cách nào, dù nàng tấn công ồ ạt hay tấn công rả
rích thì chàng vẫn một mực lạnh nhạt với nàng.
Tại sao? Tại sao nàng không thể đi vào lòng chàng mà
con bé kia thì có thể? Nàng với nó khác nhau ở điểm nào?
Mai Lang Vương hơi quay lại nhìn nàng, vẻ mặt đau đớn ấy
khiến chàng thương xót. Thật ra chàng không hề muốn gây thương tổn cho nàng,
chàng vẫn luôn quan tâm đến nàng và kiên nhẫn chờ đợi. Dẫu vậy, có một số chuyện,
không nói thẳng thì không được.
Dù chàng không muốn gây khổ đau cho ai nhưng vấn đề cảm
xúc thì không thể cưỡng cầu. Ai cũng có quyền định đoạt cuộc đời của mình cả,
không lý nào chàng lại bị tước đoạt đi cái quyền ấy.
Mai Lang Vương thở dài rồi rời đi. Chàng không nán lại
để nói thêm gì với Đào Hoa nữa. Đào Hoa cũng không níu kéo, nàng chỉ trân trân
nhìn theo bóng chàng.
Thế rồi nàng quay đầu nhìn vào nhà.
Ánh mắt nàng lạnh giá.
Nàng và Mai Lang được đính ước với nhau từ khi chàng
mười bảy. Hôn ước ấy đã tồn tại rất lâu rồi, đích thân các vị Hoa tiên mang
sính lễ đến dạm ngõ nàng về cho chàng. Mặc dù Mai Lang không có tình cảm với
nàng, mặc dù chàng xa lánh nàng và khước từ hôn ước ấy, thế nhưng Đào Hoa chưa
bao giờ đánh mất hi vọng.
Nàng luôn tin rằng rồi sẽ có lúc chàng phải chấp nhận
nàng thôi, rồi sẽ có lúc chàng phải ngoan ngoãn cử hành hôn lễ cùng nàng thôi.
Đào Hoa chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ đánh mất vị trí hôn thê của chàng. Nàng
luôn sẵn sàng để trở thành vợ chàng và trở thành nữ chủ nhân của Khau Phạ.
Vì thế cho nên mặc chàng lạnh lùng, mặc chàng bỏ chạy,
nàng vẫn không hề vội vã. Nàng thong thả áp dụng hết chiến thuật này đến chiến
thuật khác, nghĩ rằng rồi sẽ có lúc chàng phải chịu thua nàng. Chàng càng kiên
quyết thì nàng càng bướng bỉnh. Nàng không tin rằng lạt mềm lại không thể buộc
chặt được chàng.
Thế rồi khi nàng chuyển sang kế mưa dầm thấm lâu bằng
những bộ lễ phục, tình hình trở nên khả quan trông thấy. Mai Lang dần trở nên dịu
dàng hơn, dù chàng vẫn đều đặn đáp lễ bằng mai cho nàng nhưng đã chịu kèm theo
những món quà nhỏ.
Đào Hoa không tiếc thời gian và công sức với chàng
đâu, nàng sẵn sàng may lễ phục cho chàng thêm trăm năm ngàn năm nữa. Chỉ cần
chinh phục được chàng thì nàng không tiếc gì cả, đối với nàng, việc ấy cũng giống
như việc dệt lụa hay thêu thùa vậy, chỉ cần kiên trì cần mẫn thì rồi sẽ thành
công.
Thế nhưng, thành công chưa đến thì nàng đã nghe phong
thanh rằng chàng có người khác bên ngoài. Họ đồn rằng chàng yêu con bé tiểu đồng
nào đấy, tình tứ với nó khắp nơi, đến nỗi bị bọn người Văn Phủ đem ra giễu cợt,
viết truyện đàm tiếu. Đào Hoa ban đầu chỉ cười nhạt bỏ ngoài tai. Nàng không
chú ý đến tin đồn nhảm nhí ấy nữa.
Tình tứ ư? Chàng ư? Một tảng đá vô cảm như chàng mà
cũng có thể bị gán với hai từ 'tình tứ'? Đã vậy còn là tình tứ với một tiểu đồng?
Thoáng nghe đã thấy hoang đường rồi.
Tin đồn ngày một lan rộng, không những bên ngoài truyền
tai nhau đồn đãi mà nội bộ Khau Phạ cũng bán tín bán nghi. Nàng sắc sảo quan
sát các phó tướng của chàng, từ Nhuận đến Sử Quân rồi những người khác. Lạ lùng
thay họ không hề bất ngờ hay tức giận, ngược lại còn tủm tỉm nhìn nhau, trao đổi
một ánh nhìn rất sâu kín. Đào Hoa khó hiểu nhưng vẫn để những ngờ vực ấy trong
lòng, cho đến khi nghe thấy mấy lời của Thủy Tiên.
Chúng như giọt nước tràn ly, khiến nàng quyết định gửi
một lá thư cho các vị Hoa tiên để hỏi rõ.
Khi nhận được hồi âm của các vị Hoa tiên, nàng đã bàng
hoàng suy sụp một trận. Cảm giác đó tựa như cái cảm giác mà, lũ tằm nàng chăm bẵm
suốt một năm trời, chỉ còn một ngày nữa thôi là thu hoạch được, tự dưng lăn
đùng ra chết vậy. Bao nhiêu công sức nàng bỏ ra trong suốt gần bốn trăm năm trời
thoắt chốc đổ sông đổ biển. Mai Lang Vương, chàng cuối cùng cũng biết rung động,
cũng biết đến tình yêu, thế nhưng lại không phải yêu nàng.
Đào Hoa vừa cảm thấy hụt hẫng, vừa cảm thấy mất niềm
tin mà cũng vừa cảm thấy giận dữ. Các vị Hoa tiên còn nói với nàng rằng con bé
đó đã sống bên chàng hơn ba năm rồi. Mai Lang Vương sắp xếp một khu riêng cho
nó, hơn nữa còn mở lối thông từ nhà nó sang nhà chàng. Mai Lang Vương nuôi dạy
con nhóc từ hồi nó mười ba đến khi nó mười bảy, mang nó theo khắp nơi. Chàng
còn phá lệ giữ nó trong nhà và không để nó động tay vào việc gì ngoài trừ việc
hầu hạ chăm sóc chàng. Dẫu vậy, chỉ cần nó mệt hay nhõng nhẽo bảo không làm thì
chàng sẵn sàng làm thay nó ngay.
Mai Lang xem nhóc đó như báu vật vậy, giữ nó kĩ hơn cả
giữ trứng. Chàng nâng niu và luôn kề cận bên nó không rời, yêu thương nó vô
vàn. Chàng đã vì nó mà phá vỡ hết những quy tắc của mình.
Đào Hoa bắt đầu hoài nghi. Liệu, Mai Lang Vương mà các
vị Hoa tiên miêu tả trong thư kia có phải là Mai Lang Vương mà nàng biết không?
Và rồi, nàng quyết định đến Mai Viện một chuyến để mục
sở thị.
Nhận xét
Đăng nhận xét