Mai nở dưới Sao: Chương 20: Hoàng hôn Mai Viện nhuốm màu đỏ thẫm - Phần 6.

Chẳng biết đã trôi qua bao lâu, em mới sụt sịt nín. Mai Lang Vương lau mặt em thật dịu dàng và cẩn thận, sắc mặt chàng đã đỡ đau đớn hơn. Sao cảm thấy lòng ấm lên từng chút từng chút mỗi khi chiếc khăn mùi xoa mềm mại kia lướt qua da. Nó mang theo mùi hương của chàng, nó mang theo cả tình yêu và hơi ấm của chàng.

- Ngài đợi em ở cổng ạ? - Giờ em mới nhớ lại chuyện lúc nãy. Chàng kéo tay em ở cổng vào của khu Hoa tiên. Ban đầu khi tiểu đồng đến gọi, em cứ nghĩ là chàng đang ở nhà mình cơ, chẳng ngờ lại gặp chàng ở đó.

- Ta đợi em làm xong việc rồi cho tiểu đồng vào gọi. - Mai Lang Vương siết em vào lòng.

Thật ra chàng không có quay về nhà mình, sau khi dùng bữa xong, chàng đứng dậy rời đi nhưng thực chất vẫn nán lại ở cửa. Lúc Lãm và Thần Tình ra khỏi cổng tròn, họ cũng nhìn thấy chàng, tuy nhiên chàng đã ra hiệu cho họ im lặng.

Sao nghe đến đây, chợt thấy như vừa được ăn kẹo đường. Em vòng tay qua cổ chàng, ôm lấy chàng một cách nũng nịu, Mai Lang Vương chao đảo, chàng lập tức ghì chặt em hơn.

- Ban nãy sao không chịu ăn uống gì cả? - Chàng lo lắng hỏi em.

- Dạ?

- Ban nãy ta thấy em chỉ ăn có ít măng xào. Ăn như vậy thì sao no được? - Chàng nói rõ ràng hơn.

Sao rưng rưng lau khóe mắt, lòng vừa vui mà cũng vừa tủi - Ngài có chị Đào Hoa hầu hạ cơm nước, em tưởng ngài quên mất em rồi chứ?

- Lại ngốc rồi hửm? - Chàng tựa lên trán em, nói như than - Trong lòng ta thế nào em còn chẳng rõ ư?

Sao tủm tỉm cười, cảm thấy lòng nguôi nguôi đôi chút. Mai Lang Vương thấy em đã tươi tỉnh lại, chàng cũng ấm áp lòng. Chàng bế em vào nhà bếp, đặt em ở ghế dài bên cạnh kệ bếp. Sao tựa người lên kệ, chăm chú nhìn chàng, Mai Lang Vương nhóm lửa vào cà ràng[1]. Ngọn lửa tí tách nhảy múa, chàng lại quẳng mấy củ khoai ở bàn rau gần đó vào nồi rồi bắt lên.

Xong việc, chàng khoanh tay đứng đó nhìn nồi khoai. Dáng vẻ nghiêm trang, ánh mắt trầm lặng. Sao không kìm được khẽ cười, chỉ là trông nồi khoai mà chàng cũng có thể tỏ ra nghiêm nghị đến vậy.

Em nhìn dáng vẻ ấy thật lâu, hình bóng anh tuấn ấy in sâu vào lòng em, in thật sâu. Mãi mãi em cũng không bao giờ quên được.

Sao rời khỏi ghế và tiến đến ôm lấy lưng chàng. Tay em vòng qua eo, ôm chặt thân hình khôi vĩ vào lòng. Sao chỉ đứng đến ngực chàng thôi, những ngón tay bé nhỏ dần quấn quanh bờ ngực rộng lớn. Em có thể cảm nhận rất rõ những thớ cơ săn chắc đang ẩn dưới lớp áo dài thanh nhã này. Chúng vừa rắn vừa ấm áp, khiến em cảm thấy an tâm.

Em không muốn chia sẻ chàng cho ai hết. Em chỉ muốn riêng em được ở bên chàng.

Sao vùi mặt vào lưng chàng, nước mắt dần thấm ướt tấm lưng rộng.

Em chỉ muốn chàng là của em thôi.

- Sao.

Mai Lang Vương cảm nhận được nước mắt của em. Chàng bế bổng em lên và đặt em ngồi vào một góc trống trải ở kệ bếp. Sao vì vậy mà đạt độ cao ngang với chàng. Gương mặt ướt đẫm nước mắt kề sát vào gương mặt góc cạnh tuấn lãng.

- Đừng khóc nữa, ta xin em đấy. - Mai Lang Vương hôn lên những giọt nước mắt ấy, khổ sở cầu xin.

Sao lau vội nước mắt đi, em không khóc nữa.

Chàng ôm lấy em dỗ dành, tay nhẹ nhàng xoa lên lưng em. Sự dịu dàng đó dần dần khiến em nguôi đi bao đau khổ, bao giằng xé. Sao lặng yên trong vòng tay chàng.

Đợi cho khoai chín rồi chàng mới mang em về chỗ cũ. Mai Lang Vương đặt rổ khoai lên ghế, bóc vỏ một củ khoai vừa vặn và trao cho em. Sao đón lấy khoai ăn ngon lành. Em chưa từng ăn món khoai nào ngon như thế.

Mai Lang Vương hài lòng trông vẻ mặt thỏa mãn đó, chàng cũng bóc cho mình một củ. Sao quay sang chàng, hờn lẫy nói - Chẳng phải ngài ăn no bụng rồi sao?

Mai Lang Vương cười khổ, gõ trán em - Không có em hầu ta làm sao ăn no bụng được chứ? Cố tình ăn ít để giờ được ngồi ăn khoai với em đây.

Sao khúc khích cười. Mai Lang Vương cũng mỉm môi thư thái. Chàng lại bóc một củ khoai khác và đưa đến cho em, hai người ngồi ăn khoai ngon lành trong bếp.

- Sao, Đào Hoa là một cô gái tốt. - Hồi lâu sau, chàng chậm rãi nói.

Số khoai mà em đang ăn chợt nghẹn lại, Sao hướng mắt xuống nền nhà, im lặng lắng nghe chàng.

- Nàng ấy đối với ta rất ân cần, nàng ấy luôn nghĩ cho ta và cố gắng khiến ta vui. Ta biết nàng yêu thương ta, luôn quan tâm lo lắng đến ta. Thế nên ta không muốn nàng phải chịu tổn thương hay đau khổ.

- Vâng…

Sao cắn một miếng khoai, đột nhiên cảm thấy nó không còn ngon ngọt nữa. Dù vậy em vẫn cố gắng nhai nó, nuốt nó vào một cách gượng ép.

Mai Lang Vương quay sang nhìn em, đôi mắt nâu kiên định - Vì vậy em hãy kiên nhẫn cùng ta nhé.

- …

Sao không trả lời chàng. Em không hiểu 'kiên nhẫn' mà chàng nói đến là gì. Phải chăng kiên nhẫn mà chàng nói đến chính là, chàng yêu thương em nhưng cũng không muốn tổn thương Đào Hoa. Kiên nhẫn đó chính là, chàng mong rằng em và nàng ấy có thể hòa thuận chung sống bên cạnh chàng?

Thế có nghĩa là chàng đã đưa ra quyết định? Chàng muốn giữ cả em lẫn nàng ấy?

Sao tựa vào người chàng, em chẳng còn hơi sức để khóc nữa, lẳng lặng ăn hết củ khoai trong tay. Mai Lang Vương choàng tay qua vai em và ghì em vào người. Sau khi đã nói rõ với em như thế, chàng thấy lòng nhẹ hẳn đi.


[1] Một loại bếp củi làm bằng đất nung.

Nhận xét