Mai nở dưới Sao: Chương 20: Hoàng hôn Mai Viện nhuốm màu đỏ thẫm - Phần 5.

Buổi tiệc đó không kéo dài lắm, Mai Lang Vương rời đi khá sớm còn Lãm thì phải về nhà nghỉ ngơi nên cũng xin cáo từ. Thần Tình tiễn Lãm ra đến cổng, hai người vẫn chưa dừng được câu chuyện mà họ khơi ra từ đầu buổi. Họ vừa đi trên đường chính vừa to nhỏ bàn luận, khi thì cười sặc sụa trêu chọc nhau, khi thì chí chóe cãi lộn.

Sao cùng Đào Hoa và các vị Hoa tiên thì không được thảnh thơi như mấy vị ấy. Họ còn bận ở lại thu dọn chiến trường. Các vị Hoa tiên chia nhau rửa bát đũa trong khi Đào Hoa thì thu dọn tàn cuộc trong bếp, Sao giúp các chị chuyển chén bát từ bàn ăn vào sàn nước. Họ phối hợp với nhau rất chặt chẽ.

Mặc dù Mai Viện nhiều kẻ hầu người hạ nhưng Ưu Liên không bao giờ làm phiền họ đối với những việc riêng tư như thế này. Những công việc như rửa bát, giặt giũ, nấu ăn trong phạm vi gia đình thì các nàng đều tự tay làm hoặc phân công cho người trong nhà chứ không bao giờ để tiểu đồng làm thay.

Khi hoàn tất việc dọn dẹp bàn ăn, Sao bắt đầu dùng khăn lau bàn. Em lau rất kĩ, tỉ mỉ và cẩn thận, lau cho đến khi nào mặt bàn bóng loáng và không còn lưu lại bất kì mùi nào ngoài mùi gỗ nữa mới thôi.

Lúc em vừa lau xong thì có tiểu đồng đến và nói với em rằng Vương gọi em đến hầu. Ưu Liên và Đào Hoa bấy giờ cũng đang có mặt ở gần đấy, nghe tiểu đồng báo, Ưu Liên chỉ phì cười còn Đào Hoa thì hơi lặng người một chút.

Sao rất khó xử, em hướng về phía Ưu Liên để hỏi ý. Ưu Liên cười gật đầu, ý bảo rằng em đi mau kẻo Mai Lang sốt ruột. Sao rối rít cúi gập người chào nàng và Đào Hoa rồi thu dọn khăn bàn. Tiểu đồng kia báo với em xong thì cũng lui đi.

- Mới rời ra có chút mà đã bồn chồn như vậy rồi. - Ưu Liên cười trêu.

Đào Hoa nghe nàng nói, vẻ mặt không tỏ ra chút khó chịu nào, ngược lại còn rất điềm tĩnh hiền dịu. Nàng khẽ hỏi Ưu Liên - Cô bé đó là người mà các chị nhắc đến ư?

- Ừm. - Ưu Liên gật đầu - Em ấy rất ngoan ngoãn, hầu hạ Mai Lang chu đáo và thằng nhóc cũng rất vừa ý. Em thấy đấy, ban nãy chúng ta tách em ấy khỏi Mai Lang một chút mà vẻ mặt thằng nhóc đã u uẩn thấy rõ rồi.

Đào Hoa nhẹ nhõm cười - Thế ạ? Thật tốt quá, chỉ cần chàng hài lòng là được.

- Ừ. Em ấy rất biết vâng lời, sẽ hầu hạ em chu đáo kính cẩn thôi.

- Vâng ạ.

- Đợi giải quyết xong công việc thì chúng ta sẽ nói rõ hơn với em.

Đào Hoa lắng nghe Ưu Liên một cách nghiêm trang, hai nàng chậm rãi bàn bạc với nhau về những vấn đề khác và cùng dời gót vào nhà sau.

 

Sao ì ịch đi ra cổng, mặc dù được chàng gọi đến hầu nhưng em không hề thấy vui. Lòng em cứ co thắt lại, tâm trí nhún nhảy loạn xạ. Dù ngoài mặt tỏ ra bình tĩnh nhưng bên trong thì không hề 'tĩnh' một chút nào.

Thật sự, ngay lúc này, em chỉ muốn tìm một nơi tăm tối rồi trốn vào đó.

Lúc trước, khi nghe các chị nói về Đào Hoa Cơ và chứng kiến mối thâm tình giữa Mai Lang và nàng, em cảm thấy rất đau lòng, rất buồn bã.

Từ bấy đến nay Mai Lang đều thuộc về một mình em, em biết mình là duy nhất trong lòng chàng cho nên chưa từng mảy may dao động. Kể cả khi em đọc được những bức thư tình mà người ta gửi cho chàng, kể cả khi em có thấy người ta cố tình tới lui gặp gỡ chàng hay trao cho chàng những món quà chất chứa tâm ý, em cũng không hề sợ hãi.

Thế nhưng, riêng Đào Hoa thì khác. Đào Hoa không phải là những vị nữ thần, những vị tiên nữ lướt qua đời chàng như cơn gió chốc đến chốc đi, nàng ấy là hôn thê của chàng, là người mà chàng sẽ lấy làm vợ.

Khi em còn nhỏ, em không hiểu vợ có nghĩa là gì. Đến khi em biết về tình yêu, em mới bắt đầu tìm hiểu rõ hơn về những chuyện xoay quanh nam nữ. Sao cuối cùng cũng hiểu ý nghĩa của từ 'vợ'. Đó là người sẽ cùng chàng đồng hành trong suốt cuộc đời, là người sẽ ở bên chàng, lo lắng cho chàng, cùng chàng đồng cam cộng khổ.

Sao cảm thấy vị trí vợ đó giống hệt như cái cách mà em ở bên cạnh chàng hiện tại vậy. Em rất hạnh phúc nếu như có thể mãi mãi ở bên chàng theo cách đó. Nhưng, sự xuất hiện của Đào Hoa đã thô bạo đạp vỡ mong ước của em. Người có thể ở bên chàng như 'vợ' lại không phải em mà là nàng.

Thế thì em sẽ ở bên chàng như thế nào? Dù em mong ước được ở bên chàng như 'vợ' nhưng vai trò đó lại được người khác đảm nhận. Thế thì em sẽ ở lại Mai Viện này và sánh bước bên chàng với vai trò gì? Sao bắt đầu cảm thấy hoang mang và vô định.

Hơn nữa, nếu như Đào Hoa là vợ của chàng thì có phải chàng cũng sẽ đối xử với nàng ấy như đối xử với em không? Tất cả những gì mà chàng đã làm cho em, rồi sẽ được chàng làm cho nàng ấy? Sao không biết, em chỉ thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹn khi nghĩ về điều đó. Nếu như những gì mà chàng dành cho em, chàng cũng có thể dành cho người khác, vậy thì em trong lòng chàng có sự đặc biệt nào đâu?

Em trong lòng chàng rồi sẽ trở thành gì?

Thế rồi em lại chú ý đến cách cư xử giữa hai người họ. Em vốn hiểu chàng mà, từng ánh mắt từng cử chỉ của chàng em đều có thể nắm bắt và hiểu thấu. Em đã ở bên chàng rất lâu, em và chàng không có khoảng cách. Chính vì vậy em càng khổ sở hơn khi thấy cách mà chàng đối xử với Đào Hoa, Mai Lang luôn rất dịu dàng và ân cần với nàng.

Đã vậy, Đào Hoa lại còn là một người vừa xinh đẹp vừa hiền dịu. Nàng ấy giống như từ trong tranh bước ra, hoàn mĩ vô khuyết. Nàng yêu thương chàng thật lòng, em có thể cảm nhận được điều đó từ ánh mắt nàng, hệt như lần mà em nhìn thấy Thủy Cơ dõi mắt theo Vĩnh Nghiêm vậy. Đối với Đào Hoa, Mai Lang cũng là duy nhất, là số một. Tình cảm mà nàng dành cho chàng chỉ có hơn em thôi chứ không hề thua kém gì em. Đào Hoa lại còn đối xử với em rất chừng mực, mỗi lần em và nàng chạm mắt nhau, nàng đều cười rất hiền hòa. Sao không hề có chút ác cảm nào với nàng, em thậm chí còn mê mẩn nàng. Một người vừa xinh đẹp vừa hiền dịu như thế thì ai mà ghét nổi?

Chính những điều đó càng khiến em hoang mang hơn. Em phải làm sao với mối quan hệ này đây? Vô vàn cảm xúc khác nhau đang xung đột trong em.

Sao bị những nghĩ suy rối bời bủa vây, em không chú ý đến không gian và thời gian nữa. Thậm chí khi đã đi ra khỏi cổng tròn của khu Hoa tiên, em vẫn không để tâm. Thế rồi bỗng dưng tay em bị kéo mạnh.

Sao giật mình, giờ em mới tỉnh hồn lại. Em mở to mắt nhìn kĩ, hiện lên trong tầm mắt là khuôn mặt quen thuộc của chàng. Đôi mắt nâu soi vào em, đáy mắt chàng đượm buồn. Sao chờ cho hơi thở lắng đi một chút, rồi thì bao nhiêu cảm xúc đều dâng trào, dâng trào, đến khi chúng trào tuôn đến đỉnh điểm thì chúng ồ ạt vỡ ra.

Những mảnh vỡ của chúng hóa thành nước mắt, lã chã rơi xuống khóe mắt em.

- Sao! - Mai Lang Vương sững sờ.

Sao không nói gì cả, em chỉ khóc thôi. Em nghẹn ngào khóc, môi mím lại và mếu máo. Em chợt thấy tủi thân quá. Sau cùng thì em cũng không chấp nhận được việc sẽ có ai đó đứng bên cạnh chàng cùng em. Cho dù em không ghét Đào Hoa, cho dù nàng ấy rất tốt, cho dù nàng ấy yêu thương chàng vô cùng, nhưng em vẫn không muốn chàng đến gần nàng ấy.

Sao bưng mặt, khóc òa.

Em thật xấu xí.

- Đừng khóc nữa. - Mai Lang Vương xót xa ôm em vào lòng.

Sao vẫn không ngưng lại được, em vừa tủi vừa ức lại vừa nghẹn, em còn cảm thấy hổ thẹn nữa. Trong khoảnh khắc đó em cảm thấy thật ghét chính mình. Em giống như một kẻ ích kỷ, đáng ghét, chỉ biết khư khư độc chiếm chàng.

Em ghét cái suy nghĩ thù địch đang nảy lên trong đầu mình, rằng sẽ tìm cách để ngăn cấm mọi sự tiếp xúc giữa chàng và Đào Hoa.

Mai Lang Vương dỗ mãi em không nín, chàng chỉ biết bế em lên và nhảy thẳng qua bờ tường để đưa em vào sân sau nhà chàng. Trông chàng thật đau đớn.

Họ dừng lại trên chiếc sập đặt ở góc sân sau, nơi cách cây mai khổng lồ kia hai mươi bước chân. Từ chiếc sập đó đi lên chừng mười bước thì sẽ đụng trúng nhà bếp. Trên mặt sập lúc ấy chỉ toàn là cánh hoa, chiếc sập này rất ít khi được sử dụng.

Mai Lang Vương phủi những cánh hoa đã héo kia đi và ngồi xuống. Chàng không thả em ra mà đặt em ngồi trên người chàng. Sao tựa vào ngực chàng mà khóc, Mai Lang Vương hôn lên trán em, chàng chỉ biết chịu đựng nỗi đau đang giày xéo lòng mình.

Nhận xét